Chương 163: Khai giảng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 163: Khai giảng.

Mùa khai giảng vừa tới, Diệp Lương nghe giọng lải nhải của bạn học Lý Nguyệt Nguyệt ở bàn trước, lúc này mới chợt nhớ ra: à, mình vẫn còn đang đi học cơ mà.

Cô nghiêng đầu liếc nhìn Hàn Dịch Thần một cái. Anh đang cúi đầu đọc sách, còn Cố Thanh Thanh thì vẫn ngồi bên cạnh anh, dáng vẻ dịu dàng tri thức như mọi khi.

Diệp Lương tặc lưỡi, thở dài một tiếng — một mình ngồi thế này cô thấy cô đơn ghê.

Vừa mới vào năm học, Diệp Lương đã nhận được sự “thăm hỏi” nồng nhiệt của toàn bộ bạn học trong lớp. Nguyên nhân thì khỏi cần nói — chính là cuộc thi âm nhạc.

Bây giờ, đám con gái trong lớp đã coi cô như thần tượng luôn rồi, nhất là cô nàng Lý Nguyệt Nguyệt kia, còn trực tiếp lập hẳn một hội fan hậu viện cho Diệp Lương, khiến cô vừa buồn cười vừa bất lực.

Diệp Lương từng hỏi Lý Nguyệt Nguyệt vì sao mọi người lại thích mình đến vậy, câu trả lời của cô nàng cực kỳ đơn giản: vì cô hát hay.

Cũng chính nhờ quay lại trường học, Diệp Lương mới phát hiện ra, những ca khúc cô hát trong lúc dự thi, tuy chưa đến mức nổi khắp giang hồ, nhưng ít nhất trong khuôn viên trường thì đã trở nên ai ai cũng biết.

Bảo sao lúc vừa bước vào trường, cô thấy mấy bạn học đi ngang qua cứ nhìn mình chằm chằm. Nếu không phải cô canh đúng giờ vào lớp, e là đã bị người ta vây lại hỏi han rồi.

Nhưng mà… cảm giác được người khác yêu thích thế này, thật sự rất tốt.

Đương nhiên, Diệp Lương vẫn chưa biết rằng những ca khúc cô song ca cùng Ngọc Nghị đã giành được giải “Ca khúc được yêu thích nhất”. Dẫu vậy, đó cũng chỉ là hạng mục dành cho tân binh, so với những ca sĩ gạo cội thì bọn họ vẫn chưa đủ sức cạnh tranh.

Sau khi kỳ thi cuối kỳ học trước kết thúc, Diệp Lương gần như chẳng để tâm đến thành tích học tập nữa.

Mãi đến khi giáo viên chủ nhiệm bước lên bục giảng, công bố thành tích cả lớp, lại còn đặc biệt tuyên dương cô một tràng dài, Diệp Lương mới sực nhớ ra — à đúng rồi, còn có vụ này nữa.

Lần này, thành tích của Diệp Lương tiến bộ rất nhiều, nhưng cô vẫn chưa hài lòng. Bởi vì… người xếp trên cô vẫn là Cố Thanh Thanh.

Điều này càng kích thích quyết tâm muốn vượt qua Cố Thanh Thanh trong lòng cô.

Quả nhiên, vừa tan học, giáo viên chủ nhiệm vừa bước khỏi lớp, đám bạn học đã ùn ùn kéo tới, từng người từng người ánh mắt đầy ngưỡng mộ, nhìn mà Diệp Lương toát mồ hôi lạnh.

Có cần khoa trương vậy không?

“Các bạn… có chuyện gì sao?” Diệp Lương cười hỏi một câu, giả vờ như mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Bạn thật sự là Diệp Lương à?” Bạn học A với gương mặt ngây ngô dễ thương hỏi.

Bạn học B vỗ một cái lên đầu bạn học A:
“Cậu hỏi nhảm cái gì vậy? Có ai vừa giống tên vừa giống người thế này à?”

Bạn học C thì nhìn Diệp Lương bằng ánh mắt sùng bái, trên tay cầm một cuốn sổ nhỏ, rụt rè đưa tới trước mặt cô:
“Cậu… cậu có thể ký tên cho mình không?”

Diệp Lương: “……”

Dưới sự nhiệt tình khó cưỡng của mọi người, Diệp Lương đành phải ký tên cho từng người một.

Đây là đãi ngộ mà trước đây cô chưa từng có. Nghĩ tới đó, khóe môi Diệp Lương cong lên một nụ cười nhàn nhạt.

Thật tốt… những thứ mà mình tự hào, có thể được người khác yêu thích. Không còn gì khiến người ta vui hơn thế nữa.

Vị trí của Hàn Dịch Thần không xa Diệp Lương, cả hai đều ngồi hàng cuối, chỉ cách nhau một lối đi. Chỉ là Cố Thanh Thanh ngồi phía ngoài, còn Hàn Dịch Thần ngồi phía trong.

Nhìn nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Diệp Lương, khóe môi Hàn Dịch Thần cũng khẽ nhếch lên.

Mấy ngày nay tâm trạng Cố Thanh Thanh không tốt lắm. Cô từng nghĩ mình thật sự có thể vì những thứ mình muốn mà từ bỏ Khúc Hướng Nam, nhưng đến giờ cô mới nhận ra, vị trí của Khúc Hướng Nam trong lòng cô, vượt xa những gì cô từng tưởng tượng.

Mất đi Khúc Hướng Nam, Cố Thanh Thanh biết, cô không thể mất thêm Hàn Dịch Thần nữa. Hàn Dịch Thần là hy vọng cuối cùng của cô.

Đã biết rõ Hàn Dịch Thần thích Diệp Lương, cô không thể tiếp tục ngu ngốc như trước đây được nữa.

Việc cô cần làm, là xây dựng quan hệ tốt với Diệp Lương.

Nhìn Diệp Lương đang bị mọi người vây quanh ở giữa, trong mắt Cố Thanh Thanh lóe lên một tia ghen tỵ, nhưng rất nhanh, tia ghen ấy đã bị nụ cười hiền lành thay thế.

Cố Thanh Thanh mỉm cười, đi tới bên Diệp Lương, giọng nói dịu dàng hơi ngượng ngùng:
“Diệp Lương, chúc mừng cậu nhé.”

Lần này, cô không gọi “chị Lương” như trước, mà dùng thái độ của một bạn học bình thường để chúc mừng cô.

Hôm nay cô vẫn mặc chiếc váy liền màu trắng, mái tóc mềm mại buông xõa trên vai, rẽ ngôi lệch, kết hợp với dáng người nhỏ nhắn và gương mặt ngọt ngào yếu ớt, mang đến cảm giác khiến người ta muốn che chở.

Ít nhất, một nửa nam sinh trong lớp đã bị cô thu phục.

Diệp Lương nhướng mày, đầy hứng thú nhìn Cố Thanh Thanh — lại định giở trò gì đây?

Có điều, cô giả tạo thì Diệp Lương cũng đâu có kém. Cũng chẳng phải chỉ mình cô ta biết diễn. Bàn về diễn xuất, Diệp Lương cũng chẳng thua ai.

Cười tươi đưa tay ra, mắt Diệp Lương nheo lại thành một đường cong, nắm tay Cố Thanh Thanh:
“Ôi chao, cảm ơn cậu nhiều nha.”

Gương mặt tràn đầy nhiệt tình, ánh mắt ngập tràn vui mừng, cứ như thể mối quan hệ của hai người thật sự rất thân thiết vậy.

Đám bạn học trong lớp thầm cảm khái — ai nói Diệp Lương ghen tỵ với Cố Thanh Thanh? Tin đồn từ đâu ra thế? Không thấy người ta thân thiết lắm à?

Cố Thanh Thanh đau đến nhíu mày, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười lịch sự. Phản ứng của Diệp Lương nằm ngoài dự đoán của cô. Cô vốn nghĩ Diệp Lương sẽ giống như trước kia, làm cô mất mặt ngay trước toàn lớp.

Không ngờ…

“Bạn Cố, sao vậy? Cậu không khỏe à?” Diệp Lương hỏi với vẻ mặt đầy quan tâm, lực tay lại âm thầm tăng thêm, trong lòng thì sướng thầm.

Cố Thanh Thanh rút mạnh tay về, nhàn nhạt đáp:
“Không sao, mấy hôm trước bị sốt, người vẫn chưa khỏe hẳn.”

“Ôi, bị phát xào à? Thế thì phải chú ý nhiều vào nha, cái này không phải chuyện đùa đâu. Phát xào nặng là… xào chết người đó!”

Diệp Lương nói bằng vẻ mặt vô cùng chân thành, cứ như thật sự chỉ là phát âm sai. Nhưng trong lòng thì cười thầm — cô không phải thích giả vờ lắm sao? Để xem cô giả vờ được đến khi nào!

Cả lớp nhịn cười đến nội thương, ai nấy đều không dám cười lớn.

Nếu Diệp Lương biết bọn họ đang cười vì cô “phát âm không chuẩn”, không biết cô có nổi giận không nữa.

Nhìn sắc mặt xanh mét của Cố Thanh Thanh, Diệp Lương cười thỏa mãn. Cô đã nói rồi, chỉ cần đối phương không chủ động trêu chọc cô, cô sẽ không làm khó người ta.

Đã cố tình chọc cô, vậy thì đừng trách cô không khách sáo.

Dù Cố Thanh Thanh có giả vờ tốt đẹp đến đâu, Diệp Lương cũng sẽ không tin những lời ngọt ngào của cô ta.

Một người trong lòng đã có người mình thích, vậy mà vẫn có thể nhẫn tâm đi lấy lòng một người đàn ông khác — mà người đó lại chính là bạn trai của cô. Cô không tin Cố Thanh Thanh sẽ có lòng tốt thật sự để “xóa bỏ hiềm khích” với cô.

Một người phụ nữ có thể làm đến mức này, chỉ chứng minh một điều: với cô ta, tình cảm căn bản không quan trọng bằng thứ cô ta muốn đạt được.

Đến cả tình yêu còn có thể vứt bỏ, thì tình bạn lại càng chẳng đáng để tâm. Huống chi giữa họ nhiều nhất cũng chỉ là quan hệ đối địch, lấy đâu ra tình bạn?

Chồn chúc Tết gà — chẳng có ý tốt gì.

Chẳng bao lâu sau, tiếng chuông vào lớp vang lên. Mọi người trở về chỗ ngồi. Lý Nguyệt Nguyệt ôm một quyển sách chạy xuống phía sau, ngồi sát cạnh Diệp Lương. Trương Vĩ thấy bộ dạng hóng chuyện của cô nàng, mím môi cười cười.

Lý Nguyệt Nguyệt giơ sách lên che mặt, lén lút ghé sát tai Diệp Lương:
“Diệp Lương, lúc nãy cậu cố ý đúng không?”

Giọng cô nàng rất nhỏ, Diệp Lương gần như phải đoán khẩu hình mới nghe ra. Cô cười cười:
“Ừ, cố ý đó.”

Lý Nguyệt Nguyệt trợn to mắt:
“Cậu xấu xa ghê! Nhưng mà… mình thích!”

Diệp Lương: “……”

Cô còn biết nói gì nữa đây?

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message