Ánh mắt Diệp Lương rơi lên người Hàn Dịch Thần. Lúc này anh đang giúp Cố Thanh Thanh xếp lại sách lên kệ. Khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười tự giễu. Hàn Dịch Thần từ bao giờ lại trở nên nhiệt tình như vậy?
Đối với Hàn Dịch Thần mà nói, đây bất quá chỉ là lần đầu tiên anh gặp Cố Thanh Thanh mà thôi, vậy mà đã có thể phá vỡ nguyên tắc xưa nay không xen vào chuyện người khác của mình.
Quả nhiên, sự đặc biệt mà anh dành cho Cố Thanh Thanh là đã được định sẵn ngay từ ban đầu.
Thu liễm lại những cảm xúc phức tạp trong lòng, Diệp Lương mỉm cười bước tới bên cạnh hai người.
“Người đẹp, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Giọng nói trong trẻo, lanh lảnh của Diệp Lương kéo Hàn Dịch Thần trở về thực tại. Anh nghiêng mắt nhìn cô, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng khó hiểu.
Cố Thanh Thanh nhìn cô gái trẻ trung xinh xắn trước mặt, nhất thời không nhớ ra là ai, bèn nghi hoặc mở miệng:
“Xin lỗi, cho hỏi cô là…?”
Diệp Lương: “……”
Là trí nhớ cô kém, hay là do cô thay đổi quá nhiều? Diệp Lương cũng không tự hỏi quá lâu, liền mỉm cười nói:
“Là người hôm đó đi cùng Khúc Hướng Nam tới nhà cô cắt tóc ấy.”
Trong lúc nói chuyện, đuôi mắt Diệp Lương theo thói quen hơi nhếch lên, mái tóc mái bay nhẹ nghiêng sang một bên, đôi môi mỏng cong thành một nụ cười nhàn nhạt.
Nghe Diệp Lương nhắc tới Khúc Hướng Nam, gương mặt trắng mịn của Cố Thanh Thanh lập tức nhuộm lên một tầng hồng nhạt:
“À, thì ra cô là bạn của anh Khúc.”
Anh Khúc?
Khóe mày Diệp Lương suýt nữa thì nhíu lại thành hình con sâu róm. Cô đâu có nhỏ hơn Khúc Hướng Nam bao nhiêu tháng đâu chứ?
Tên Khúc Hướng Nam đó, chắc lại đi lừa gạt thiếu nữ ngây thơ rồi.
Hàn Dịch Thần chú ý tới cách Cố Thanh Thanh xưng hô với Khúc Hướng Nam, đồng thời cũng nhìn thấy Diệp Lương vì thế mà nhíu mày không vui. Chứng kiến phản ứng của cô, trong lòng anh không hiểu sao lại dâng lên một cơn bực bội mơ hồ.
“Phải vậy không?” Diệp Lương nheo mắt cười: “Sao thế, cô với Hướng Nam quen thân lắm à?”
Nghe câu hỏi thẳng thắn của Diệp Lương, Cố Thanh Thanh xấu hổ cúi đầu, cắn nhẹ môi nói:
“Anh Khúc thường xuyên chăm sóc tôi.”
Diệp Lương: “……”
Không ngờ tên kia lại ra tay nhanh hơn cả cô. Cô liếc mắt nhìn sang Hàn Dịch Thần đang mang vẻ mặt lạnh nhạt, trong lòng thầm than: con đường phía trước đúng là dài mà gian nan.
“À đúng rồi, chị à, chị so với lần trước em gặp còn xinh đẹp hơn nhiều đó.” Cố Thanh Thanh ngẩng đầu, đánh giá Diệp Lương, trong mắt lộ ra ý cười chân thành.
“Thật sao?” Diệp Lương tự luyến vuốt vuốt mái tóc bay nhẹ của mình.
Cố Thanh Thanh gật đầu cười: “Ừm.”
Hì hì, Diệp Lương nhe răng cười:
“Tôi tên là Diệp Lương, đừng gọi tôi là chị nữa, tôi cũng không lớn hơn cô bao nhiêu đâu.”
“Chị biết tuổi của em sao?” Cố Thanh Thanh ngẩng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“……”
Diệp Lương trầm mặc một lúc, rồi đáp: “Hướng Nam nói.”
“À…” Cố Thanh Thanh gật đầu, lại hỏi tiếp: “Vậy quan hệ giữa chị và anh Khúc có phải rất tốt không?”
Cố Thanh Thanh vẫn cố chấp gọi Diệp Lương là chị. Diệp Lương đưa tay xoa trán, trong nháy mắt chỉ cảm thấy… đau trứng. Tuy rằng cô không có trứng, nhưng vẫn đau.
Đang định mở miệng trả lời, thì Hàn Dịch Thần đã lạnh lùng cắt ngang:
“Về thôi.”
Nói xong, anh cũng chẳng chờ Diệp Lương phản ứng, đã xoay người bước ra ngoài trước.
“Chậc.”
Diệp Lương nhìn theo bóng lưng lạnh nhạt của Hàn Dịch Thần, trong lòng cảm khái. Có đôi lúc, Hàn Dịch Thần thật sự rất đáng ăn đòn, còn đáng ăn đòn hơn cả Khúc Hướng Nam.
“Tạm biệt.”
Diệp Lương chào Cố Thanh Thanh một tiếng, rồi vội vàng đuổi theo Hàn Dịch Thần.
“Hàn Dịch Thần, có phải trước kia cậu đã từng quen biết Cố Thanh Thanh rồi không?”
Diệp Lương ngồi ở ghế sau xe đạp, Hàn Dịch Thần đạp xe phía trước.
“Không quen.” Giọng anh nhàn nhạt.
Thật sự không quen sao? Trong lòng Diệp Lương có chút hụt hẫng. Hàn Dịch Thần rõ ràng là không nói thật.
“Hàn Dịch Thần, hay là sau này cậu giúp tớ bổ túc bài vở nhé!”
Trong lòng Diệp Lương đã có tính toán, cô muốn có thêm nhiều cơ hội tiếp xúc với anh.
“Không muốn.”
Hàn Dịch Thần trả lời rất dứt khoát, không nể nang, cũng chẳng chừa đường lui.
Diệp Lương có chút tức giận. Con người Hàn Dịch Thần này, có đôi lúc thật sự khiến cô không hiểu nổi mình có phải bị nước vào não rồi không. Rõ ràng anh đối xử với cô chưa bao giờ tốt, vậy mà cô lại cứ cố chấp, nhất định phải là anh.
Hàn Dịch Thần không đồng ý giúp cô kèm học, Diệp Lương liền im lặng suốt quãng đường. Cho đến khi vào khu nhà tập thể lớn, tới trước cổng nhà Diệp Lương, Hàn Dịch Thần mới dừng xe, xuống xe.
Anh liếc nhìn gương mặt phồng má giận dỗi của Diệp Lương, trong lòng không hiểu sao lại bớt đi vài phần bực bội. Anh nhàn nhạt nói:
“Có gì không hiểu thì có thể hỏi tớ.”
Mắt Diệp Lương sáng lên. Cô biết mà, Hàn Dịch Thần sẽ không thật sự mặc kệ cô. Nhưng Diệp Lương cũng là người có tính khí. Dù Hàn Dịch Thần đã chịu nhượng bộ, nhưng lúc này… cô lại không muốn nữa.
Cô liếc anh một cái, giọng nói lạnh nhạt, lành lạnh:
“Không cần đâu.”
Diệp Lương ngồi trước chiếc máy tính của Diệp Phong, mười ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.
Vừa gõ, cô vừa hồi tưởng lại một bộ tiểu thuyết cực kỳ nổi tiếng ở kiếp trước, từng câu từng chữ như đã in sẵn trong đầu, theo đầu ngón tay mà tuôn ra không ngừng.
Đó là một bộ tiểu thuyết xuyên không, mang tên 《Khanh Bổn Duy Ái》, kể về câu chuyện nữ chính sau khi xuyên qua cổ đại đã tỏa sáng rực rỡ, từng bước khẳng định bản thân, rồi gặp gỡ, quen biết và yêu nhau với nam chính.
Ở kiếp trước, bộ truyện này từng làm mưa làm gió, tổng cộng hơn sáu trăm nghìn chữ. Còn ở thời không hiện tại này, khái niệm “tiểu thuyết xuyên không” gần như vẫn chưa tồn tại.
Diệp Lương nghĩ, nếu cuốn tiểu thuyết này có thể thuận lợi xuất bản, nhất định sẽ thổi bùng lên một làn sóng xuyên không hoàn toàn mới.