Diệp Lương đứng ở vị trí trung tâm, nụ cười rực rỡ như hoa nở, bị kẹp giữa hai người đàn ông tuấn tú, vậy mà khí chất của cô vẫn không hề bị lu mờ.
Khi bọn họ bước lên gần sân khấu, phía dưới khán đài lập tức vang lên những tiếng thét chói tai, đồng loạt gọi tên Diệp Lương và Ngọc Nghị.
Nụ cười xinh đẹp như hoa của Diệp Lương trong khoảnh khắc ấy đã làm mê mẩn vô số fan.
Cô ấy thật xinh đẹp!
Đó chính là tiếng lòng của toàn bộ người hâm mộ lúc này.
“Diệp Lương! Diệp Lương!”
“Ngọc Nghị! Ngọc Nghị!”
Tiếng reo hò bên dưới ngày một cao vút. Ba người đứng song song, cùng cúi người chào khán giả. Sau đó, Diệp Lương khoác tay Hàn Dịch Thần, cùng nhau đi về phía cánh gà, nhường lại sân khấu cho Ngọc Nghị.
Nhìn hai người tay trong tay, đứng cạnh nhau vô cùng xứng đôi, Giang Hãn khẽ nhướng cao hàng mày, liếc mắt nhìn sang Thượng Quan Diệp. Chỉ thấy sắc mặt anh ta vẫn thản nhiên như cũ, trông dường như không hề có gì khác lạ.
Không tệ, ngụy trang rất tốt. Chỉ có điều… nếu môi đừng mím chặt như thế, thì mức độ thuyết phục e rằng sẽ cao hơn một chút.
Ngọc Nghị vẫn chọn biểu diễn piano, vừa đàn vừa hát như thường lệ. Diệp Lương bật cười, cô đoán sau ngày mai, đề tài mọi người bàn luận có lẽ sẽ không còn là màn trình diễn của Diệp Lương hay Ngọc Nghị xuất sắc hơn, mà sẽ biến thành chuyện: hai người đàn ông chơi piano kia, rốt cuộc ai mới là người đẹp trai hơn.
Hàn Dịch Thần khẽ bóp bóp lòng bàn tay mềm mại của cô, hạ giọng nói:
“Đừng lo.”
Diệp Lương cười đáp:
“Tớ chẳng lo chút nào cả, tớ rất vui.”
Đúng vậy, cô thật sự rất vui.
Tiếng nhạc dần vang lên, Ngọc Nghị cũng từ từ nhập tâm. Anh ngồi yên lặng trước cây đàn piano, những ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng đặt lên phím đàn.
Âm nhạc rất hay, mang đậm phong cách quen thuộc của anh, chỉ là… giai điệu có phần quá bi thương.
Ngay từ khoảnh khắc Ngọc Nghị bước lên sân khấu, toàn bộ khán giả bên dưới đã lặng im, không phát ra lấy một tiếng động.
Giai điệu buồn bã quanh quẩn bên tai, Ngọc Nghị cất giọng hát khàn khàn. Giọng ca của anh vẫn hoàn mỹ như trước.
Một nỗi đau nhàn nhạt, chẳng hiểu vì sao lại chạm đúng vào nơi mềm yếu nhất trong lòng người.
Anh không cố tình bày ra biểu cảm nặng nề, cũng không cố ý tạo bầu không khí, chỉ lặng lẽ ngồi trước cây đàn piano như vậy.
Lời ca và giai điệu đều mang màu sắc bi thương, nhưng nơi khóe môi anh lại luôn phảng phất một nụ cười rất nhẹ. Giọng thì thầm dịu dàng, tiếng ngân nga đầy cảm xúc.
Tựa như anh đang cẩn thận che chở cho người mình yêu thương. Nỗi buồn trong lời ca hòa cùng ý cười nơi khóe môi, tạo nên một sự tương phản rất lớn, nhưng lại dung hợp một cách tự nhiên, không hề gượng gạo.
Một cảm giác chua xót khó gọi tên, rất nhẹ, rất mỏng, âm thầm bén rễ trong lòng người. Diệp Lương dường như cũng bị anh lây nhiễm cảm xúc, sống mũi cay cay, có một cơn xúc động muốn rơi nước mắt.
Đột nhiên, một bàn tay lạnh lạnh phủ lên tay cô. Diệp Lương ngẩng đầu nhìn, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Hàn Dịch Thần đang lặng lẽ dõi theo mình, âm thầm tiếp thêm cho cô sự cổ vũ.
Diệp Lương mỉm cười hiểu ý. Tên ngốc Hàn Dịch Thần này, chẳng lẽ anh cho rằng cô vì Ngọc Nghị hát quá hay, sợ mình thua nên mới muốn khóc sao?
Rõ ràng là cô bị cảm động.
So với những thí sinh khác gào lên khàn cả giọng để diễn tả bi thương, cách Ngọc Nghị thể hiện – nhẹ như nước chảy, nhưng từng chỗ từng chỗ đều thấm đẫm nỗi chua xót – mới thật sự dễ dàng nắm chặt trái tim người nghe.
Chính sự chua xót nhàn nhạt ấy, mới khiến trong lòng người ta bỗng dưng trống trải đi một khoảng.
Nếu nói nỗi buồn mà U Nhược Nhiên vừa hát chỉ đơn thuần khiến người ta rơi lệ, thì sự chua xót của Ngọc Nghị lại là thứ khiến người ta muốn khóc, nhưng đồng thời trong tim lại được lấp đầy bằng những ký ức ngọt ngào.
Rất nhanh, phần biểu diễn của Ngọc Nghị kết thúc. Khán giả phía dưới dường như đã quên mất chuyện phải vỗ tay, cho đến khi Diệp Lương và Hàn Dịch Thần cùng bước lên sân khấu.
Tiếng vỗ tay lúc này mới bùng nổ như sóng trào. Diệp Lương biết rõ, tràng pháo tay này không phải dành cho cô, mà là dành cho Ngọc Nghị vừa rời sân khấu.
Cô nhìn Hàn Dịch Thần một cái. Anh đặt những ngón tay thon dài lên phím đàn piano, âm nhạc… chính thức kéo màn.
Khúc dạo đầu chậm rãi vang lên, toàn bộ ánh đèn trên sân khấu đồng loạt tắt ngấm, chỉ còn lại hai luồng sáng chiếu thẳng lên người Diệp Lương và Hàn Dịch Thần.
Cầm micro lên, Diệp Lương nghiêng đầu nhìn sang Hàn Dịch Thần.
Dưới ánh đèn, những ngón tay thon dài của anh lướt nhanh trên phím đàn, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta hoa cả mắt.
Phím đàn màu trắng ngà, bàn tay anh cũng trắng trẻo đến lạ. Anh cúi đầu, vài sợi tóc rủ xuống trước trán, khiến những đường nét vốn lạnh lùng, cứng rắn trên gương mặt tuấn tú ấy bỗng thêm vài phần mềm mại.
Khoảnh khắc này, trong lòng Diệp Lương yên tĩnh đến lạ thường. Không còn ánh đèn, không còn khán giả, không còn ban giám khảo — chỉ có cô và Hàn Dịch Thần.
Bài hát này là viết cho anh.
Cô vẫn nhớ rất rõ, năm đó khi cô và Khúc Hướng Nam biết tin Hàn Dịch Thần và Cố Thanh Thanh sắp kết hôn, hai người đã uống rất nhiều rượu trong quán bar.
Trong ký ức của cô, tràn ngập hình ảnh anh lạnh lùng với mình. Thế nhưng dù anh có lạnh nhạt đến đâu, cô vẫn như con thiêu thân lao vào lửa, bất chấp tất cả mà chạy về phía anh. Cho dù trong lòng đã tan nát, đầy rẫy vết thương, cô vẫn chưa từng hối hận.
Bài hát này, cô muốn Hàn Dịch Thần được nghe. Nghe thấy tình yêu của cô dành cho anh. Dù thắng hay thua, cô đều không còn để tâm nữa.
Cô không muốn dùng bất kỳ kỹ xảo nào cho ca khúc này.
Diệp Lương khép mắt lại, để tâm trí quay về cảm giác của ngày hôm đó — ngày cô nhận được tin Hàn Dịch Thần và Cố Thanh Thanh sắp kết hôn.