Chương 147: Cảm xúc khó kiểm soát đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 147: Cảm xúc khó kiểm soát.

Cuộc thi lần lượt diễn ra từng trận một, rất nhanh đã đến lượt của Hách Hắc.

Hách Hắc vẫn còn hơi căng thẳng, nhưng có lẽ chịu ảnh hưởng từ Diệp Lương, cô đã hát ra được nỗi tiếc nuối trong bài hát mà lúc luyện tập mãi vẫn không thể hiện trọn vẹn được, cuối cùng thành công PK loại đối thủ còn lại.

Khi trận PK thứ 25 kết thúc, khán giả bên dưới đã bắt đầu uể oải, tinh thần sa sút.

“Cuộc thi đến đây là kết thúc. Lúc nãy chúng tôi đã nói, vòng này sẽ có 26 người được vào tiếp. Bây giờ, chúng ta hãy dùng tràng pháo tay nồng nhiệt để chào đón các thí sinh vừa bị loại quay lại sân khấu, được không nào?”

Nghe MC nói vậy, khán giả lập tức phấn chấn trở lại.

Hai mươi lăm thí sinh bị loại lần lượt bước lên sân khấu, Diệp Lương đi ở vị trí cuối cùng.

Khoảnh khắc cô vừa xuất hiện, bên dưới sân khấu lập tức vang lên tiếng reo hò, hét lớn tên cô. Diệp Lương mỉm cười, vẫy tay chào mọi người, hoàn toàn không có vẻ gì là buồn bã sắp phải rời khỏi sân khấu.

Cô không buồn, nhưng không có nghĩa là những người yêu thích cô cũng vậy. Ngay từ lúc cô bước ra, fan của cô đã lần lượt hét to tên cô, ra sức bày tỏ sự yêu mến của mình.

“Kết quả bỏ phiếu của 100 vị giám khảo đại chúng và 5 vị giám khảo chuyên môn đã có rồi. Danh sách những người được vào vòng trong, nằm ngay trên tay tôi đây.”

MC cười, cố tình bán cái để gây hồi hộp, nhưng khán giả bên dưới chẳng buồn mua trướng, đồng loạt hô vang tên Diệp Lương.

“Suỵt—”
Diệp Lương tinh nghịch đưa tay làm động tác im lặng với khán giả. Trong ánh mắt kinh ngạc của các thí sinh khác trên sân khấu, khán giả bên dưới vậy mà thật sự yên lặng lại.

Diệp Lương mỉm cười cảm ơn họ. Nụ cười rực rỡ như hoa của cô khiến tâm trạng mọi người đều trở nên sáng bừng.

Cảnh tượng này khiến tâm tư các thí sinh trên sân khấu mỗi người một khác, tia hy vọng vừa mới dâng lên trong lòng họ lập tức bị dập tắt không thương tiếc.

“Sau đây, tôi xin công bố thí sinh nhận được số phiếu cao nhất từ ban giám khảo.”

Toàn bộ thí sinh đều nín thở.

“Diệp Lương, tổng cộng nhận được phiếu bầu của cả năm vị giám khảo. Chúc mừng Diệp Lương!”

Vừa dứt lời, nước mắt của Diệp Lương đã bất ngờ rơi xuống. Cô xúc động cúi người thật sâu:
“Cảm ơn, cảm ơn!”

Rõ ràng cô đã nghĩ mình đã buông bỏ rồi, vậy mà khi thật sự đối diện khoảnh khắc này, cô vẫn vui đến chết đi được, kích động đến chết đi được.

Xem ra cô đúng là một người phàm tục triệt để, tục đến không thể tục hơn.

Diệp Lương đưa tay che miệng, nước mắt vẫn lộp bộp rơi xuống, khán giả nhìn thấy vậy cũng rưng rưng theo, nước mắt rơi không ngừng.

Chỉ có điều, lần này đều là nước mắt hạnh phúc.

Kết quả bỏ phiếu của ban giám khảo vừa được công bố xong, MC tiếp tục công bố kết quả bỏ phiếu của giám khảo đại chúng.

“Tiếp theo, chúng tôi sẽ công bố kết quả bỏ phiếu của 100 vị giám khảo đại chúng. Lần công bố này sẽ quyết định ai trong số 25 thí sinh được vào vòng trong.”

Dù MC dùng giọng điệu đầy hồi hộp như vậy, nhưng hầu hết các thí sinh đã gần như không còn ôm hy vọng gì nữa.

Nếu như cả năm vị giám khảo chuyên môn đều chọn Diệp Lương, điều đó đủ chứng minh năng lực của cô đã được giới chuyên môn công nhận.

“Chúc mừng Diệp Lương, đã nhận được toàn bộ phiếu bầu của 100 vị giám khảo đại chúng. Chúc mừng!”

Lời MC vừa dứt, cả khán phòng lập tức nổ tung. Toàn phiếu thông qua, đúng là toàn phiếu!

“Diệp Lương! Diệp Lương! Diệp Lương!”
Khán giả càng hăng hái hét lớn tên cô hơn nữa.

Đầu óc Diệp Lương hoàn toàn trống rỗng. Toàn phiếu sao?
Cô vậy mà lại được toàn phiếu thông qua! Cô hoàn toàn không ngờ tới.

“Chúc mừng!” “Chúc mừng!”
Liên tiếp những lời chúc mừng vang lên, 24 thí sinh còn lại đều tiến tới ôm lấy Diệp Lương, dù giữa họ vốn chẳng hề thân quen.

Diệp Lương không ngừng nói lời cảm ơn.

Đối với kết quả này, dường như ai cũng có thể chấp nhận được. Bởi bài hát đau thấu tâm can của Diệp Lương không chỉ làm rung động khán giả, mà còn chạm tới trái tim của cả những thí sinh khác.

Khi trở lại hậu trường, phần lớn mọi người đã rời đi, chỉ còn Ngọc Nghị đứng chờ ở đó.

Diệp Lương ngây ngốc cười hỏi:
“Sao cậu vẫn chưa đi?”

“Đợi cậu.”
Ngọc Nghị đáp rất đương nhiên.

“Đợi tớ?” Diệp Lương ngạc nhiên.
“Đợi tớ làm gì?”

Ngọc Nghị đưa cho cô một phong bì, bên trong là số tiền lần trước Diệp Lương cho anh mượn. Ban đầu anh nhờ Hách Hắc chuyển lại cho cô, nhưng sau khi nghĩ kỹ, anh cảm thấy mình còn nợ cô một lời cảm ơn, nên lại xin Hách Hắc lấy về.

Diệp Lương sờ qua vài cái là biết bên trong là tiền.

“Cảm ơn.” Ngọc Nghị nói nhạt giọng.

Diệp Lương cười tươi:
“Chuyện nhỏ thôi.”

Ngọc Nghị đưa tay ra, nói khẽ:
“Chúc mừng.”

Diệp Lương biết anh đang chúc mừng điều gì, cũng đưa tay ra nắm lấy:
“Cảm ơn.”

...

Khi Diệp Lương bước ra ngoài, Hàn Dịch Thần đang đứng đợi cô. Anh cao ráo thon dài, dung mạo tuấn tú, sắc mặt lạnh lùng.

Ngay từ khoảnh khắc cô xuất hiện, ánh mắt sâu thẳm của anh đã dán chặt lên người cô, không hề rời đi.

Diệp Lương mỉm cười bước tới, nắm lấy tay anh. Khoảnh khắc này, trái tim cô cuối cùng cũng tìm được nơi thuộc về. Mọi thứ của kiếp trước, kể từ khi bài hát kia kết thúc, cũng coi như đã khép lại.

Từ nay về sau, cô là Diệp Lương — bạn gái của Hàn Dịch Thần, sau này còn sẽ là vợ của anh.

Trái ngược với nụ cười rạng rỡ của Diệp Lương, Hàn Dịch Thần từ đầu đến cuối đều trầm mặc, quanh người tỏa ra khí tức lạnh lẽo đáng sợ hơn thường ngày.

Diệp Lương định rủ anh đi ăn, nhưng lại bị Hàn Dịch Thần kéo thẳng về khách sạn.

Vừa vào phòng, cô còn chưa kịp mở miệng, đã bị anh ép sát vào cửa, hôn mạnh lên môi.

Động tác của anh thô bạo, nhưng nụ hôn lại vô cùng dịu dàng. Anh siết chặt eo cô, như muốn nghiền cô vào thân thể mình, lực mạnh đến đáng sợ.

Đầu lưỡi anh xông thẳng vào khoang miệng cô, không hề vuốt ve, chỉ cuồng nhiệt mút lấy đầu lưỡi cô.

Ngực Diệp Lương bị anh ép đến đau, nhưng cô không đẩy anh ra, hai tay vòng chặt lấy cổ anh, mãnh liệt đáp lại.

Lúc này, Hàn Dịch Thần chỉ muốn ôm chặt cô vào lòng, biến cô thành người phụ nữ của mình. Anh mặc kệ hết thảy, tuổi tác gì đó, tất cả đều đi chết đi.

Chỉ cần nghĩ đến bài hát vừa rồi cô hát trên sân khấu, tim anh đã đau đến mức không thở nổi.

Diệp Lương của anh, bảo bối mà anh muốn nâng niu nhất, vậy mà lại yêu anh sâu đậm đến thế, còn anh trước kia lại chưa từng coi trọng tình cảm đó.

Hàn Dịch Thần hận không thể tự đánh chết bản thân. Anh đã khiến bảo bối trong lòng mình từng đau khổ đến vậy, anh đúng là đáng chết.

Đôi môi nóng bỏng của anh dần trượt xuống, dừng lại ở cổ cô.

Diệp Lương khẽ rên:
“Dịch Thần… đừng…”

Nhưng cảm xúc của Hàn Dịch Thần lúc này hoàn toàn mất kiểm soát, căn bản không để ý tới lời từ chối của cô. Anh bế cô lên, đặt lên giường, cúi người phủ xuống, tiếp tục những nụ hôn dịu dàng.

Lý trí nói với Diệp Lương rằng cô nên lập tức đẩy Hàn Dịch Thần ra, nhưng trên thực tế, cánh tay mảnh mai của cô lại siết chặt lấy vòng eo rắn chắc của anh.

Hàn Dịch Thần — người đàn ông mà kiếp trước kiếp này cô yêu đến tận cùng bụi trần, làm sao cô nỡ đẩy anh ra?

“Dịch Thần…”
“Dịch Thần…”
“Dịch Thần…”

Cô thì thầm gọi tên anh hết lần này đến lần khác. Trong tiếng rên rỉ gần như mê loạn ấy, Hàn Dịch Thần suýt nữa thì sụp đổ.

Bàn tay lạnh lẽo luồn vào từ gấu áo cô, vuốt ve làn da mịn màng. Rõ ràng nhiệt độ tay anh rất thấp, nhưng nơi anh chạm qua lại khiến Diệp Lương cảm thấy nóng rực đến đáng sợ.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message