Nữ chính trong truyện là kiểu người dám yêu dám hận, tính cách phóng khoáng, ngạo nghễ tùy ý. Trong khi đó, nhân vật chính của các tiểu thuyết hiện nay phần lớn vẫn đi theo lối “bạch liên hoa” chịu khổ chịu nhục, yếu đuối đáng thương.
Mà Diệp Lương, với tư cách là một “cổ vật sống” trong giới độc giả, đã trải qua cả một quá trình chuyển biến từ việc mê mẩn các nữ chính bạch liên hoa, cho đến say mê những nữ cường bá đạo.
Cô hiểu rõ hơn ai hết, sự ra đời của cuốn tiểu thuyết nữ cường đầu tiên chắc chắn sẽ lật đổ toàn bộ những thiết lập cũ kỹ về việc nữ chính chỉ biết chịu đựng, khóc lóc và hy sinh.
Chính vì vậy, Diệp Lương gần như không hề do dự mà lựa chọn bộ truyện này.
Thời gian trôi qua từng chút một, khoảng hơn hai tiếng sau, Diệp Lương cẩn thận rà soát lại toàn bộ bản thảo, kiểm tra từng câu từng chữ xem có sai chính tả hay không.
Tổng cộng cô đã viết gần hai vạn chữ.
Diệp Lương vô cùng hài lòng với tốc độ gõ phím của mình.
Cô in toàn bộ bản thảo ra giấy, lấy một chiếc phong bì, gấp gọn tập bản thảo cho vào trong, cẩn thận ghi rõ địa chỉ nhà xuất bản cần gửi, rồi bỏ vào cặp sách, dự định đợi ngày mai tan học sẽ tiện đường đem đi gửi.
Xử lý xong mọi việc, Diệp Lương lại uống thêm một chút linh tuyền.
Lần này cô đã thông minh hơn. Chỗ chất bẩn bài tiết ra trên người, Diệp Lương trực tiếp lấy nước từ không gian ra để tắm rửa.
Cô phát hiện, làn da của mình ngày càng trở nên mịn màng.
Chỉ trong vỏn vẹn ba ngày ngắn ngủi, da cô đã xảy ra biến hóa mang tính chất “nhảy vọt”: trắng mịn, trơn láng, gần như không còn nhìn thấy lỗ chân lông, toàn thân nhẹ nhõm khác thường.
Không chỉ vậy, Diệp Lương còn nhận ra, mỡ thừa trên người mình đang dần dần biến mất.
Dĩ nhiên, sự thay đổi này chủ yếu diễn ra trên cơ thể, còn gương mặt thì không biến hóa nhiều đến thế.
Nguyên nhân rất đơn giản: Diệp Lương không dám dùng linh tuyền rửa mặt.
Cô sợ biến hóa quá lớn sẽ khiến người khác sinh nghi, nên da mặt hiện tại chỉ ở mức trung bình khá. Lỗ chân lông không còn thô ráp như trước, nhưng cũng chưa đạt đến mức tinh tế hoàn mỹ. Da tuy trắng hơn nhiều, nhưng vẫn chưa đến độ trắng mịn như sứ.
Chỉ là so với trước kia, đã trắng lên không ít.
Chỉ có điều, Diệp Lương không hề hay biết rằng, bản thân cô vốn đã sở hữu ngũ quan tinh xảo, chỉ là trước đây bị kiểu tóc lỗi thời che khuất, cộng thêm làn da thô ráp ngả vàng nên mới không nổi bật.
Giờ đây, da dẻ đã cải thiện, kiểu tóc cũng thay đổi, dung mạo xinh đẹp ấy đã dần lộ ra một nửa.
Diệp Lương của hiện tại, khi bước ra ngoài, đã không còn là kiểu “kéo đại ngoài đường cũng có”.
Mà là thanh xuân tươi sáng, xinh xắn đáng yêu.
Đó chính là cảm giác mà Diệp Lương mang lại cho người khác lúc này.
Từ sau khi trọng sinh trở về, Diệp Lương đã hình thành thói quen dậy sớm chạy bộ buổi sáng.
Mặc dù linh tuyền có thể giúp cô giảm cân, nhưng cô cũng cần một cái cớ hợp lý để che giấu, không phải sao?
Huống chi, việc chạy bộ mỗi sáng còn giúp tâm trạng cô trở nên tích cực hơn rất nhiều. Diệp Lương không muốn bản thân tiếp tục sống uể oải, sa sút như kiếp trước.
Chạy mồ hôi đầm đìa quay về nhà, Diệp Lương bất ngờ phát hiện Hàn Dịch Thần đang ngồi trong phòng khách nhà mình.
Cô mặc áo ba lỗ và quần short, trên cổ vắt một chiếc khăn trắng, mái tóc ngắn bay bổng đã bị mồ hôi thấm ướt, dính nhẹ lên trán. Đôi mắt đào hoa phong lưu hơi nhếch lên, gương mặt ửng đỏ vì vận động.
Khóe môi cô cong lên thành một nụ cười thật lớn, vừa đi về phía Hàn Dịch Thần vừa trêu chọc:
“Ôi chao, khách quý phương nào ghé thăm thế này?”
Hàn Dịch Thần liếc nhìn cô một cái, vành tai hơi ửng đỏ, nhưng Diệp Lương lại không hề chú ý đến chi tiết nhỏ ấy.
“Ngày nào cậu cũng ra ngoài chạy bộ kiểu này à?” Giọng nói của anh mang theo chút ý châm chọc.
Diệp Lương cúi đầu nhìn qua trang phục của mình. Áo ba lỗ, quần short, rất bình thường mà?
“Thế nào? Cậu có ý kiến à?” Giọng cô có chút chua ngoa, dáng vẻ hoàn toàn không để tâm.
Nói xong, chỉ nghe Hàn Dịch Thần cười lạnh một tiếng:
“Chỉ hỏi cho biết thôi.”
Diệp Lương nhún vai, trong lòng thầm mắng: đồ giả vờ! Cứ tiếp tục diễn đi, sớm muộn gì cũng có ngày cô xé toạc lớp mặt nạ giả tạo đó của anh.
“Cậu không phải ở nội trú sao? Sao hôm nay mới về trường?”
Trường cấp ba có quy định, học sinh ở nội trú phải quay lại trường vào tối chủ nhật để học tự học buổi tối. Hôm nay đã là thứ hai rồi, Diệp Lương thật sự không hiểu vì sao Hàn Dịch Thần lại xuất hiện ở nhà cô.
“Có việc.”
Câu trả lời của Hàn Dịch Thần lạnh nhạt đến cực điểm.
Diệp Lương cũng không tiếp tục truy hỏi. Cô tự mình vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo rồi bước ra.
Cô mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, rõ ràng là của Diệp Phong, nhưng là đồ cũ từ rất lâu trước kia. Dù sao hiện tại Diệp Phong đã cao hơn mét tám, quần áo bây giờ của anh cô căn bản không mặc vừa.
Diệp Lương ngồi ở yên sau xe đạp, ánh mắt dừng lại trên tấm lưng thẳng tắp, gần trong gang tấc của Hàn Dịch Thần. Khóe môi cô khẽ nhếch lên.
Giờ thì cô cuối cùng cũng hiểu vì sao Hàn Dịch Thần lại đột nhiên “phát điên”, nhất quyết đợi cô cùng đến trường.
Cô còn đang thắc mắc mà!
Hóa ra là vì… xe đạp của anh bị hỏng.
Hàn Dịch Thần đạp xe, gương mặt tuấn tú đón gió thu mát lạnh, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhẹ.
Anh sẽ không đời nào nói cho Diệp Lương biết, chiếc xe đạp của mình vẫn đang nằm yên ổn trong kho.
Vừa ra khỏi khu đại viện, Diệp Lương và Hàn Dịch Thần liền chạm mặt Khúc Hướng Nam, người cũng đang đạp xe đạp giống họ.
Khúc Hướng Nam thấy Hàn Dịch Thần chở Diệp Lương, lập tức đạp xe bám theo phía sau. Vừa đi, anh vừa bật cười, còn nháy mắt với Diệp Lương một cái đầy trêu chọc.