Ngoại trừ lần đầu tiên, những lần sau đó, Hướng Nam đều chỉ hôn lên trán cô.
Trên tivi, các cặp đôi không phải đều hôn môi sao?
“Làm sao vậy? Không vui à?”
Cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của Âu Nhược, Khúc Hướng Nam quan tâm hỏi.
“Không có gì!” Âu Nhược nở nụ cười.
Khúc Hướng Nam bóp nhẹ gò má nhỏ nhắn của cô, cúi sát lại, hàng mày tuấn tú giãn ra, đôi mắt đen ánh lên ý cười:
“Thật sự không sao chứ?”
“Thật sự không sao!”
Đôi mắt Âu Nhược đảo qua đảo lại, ánh nhìn chân thành đến mức khiến người ta… càng nghi ngờ hơn.
“Không sao là được.”
Khúc Hướng Nam từ từ tiến gần lại.
Âu Nhược mong đợi khép chặt hai mắt, căng thẳng đến mức hàng mi cũng run lên khe khẽ.
Trong đôi mắt sâu thẳm của anh thoáng qua một tia ý cười, ánh nhìn dừng lại trên đôi môi nhỏ hồng hào của cô.
Khúc Hướng Nam giả vờ như vô tình đặt tay lên bên môi cô, ngón cái khẽ khàng vuốt ve làn môi mềm mại, phơn phớt hồng ấy.
Nhiệt độ từ đầu ngón tay anh dường như châm ngòi cho khát khao mà Âu Nhược đã chờ đợi từ lâu, cơ thể cô không khống chế được mà khẽ run lên.
Ý cười trong mắt Khúc Hướng Nam càng sâu hơn.
Đôi môi anh chậm rãi tiến lại gần, cuối cùng…
lại vững vàng rơi xuống trán cô.
Chỉ là một cái chạm khẽ như chuồn chuồn lướt nước rồi lập tức rời đi.
Mong đợi tan biến.
Âu Nhược mở mắt, đôi mắt ươn ướt ngập tràn thất vọng.
Cô đột ngột lao vào lòng Khúc Hướng Nam, không nói không rằng, hai tay ôm chặt lấy eo anh.
Khúc Hướng Nam suýt nữa bật cười.
Biểu hiện của cô ngốc này quá rõ ràng rồi. Nếu lúc này anh còn không hiểu cô muốn gì, thì đúng là đồ ngốc thật.
Nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, Khúc Hướng Nam dịu giọng hỏi:
“Nhược Nhược, sao thế?”
“Không sao…”
Giọng Âu Nhược ù ù, mơ hồ, mặt dán chặt vào lồng ngực anh, nhất quyết không chịu ngẩng lên.
Cánh tay Khúc Hướng Nam đặt bên eo cô khẽ siết lại:
“Nhược Nhược, lát nữa tớ dẫn cậu đi chơi một chỗ, được không?”
“Không được.”
Âu Nhược từ chối dứt khoát, lúc này cô chẳng muốn đi đâu cả.
Cô nhớ rất rõ, nam chính trong phim từng nói:
Không có người đàn ông nào, khi đối diện với người phụ nữ mình yêu, lại không có dục vọng.
Lúc đó cô xem mà suýt cảm động đến khóc.
Thế nhưng đến lượt cô thì sao?
Hướng Nam đừng nói là dục vọng, đến hôn môi cũng không chịu hôn cô một cái.
Làm sao cô còn tâm trạng đi chơi nữa?
Âu Nhược tuy ngốc, nhưng cũng chưa ngốc đến mức hoàn toàn không hiểu gì.
Lần trước ở trường, cô từng thấy một cặp đôi đang hôn nhau, trong lòng ghen tị đến chết, miệng thì lẩm bẩm không ngừng:
“Vì sao mình không có… mình không có… mình không có…”
Vừa u uất, Âu Nhược vừa vô thức véo lấy eo Khúc Hướng Nam, hơn nữa… còn lỡ miệng nói ra thành tiếng.
Khúc Hướng Nam bị cô véo đau đến mức nhíu mày, nhưng vẫn không ngăn cản “hành vi tàn phá” của cô, chỉ bật cười, vỗ nhẹ lưng cô.
Cúi sát bên tai cô, anh cười hỏi:
“Nhược Nhược không có cái gì?”
Hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến Âu Nhược run lên một cái.
Đến khi phản ứng lại được anh vừa nói gì, cô vội vàng ngẩng đầu, mặt đỏ bừng:
“Không… không có gì cả!”
Đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm Khúc Hướng Nam, trong veo long lanh, ánh lên vẻ ngượng ngùng.
“Nhược Nhược, cậu không nói thì để tớ đoán nhé?”
Khúc Hướng Nam đưa tay chỉnh lại mái tóc rối bù của cô, giọng nói dịu dàng đến lạ.
Ai ngờ vừa nghe vậy, mặt Âu Nhược lập tức đỏ bừng, hoảng hốt nói:
“Không… không cần đoán đâu! Tớ… tớ về nhà trước!”
Vừa nói xong, còn chưa kịp để Khúc Hướng Nam phản ứng, cô đã lao thẳng ra cửa:
“Lát nữa tớ quay lại tìm cậu!”
“Rầm” một tiếng, cửa bị đóng sầm lại.
Khúc Hướng Nam ngồi trên sofa, nhìn cô ngốc chạy nhanh như vậy, ý cười nơi mày mắt càng đậm.
Nếu cô chạy chậm thêm một chút nữa thôi, anh đã chiều theo mong muốn của cô rồi.
Xem ra cô ngốc nhà anh vẫn chưa hiểu rõ, rốt cuộc mình quan trọng với anh đến mức nào, lại vì chuyện này mà rối rắm như thế.
Cũng có thể… là anh làm chưa đủ tốt, nên mới khiến cô phải bận tâm đến những chuyện này.