Từ sau khi mẹ Diệp mấy lần “giáo dục tư tưởng” cho ba Diệp, cuối cùng ông cũng miễn cưỡng chấp nhận chuyện Diệp Lương tham gia cuộc thi âm nhạc.
Những lúc rảnh rỗi, ông thậm chí còn ngồi xem chương trình thi đấu có con gái mình tham gia.
Nhưng trớ trêu thay, đoạn Diệp Lương cùng Tư Dương nhảy sát người, nóng bỏng đến mức bùng cháy kia, lại triệt để kích hoạt bản tính cổ hủ của ba Diệp. Ông tức đến mức gào lên, tuyên bố từ nay về sau tuyệt đối không cho con gái tham gia nữa.
Mẹ Diệp chỉ coi đó là chuyện cười. Bà hiểu rõ hơn ai hết, trước mặt con gái, ba Diệp còn mềm lòng hơn cả bà – người làm mẹ này.
Chỉ khi đối mặt với con trai, ông mới thật sự xuống tay đánh cho ra trò. Còn đổi lại là con gái, bà dám cam đoan, ba Diệp chính là một con hổ giấy.
Suốt ngày chỉ biết gào mồm dọa nạt, chứ hễ con gái bà rơi nước mắt một cái, đảm bảo lão già này sẽ bị ăn chết.
Từ xa Diệp Lương đã thấy cổng nhà mở toang. Cô hít sâu một hơi, chuẩn bị sẵn tâm lý, rồi giữ thái độ bình thường bước vào nhà.
Còn Hàn Dịch Thần định theo sau, thì bị Diệp Lương ra lệnh dừng lại.
Hàn Dịch Thần bất lực, biết rõ giữa Diệp Lương và ba Diệp thế nào cũng có một trận “đại chiến”, anh cũng không chen vào.
“Mẹ, con về rồi.”
Vừa vào cửa, Diệp Lương đã thấy mẹ Diệp đang cắm hoa, còn ba Diệp thì ngồi trong phòng khách. Thấy cô về, ông cũng chẳng buồn lên tiếng.
Ôm lấy mẹ mình, Diệp Lương hôn lên má bà một cái thật kêu. mẹ Diệp lập tức cười tươi như hoa:
“Chỉ có con là thích làm nũng.”
Bà nhẹ nhàng chấm chấm lên chiếc mũi cao nhỏ nhắn của Diệp Lương, ánh mắt tràn đầy yêu chiều.
Thấy con gái vừa vào đã chỉ lo dính lấy mẹ, hoàn toàn lơ đẹp mình, ba Diệp ghen tị ra mặt, cố ý ho khan thật to:
“Khụ khụ!”
Diệp Lương giả vờ không nghe thấy:
“Mẹ, hai người về từ khi nào vậy?”
Con gái do chính mình sinh ra, mẹ Diệp liếc mắt là biết ngay Diệp Lương đang đánh chủ ý gì. Bà phối hợp ăn ý, cố tình không nhắc đến ba Diệp, cười nói:
“Mới về được mấy hôm. Hôm nay con muốn ăn gì, mẹ làm cho.”
Hai mẹ con trò chuyện rôm rả, như thể hoàn toàn quên mất sự tồn tại của ông, ba Diệp bắt đầu khó chịu.
“Khụ khụ!”
Lần này ông ho còn to hơn trước.
Lúc này Diệp Lương mới như chợt phát hiện ra ông, chạy tới khoác tay ông, dụi dụi như mèo nhỏ:
“Ba, ba cũng ở đây à!”
Ba Diệp bắt đầu làm bộ làm tịch, khuôn mặt đen sạm căng ra, chậm rãi nói:
“Về rồi à?”
Giọng điệu hờ hững, như thể chẳng để tâm chút nào.
Diệp Lương cười thầm trong lòng. Câu này rõ ràng là nói thừa, nhưng cô cũng không bóc mẽ, chỉ nheo mắt cười:
“Vâng ạ, ba.”
“Ừ.”
Ba Diệp đáp một tiếng, trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói:
“Cái tiết mục của con… hôm nay ba có xem. Ba thấy rằng…”
Chưa đợi ông nói xong, Diệp Lương đã nhanh chóng cướp lời:
“Thật ạ? Ba, có hay không? Có thấy con gái ba rất giỏi không?”
Cô cười cong cả mày mắt, dáng vẻ vừa mong chờ vừa vui mừng. Đôi mắt trong veo long lanh nước, tràn đầy kỳ vọng nhìn ba Diệp.
Nhìn ánh mắt hớn hở của con gái, những lời đã sắp thốt ra của ông lại bị nuốt ngược trở vào, nghẹn ngay cổ họng, nói không ra, mà không nói thì lại khó chịu.
Con gái ông xinh xắn như nụ hoa mới nở, sao lại kéo kéo dính dính với mấy tên mặt trắng vô liêm sỉ kia chứ?
Biết rõ ba mình xuất phát điểm đều là vì mình, Diệp Lương lúc này bèn mềm giọng xuống. Cô dụi khuôn mặt non mềm vào bộ quân phục cứng cáp của ông, giọng nói mềm như bông:
“Ba, con thật sự rất thích âm nhạc. Ba cho con tham gia đi mà, được không?”
Giọng nói nũng nịu, đáng thương của con gái khiến tim ba Diệp mềm nhũn ra.
Ông bất lực vỗ vỗ lên đầu cô, thở dài:
“Thích thì cứ đi đi. Sau này… lão tử mặc kệ con.”
Nghe hai chữ “lão tử”, Diệp Lương bật cười. Ba cô đúng là sĩ diện, ngay cả khi đồng ý cũng phải làm bộ làm tịch trước mặt con gái.
Nhưng cái kiểu làm bộ này, Diệp Lương tiếp nhận vô cùng sảng khoái. Cô đứng ra sau lưng ông, xoa bóp vai cho ông:
“Ba yên tâm, sau khi con tốt nghiệp đại học, nhất định sẽ nhập ngũ, kiên quyết kế thừa di nguyện của ba.”
Cô lỡ miệng, nói “di nguyện” thay vì “nguyện vọng”.
Sắc mặt ba Diệp lập tức tối sầm, trừng mắt quát lớn:
“Con nói cái gì?!”
Giọng ông quá to, dọa Diệp Lương run cả tay chân. Cô vội vàng nuốt nước bọt, cuống quýt giải thích:
“Lỡ lời, lỡ lời thôi ạ! Con nói là nguyện vọng!”
“Hừ!”
Ba Diệp hừ lạnh một tiếng, vô cùng kiêu ngạo.
Diệp Lương tiếp tục lấy lòng, ra sức xoa bóp vai lưng cho ông.
Được con gái bóp vai đến dễ chịu, ông gật gù hài lòng:
“Mạnh tay chút nữa, chưa ăn cơm à?”
Sau đó, Diệp Lương bóp vai cho ba Diệp suốt hai tiếng đồng hồ. Đến lúc mẹ Diệp nấu xong cơm, khi ngồi vào bàn ăn, tay cô run đến mức cầm bát cũng không vững.
Thấy vậy, ba Diệp còn quát một câu:
“Đồ nha đầu vô dụng!”
Diệp Lương câm nín:
“… Rốt cuộc là lỗi của ai chứ? Chẳng phải vai ba cứng quá sao?”
Nhưng câu này cô không dám nói ra. Nói ra là cô dám chắc, cái “lệnh đặc xá” vừa mới nhận được kia sẽ bị thu hồi ngay lập tức.
“À đúng rồi, Lương nhi.” mẹ Diệp thấy hai cha con cuối cùng cũng hòa thuận, lúc này mới nhớ ra:
“Giáo viên chủ nhiệm vừa gọi cho mẹ, nói rằng hậu thiên thi giữa kỳ, bảo con nhớ tham gia đúng giờ.”
Diệp Lương giật mình:
“Thi ạ?!”
“Sao thế?” mẹ Diệp nghi hoặc, rồi như nghĩ ra điều gì, ánh mắt nguy hiểm lóe lên:
“Đừng nói với mẹ là vì tham gia thi đấu mà con bỏ bê việc học nhé?”
Diệp Lương cười gượng, vẻ mặt nịnh nọt:
“Sao có thể chứ! Con vẫn học hành đàng hoàng mà. Tuy có thi đấu, nhưng con vẫn chăm chỉ đọc sách. Không tin mẹ hỏi Hàn Dịch Thần đi, cậu ấy rõ nhất, toàn là cậu ấy kèm con học.”
Nghe nhắc tới Hàn Dịch Thần, mẹ Diệp lúc này mới hài lòng gật đầu. Có Tiểu Thần ở đó, bà đương nhiên yên tâm.
Ăn cơm xong, Diệp Lương về phòng, việc đầu tiên chính là lấy sách ra, điên cuồng học tập.
Đề thi nào cô cũng làm cẩn thận từng câu một. Chăm chú đến mức trong phòng xuất hiện một vị khách không mời mà đến, cô cũng hoàn toàn không hay biết.
Mà người đó, lại chính là kẻ vừa bị cô “block”.
Hàn Dịch Thần từ cửa sổ nhảy vào, động tác vô cùng nhẹ nhàng. Thấy Diệp Lương quay lưng về phía mình, cúi đầu viết gì đó trên bàn học, trong mắt anh thoáng qua ý cười.
Chăm chú đến vậy, đến cả anh đến rồi cũng không phát hiện ra. Con nhóc này hình như cảnh giác kém đi rồi.
“Á!”
Hàn Dịch Thần đột ngột cúi người ôm lấy Diệp Lương từ phía sau, dọa cô hét lên. Quay đầu thấy là anh, Diệp Lương tức giận đẩy ra:
“Không phải đã bảo cậu không được vào phòng tớ sao?”
Nắm lấy tay cô, Hàn Dịch Thần cười rồi hôn nhẹ lên mu bàn tay:
“Cậu nói là không được ngủ chung, chứ có nói không được vào phòng đâu.”
Lúc này anh lại rất giỏi bắt bẻ câu chữ.
Diệp Lương liếc anh một cái. Cô thật sự cảm thấy Hàn Dịch Thần vào phòng mình chẳng khác nào chỗ không người. Cửa sổ nhà cô nên bịt lại thì hơn, nếu không anh nhất định có bản lĩnh chui vào.
“Đang làm gì đấy?”
Anh rút tờ đề thi của cô ra, liếc qua cười nhẹ.
“Hàn Dịch Thần, cậu đến đúng lúc quá.”
Thấy anh cầm đề thi, Diệp Lương lập tức quên mất chuyện đuổi người, nhào tới ôm lấy anh, hai tay vòng qua cổ.
Hàn Dịch Thần bật cười, cúi sát tai cô:
“Bây giờ mới cần tớ à?”
Khi nói, môi mỏng mát lạnh của anh cố ý lướt qua vành tai cô mấy lần.
Lúc này Diệp Lương không rảnh mà xấu hổ, cô nhìn anh đầy nịnh nọt, làm ra vẻ đáng thương:
“Hậu thiên là thi giữa kỳ rồi.”
“Thì sao?”
Ánh mắt sâu thẳm mang theo ý cười, anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.
“Cho nên… cậu phải giúp tớ khoanh trọng điểm. Thời gian này tớ không đi học, bỏ lỡ quá nhiều, chỉ còn cách cấp cứu thôi.”
Diệp Lương chắp tay, chớp chớp đôi mắt to tròn.
Lắc đầu, Hàn Dịch Thần không khách khí ngồi xuống ghế của cô, vòng tay ôm eo cô, để cô ngồi lên đùi mình.
Diệp Lương lanh lợi lôi sách giáo khoa từ ngăn kéo ra, ánh mắt đầy nịnh nọt:
“Đây nè.”
Hàn Dịch Thần cười nhẹ, đưa tay véo véo má cô:
“Bây giờ mới biết nịnh tớ?”
Môi mềm của Diệp Lương khẽ chạm lên má anh. Hàn Dịch Thần bất lực xoa đầu cô:
“Vợ à, chưa đủ.”
“Mau khoanh trọng điểm cho tớ đi!”
Thấy anh được đà lấn tới, Diệp Lương lập tức nghiêm mặt.
Hàn Dịch Thần lúc này mới nghiêm túc giúp cô khoanh trọng điểm. Khoanh xong một môn, Diệp Lương lập tức ôm sách cắm đầu học.
Vừa học là hơn hai tiếng trôi qua, mắt cô mỏi nhừ.
“Nghỉ chút đi.”
Ngón tay mát lạnh nhẹ nhàng ấn lên huyệt thái dương, giúp cô xoa bóp.
“Không sao đâu, tớ phải xem thêm chút nữa, hậu thiên thi rồi. Cậu về nghỉ trước đi.”
Diệp Lương mà đã nghiêm túc thì mười con trâu cũng kéo không nổi, Hàn Dịch Thần đành mặc cô.
Còn chuyện cô bảo anh về nghỉ… ánh mắt anh lướt qua chiếc giường phủ ga xanh của cô, rồi ghé sát tai cô, thấp giọng nói:
“Vậy lát nữa tớ mới về.”
Anh nói vậy, Diệp Lương cũng không phản đối. Anh ở đây cũng tốt, cô xem xong trọng điểm còn phải làm đề, gặp câu không biết thì hỏi anh cho tiện.
Diệp Lương chăm chú làm bài, Hàn Dịch Thần thì chăm chú nhìn cô.
Tóc cô chạm vai, được cô tùy tiện dùng cây bút búi lên, nhưng vẫn có vài sợi nghịch ngợm rơi xuống hai bên gò má trắng nõn.
Cô hơi cúi đầu, nghiêm túc làm đề. Hàng mày thanh tú lúc nhíu lại, lúc giãn ra, biểu cảm vô cùng sinh động.
Diệp Lương không để ý, nhưng Hàn Dịch Thần lại nhìn đến xuất thần. Anh đưa tay vén sợi tóc ra sau tai cô, cười rồi hôn nhẹ lên vành tai:
“Gặp câu không biết thì hỏi tớ.”
Hơi thở ấm áp phả lên cổ cô, ngứa ngáy. Diệp Lương rụt cổ lại:
“Đừng làm loạn.”
Vừa dứt lời, Hàn Dịch Thần đã ngoan ngoãn buông tai cô ra:
“Không loạn, chỉ hôn một cái thôi.”
Diệp Lương không nhịn được trợn mắt:
“Chốc nữa cậu có định sờ thêm không?”
Nghe vậy, Hàn Dịch Thần bật cười, đôi mắt sâu thẳm tràn đầy ý cười:
“Vinh hạnh cho anh.”
Diệp Lương: “……”