Diệp Lương và Khúc Hướng Nam tìm suốt cả một ngày trời, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Âu Nhược.
Hai người gần như đã hỏi hết tất cả những người có mặt ở bến xe.
Càng không tìm thấy Âu Nhược, trong lòng Khúc Hướng Nam lại càng thêm tự trách.
“Hướng Nam, hay là chúng ta đi…”
Giọng Diệp Lương đột ngột dừng lại.
Kia… chẳng phải là Nhược Nhược – con ngốc đó sao?
Đã nhiều ngày như vậy rồi, cuối cùng Khúc Hướng Nam cũng nhìn thấy người con gái khiến anh ngày đêm khắc khoải nhớ nhung. Thế nhưng, còn chưa kịp vui mừng, thì cảnh tượng chói mắt trước mắt đã khiến anh đau đến gần như nghẹt thở.
Cô vẫn thích cười ngây ngốc như thế, chỉ là lúc này, nụ cười ấy lại dành cho một người đàn ông khác.
Khúc Hướng Nam lảo đảo lùi lại hai bước, yết hầu cuộn lên xuống, cổ họng cứng đờ, đau rát.
Anh… đã nhìn thấy gì thế này?
Con ngốc của anh… đang hôn một người đàn ông khác?
Lảo đảo bước về phía trước, lồng ngực Khúc Hướng Nam đau tức đến khó thở, cả người cứng đờ như băng vụn giữa mùa đông giá rét. Cơn đau dày đặc từ tim lan ra khắp ngũ tạng lục phủ.
“Hướng Nam?” Thấy sắc mặt anh không ổn, Diệp Lương vội vàng tiến lên đỡ lấy. Thế nhưng lúc này, trong mắt Khúc Hướng Nam chỉ còn lại người con gái đang cười dịu dàng kia, cùng người đàn ông mang vẻ mặt ôn nhu chiều chuộng.
Anh gạt tay Diệp Lương ra, thì thào:
“Lương tử… cậu nói cho mình biết, đó không phải là Nhược Nhược… đúng không?”
“Hướng Nam, chuyện này chắc chắn có hiểu lầm! Chúng ta qua đó trước đã!”
Diệp Lương cũng nhìn thấy cảnh tượng ấy. Qua lớp kính trong suốt, Âu Nhược và Minh Dã đang ngồi ăn bánh trong tiệm bánh. Ngay khoảnh khắc cô xoay người lại, Diệp Lương vừa vặn nhìn thấy Nhược Nhược đứng dậy… hôn Minh Dã!
Thế nhưng Diệp Lương tin rằng, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm. Nhược Nhược yêu Hướng Nam đến vậy, sao có thể thân mật với người đàn ông khác được?
Diệp Lương có thể bình tĩnh phân tích là vì cô là người ngoài cuộc. Nhưng Hướng Nam thì khác. Nếu đổi lại người đứng đó là Hàn Dịch Thần, Diệp Lương tin rằng mình tuyệt đối không thể bình tĩnh như lúc này.
“Điều quan trọng nhất bây giờ là chúng ta đã tìm được Nhược Nhược rồi, đúng không? Chúng ta vào trong trước đã. Nhược Nhược sẽ không làm chuyện như vậy đâu!”
Diệp Lương liên tục an ủi, nhưng Khúc Hướng Nam lúc này đã chẳng thể nghe lọt một chữ nào.
“Nhược Nhược, cảm ơn em.”
Nhìn gương mặt trắng trẻo của Âu Nhược, Minh Dã mỉm cười nói lời cảm ơn.
Âu Nhược ngại ngùng cười cười:
“Không sao đâu, chỉ là tiện tay giúp thôi mà.”
Nói rồi, cô vội rút một tờ giấy ăn đưa cho anh:
“Anh lau đi.”
Minh Dã cười nhận lấy, trong lúc vô tình chạm phải bàn tay mềm mại của cô, thì thấy cô phản xạ cực nhanh rụt tay lại, như thể chạm phải thứ gì đó rất đáng sợ. Nụ cười trên mặt Minh Dã lập tức nhạt đi.
Giữa hai người rơi vào trầm mặc. Âu Nhược có chút bối rối, Minh Dã chỉ là vô tình, phản ứng của cô như vậy có phải quá đáng không…
Đúng lúc này, Âu Nhược nhìn thấy Khúc Hướng Nam đang từng bước từng bước đi về phía mình.
Cô không thể tin nổi nhìn anh.
Đó… là Hướng Nam sao?
Có phải cô hoa mắt rồi không? Hướng Nam đâu có ở đây, hơn nữa anh đã chia tay cô rồi, sao còn đến tìm cô nữa?
Nhất định là do cô quá nhớ anh, nên nhìn ai cũng thành anh.
Mấy ngày nay, không biết đây đã là lần thứ mấy cô xuất hiện ảo giác như vậy. Âu Nhược cúi đầu, tự giễu cười nhẹ.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Khúc Hướng Nam đã nghĩ đến vô số phản ứng của Âu Nhược, nhưng duy chỉ không ngờ… cô lại nhìn anh bằng biểu cảm như vậy.
Làm ngơ!
Cô muốn giả vờ không quen biết anh sao?
Nắm chặt tay lại, chỉ có như vậy mới khiến cơn đau trong lòng anh bớt nhói buốt đi một chút.
Sao cô có thể làm vậy?
Dù hôm đó tức giận nói chia tay, thì đó cũng chỉ là lời trong lúc nóng giận. Sao cô có thể vừa quay lưng đã lao vào vòng tay của người đàn ông khác?
Chính cô là người trêu chọc anh trước. Trái tim anh đã hoàn toàn đánh rơi trên người cô rồi, sao có thể nói chia tay là chia tay?
Anh tuyệt đối không cho phép!
Gương mặt trầm xuống, Khúc Hướng Nam từng bước tiến đến trước mặt Âu Nhược.
Thấy người đàn ông đột ngột đứng bên bàn, Minh Dã cau mày, đang định lên tiếng bảo anh tránh ra, thì lại nghe thấy anh gọi một tiếng:
“Nhược Nhược.”
Âu Nhược nghi ngờ mình nghe nhầm. Cô không dám tin ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập nước lập tức mở to:
“Hướng Nam?”
Cổ họng Khúc Hướng Nam khô rát, có vô số câu chất vấn muốn hỏi cô, nhưng khi nhìn thấy gương mặt mà anh ngày đêm mong nhớ ấy, tất cả nghi ngờ và oán trách cuối cùng chỉ hóa thành một câu:
“Đi theo tớ về nhà.”
Âu Nhược ngẩn người nhìn anh.
Thật sự là Hướng Nam… anh thật sự đến tìm cô rồi?
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả uất ức, nhớ nhung đều hóa thành nước mắt, ào ạt trào ra, lăn dài trên má.
“Hướng Nam!”
Cô lao vào lòng anh, khóc đến không thành tiếng.
Thật tốt quá… thật sự là Hướng Nam. Là mùi hương của anh.
Cô ôm chặt lấy eo anh, lúc này căn bản chẳng còn để ý nơi đây là tiệm bánh đông người qua lại.
Khúc Hướng Nam cũng siết chặt hai tay, ôm cô thật chặt, lực đạo lớn đến mức hận không thể nghiền cô vào trong cơ thể mình.
Nếu vừa rồi anh còn chút nghi ngờ nào, thì giờ phút này, tất cả đã tan biến hoàn toàn trong tiếng gọi nghẹn ngào “Hướng Nam” kia.
Anh tìm được cô rồi.
Khúc Hướng Nam ôm chặt con ngốc trong lòng, không bao giờ muốn buông tay nữa.
Nhìn hai người ôm nhau không coi ai ra gì, quyết tâm vừa mới nhen nhóm trong lòng Minh Dã lập tức tan thành mây khói.
Diệp Lương mỉm cười nhìn hai người, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô gọi điện cho Hàn Dịch Thần và Tư Mệnh, bảo bọn họ không cần tìm nữa, người đã tìm thấy rồi.
Ánh mắt rơi lên người Minh Dã đang thất thần đứng một bên, Diệp Lương dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Xem ra, mấy ngày Nhược Nhược mất tích, đều ở cùng Minh Dã.
Sau khi cảm ơn Minh Dã, mấy người liền trở về nhà của Tư Mệnh.
Thu dọn đồ đạc xong, Diệp Lương và những người khác quyết định ra ngoài ở khách sạn. Dù sao đây cũng là nhà của dì nhỏ, hiện tại đông người như vậy, vẫn có phần bất tiện.
Hơn nữa, lúc này Nhược Nhược và Hướng Nam cần không gian riêng.
Cô và Hàn Dịch Thần cũng đã mệt rã rời. Từ lúc rời U Châu đến giờ, hai người vẫn chưa được nghỉ ngơi tử tế.
Tùy tiện tìm một khách sạn gần bến xe, mỗi người trở về phòng mình.
Khúc Hướng Nam có rất rất nhiều điều muốn hỏi Nhược Nhược. Thế nhưng lúc này, nhìn cô bé rón rén theo sau mình, như một đứa trẻ làm sai chuyện, anh lại cảm thấy… không cần nữa.
“Hướng Nam…”
Thấy anh không để ý đến mình, Âu Nhược đáng thương tiến lại gần, từ phía sau ôm lấy eo anh, cọ cọ vào lưng anh.
“Chúng ta đừng chia tay nữa được không? Tớ sai rồi. Sau này cho dù cậu giữ bao nhiêu đồ của người khác, tớ cũng sẽ không giận nữa. Là tớ quá tự cao tự đại!”
Ban đầu Khúc Hướng Nam còn nghĩ con ngốc này cuối cùng cũng biết mình sai ở đâu rồi. Nhưng nghe xong lời cô nói, anh mới nhận ra… cô vẫn chưa thật sự hiểu ý anh.
Anh xoay người, ôm cô vào lòng, hai tay nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô lên, ánh mắt dừng lại trên đôi mắt trong veo ấy, bất lực thở dài:
“Sau này sẽ không còn bất cứ đồ vật của người khác nữa.”
Cảm giác mất rồi lại có, khiến anh hiểu rõ hơn bao giờ hết, vị trí của con ngốc này trong tim mình quan trọng đến nhường nào.