Tiết tấu của ca khúc này rất nhanh, vì vậy tốc độ những ngón tay Diệp Lương gảy trên dây đàn cũng nhanh theo. Diệp Lương yêu guitar, cô thích cảm giác khoái ý khi đầu ngón tay chạm vào dây đàn, cho nên từ trước đến nay, khi chơi guitar cô chưa bao giờ dùng miếng gảy đàn.
Đến mức ngón tay cô đã rớm máu, mà bản thân cô vẫn hoàn toàn không hề hay biết. Trên gương mặt cô, nụ cười sảng khoái vẫn rạng rỡ như cũ.
Thế nhưng khán giả và ban giám khảo thì đều đã chú ý thấy.
Trên những đầu ngón tay trắng muốt ấy, từng giọt máu đỏ tươi rơi xuống đất, cây đàn guitar cũng bị nhuốm màu đỏ sẫm.
Nhưng Diệp Lương đã hoàn toàn đắm chìm trong phần trình diễn của mình. Lúc này, trong lòng cô ngoài cảm giác thoả thích đến tận cùng ra, đã chẳng còn tâm trí để nghĩ đến bất cứ điều gì khác.
Khi bản nhạc kết thúc, Diệp Lương cong môi nở nụ cười sảng khoái, nói một câu:
“Cảm ơn mọi người.”
Cô cúi người thật sâu chào khán giả, ngay lập tức, những tràng pháo tay như sóng triều dâng lên ầm ầm.
Sự tự tin cùng tinh thần tích cực, vươn lên trong tiếng hát của Diệp Lương đã khích lệ rất nhiều người, khiến họ sinh ra sự đồng cảm mạnh mẽ.
Cái tên Diệp Lương, đêm nay, sẽ gây nên một cơn chấn động.
Màn ra mắt chính thức khép lại, Diệp Lương quay trở về hậu trường. Hách Hắc lập tức lao thẳng về phía cô.
Diệp Lương nhanh nhẹn nghiêng người sang bên né tránh, tiện tay kéo lấy quần áo của Hách Hắc đang lao theo quán tính, giật mạnh một cái kéo cô ấy trở lại.
“Diệp Lương, thật không ngờ, thật không ngờ luôn đó!”
Hách Hắc lắc đầu tấm tắc cảm thán:
“Nhìn cậu bình thường không lộ núi không lộ nước, ai mà ngờ lại lợi hại đến vậy chứ!”
Diệp Lương cười, đưa tay véo nhẹ má Hách Hắc, cười nói:
“Tôi khiêm tốn mà.”
“Hi hi~”
Hách Hắc cười ngốc nghếch, trong lòng thật sự vui mừng thay cho Diệp Lương.
Khi Diệp Lương trở lại khu hậu trường, cô phát hiện ánh mắt mọi người nhìn mình đã khác hẳn. Trên gương mặt Lộ Na, vẻ ghen tị và không cam lòng hiện rõ mồn một; những người khác thì ánh mắt u ám khó lường; còn Ngọc Nghị — ngoài lạnh nhạt, vẫn chỉ là lạnh nhạt.
Cuộc thi kết thúc, Diệp Lương bị Hách Hắc kéo đi dạo phố suốt nửa ngày trời.
Mỗi khi đi ngang qua một cửa hàng quần áo, Hách Hắc đều nhất định phải vào xem một lượt, thế nhưng xem xong rồi lại chẳng mua gì cả.
Lần nào cũng vậy, cô ấy nâng niu bộ quần áo trong tay một cách cẩn thận, trong mắt lộ rõ vẻ khao khát. Thấy Hách Hắc thích như vậy, Diệp Lương vốn định mua tặng cô ấy, coi như món quà cho lần quen biết đầu tiên.
Thế nhưng Diệp Lương vừa lấy ví tiền ra, Hách Hắc đã giống như đang cầm không phải quần áo mình yêu thích, mà là bom thuốc nổ vậy — vội vàng hoảng hốt ném sang một bên, rồi kéo Diệp Lương chạy biến đi.
Đối với chuyện này, Diệp Lương chỉ có thể bất lực lắc đầu.
Dạo suốt mấy tiếng đồng hồ, bụng Diệp Lương cũng bắt đầu đói, hai người ghé vào một quán ăn nhỏ ven đường ăn qua loa.
Hách Hắc rất thích ăn cay, Diệp Lương lại vừa hay cũng là người không cay không vui, khẩu vị của hai người vô cùng giống nhau.
Ăn xong một bữa thật thoả mãn, Diệp Lương nghĩ nên về khách sạn sớm một chút để gọi điện cho Hàn Dịch Thần. Sợ trong lúc thi đấu điện thoại bị rơi ra, nên cô đã để điện thoại lại trong khách sạn, không mang theo bên mình.
“Cậu ở đâu vậy? Để tôi đưa cậu về nhé?”
Nhìn sắc trời đã dần tối lại, Diệp Lương có chút không yên tâm để Hách Hắc một mình trở về.
Hách Hắc rút một tờ giấy ăn lau cái miệng dính đầy dầu mỡ, trong miệng vẫn còn nhét đầy đồ ăn, vừa lon ton theo sau Diệp Lương, vừa nói ú ớ:
“Tôi… tôi không có chỗ ở.”
Bước chân Diệp Lương khựng lại.
Cô quay đầu, nghiêng mắt, từ trên xuống dưới đánh giá Hách Hắc một lượt:
“Vậy mấy ngày nay, cậu ngủ ở đâu?”
Diệp Lương cứ tưởng Hách Hắc đang nói đùa. Không ngờ, sau khi nghe xong câu hỏi này, Hách Hắc lại im lặng cúi đầu xuống.
Diệp Lương nhíu mày, cười nhẹ nói:
“Hách Hắc, chẳng phải cậu vừa nói coi tôi là bạn sao?”
Hách Hắc gật đầu:
“Đúng vậy. Tôi đã nói rồi, cậu là người bạn mà Hách Hắc tôi công nhận, là bạn cả đời.”
Diệp Lương hài lòng mỉm cười:
“Nếu cậu đã nói chúng ta là bạn, vậy thì có phải trong lòng tôi có chuyện gì, cũng nên nói với cậu không?”
“Đương nhiên rồi! Chỉ cần là chuyện tôi có thể giúp, tôi nhất định sẽ không do dự!”
Hách Hắc đột ngột ngẩng đầu lên, lại phát hiện nụ cười trên môi Diệp Lương càng thêm rực rỡ.
Đến lúc này, Hách Hắc mới hiểu ra rốt cuộc Diệp Lương muốn nói điều gì.
Cô ấy lại cúi đầu xuống, trầm mặc. Ngay lúc Diệp Lương nghĩ rằng Hách Hắc sẽ im lặng đến cùng, thì cô ấy lại cất tiếng.
“Mấy ngày nay… tôi đều ngủ dưới gầm cầu.”
Giọng nói của Hách Hắc đầy vẻ khó xử. Gương mặt tròn trịa trắng trẻo nay tràn ngập sự xấu hổ và ngượng ngùng. Nói xong, đôi mắt tròn xoe của cô ấy chăm chăm nhìn Diệp Lương, các ngón tay căng thẳng kéo kéo vạt áo, cả người trong chốc lát từ vẻ hoạt bát ban đầu trở nên rụt rè, câu nệ.
Khí chất và cách nói chuyện của Diệp Lương, nhìn qua đã biết không phải con nhà bình thường. Hách Hắc thầm nghĩ, có lẽ Diệp Lương sẽ để ý chuyện này.
Quả nhiên… Diệp Lương hẳn là đã bị cô ấy doạ sợ rồi.
Cảm xúc chùng xuống, Hách Hắc cúi đầu, không dám nhìn Diệp Lương nữa, khẽ nói một câu:
“Xin lỗi.”
Diệp Lương đúng là bị Hách Hắc làm cho giật mình. Cô không ngờ rằng Hách Hắc lại ngủ dưới gầm cầu.
Hách Hắc đến đây… cũng gần một tuần rồi thì phải?
Cô ấy đã sống dưới gầm cầu suốt một tuần lễ?
Nhưng nhìn bộ dạng sạch sẽ của cô ấy, hoàn toàn không giống người ngủ gầm cầu chút nào.
Sau khi hết kinh ngạc, Diệp Lương nhận ra tâm trạng Hách Hắc đang vô cùng sa sút, lập tức hiểu ra cô ấy đang buồn vì điều gì.
Diệp Lương áy náy nói:
“Xin lỗi, Hách Hắc, tôi không hề nghĩ…”
“Cậu không ngờ lại kết bạn với một người như tôi, đúng không? Xin lỗi, đã làm cậu thất vọng rồi.”
Chưa để Diệp Lương nói hết câu, Hách Hắc đã cướp lời, cố chấp kìm lại nước mắt nơi khoé mắt. Cô ấy thừa nhận, bản thân thật sự rất buồn.
Là cô ấy đã vọng tưởng. Diệp Lương giúp cô ấy chỉ là vì tình nghĩa, cô ấy không nên tự cho mình quyền quyết định rằng hai người có thể trở thành bạn thân.
Hách Hắc thấp hơn Diệp Lương một cái đầu. Nhìn “cục thịt nhỏ” trước mặt đang run run bờ vai, mắt đỏ hoe, rõ ràng rất đau lòng nhưng vẫn cố giả vờ như không sao, Diệp Lương đột nhiên bật cười.
Nghe thấy tiếng cười của Diệp Lương, Hách Hắc xấu hổ quay người định chạy đi, nhưng lại phát hiện không thể chạy được — cổ áo dường như bị thứ gì đó giữ chặt.
Nắm lấy cổ áo phía sau của Hách Hắc, Diệp Lương cười kéo cô ấy trở lại. Hách Hắc nước mắt đầy mặt, ngơ ngác nhìn cô.
Diệp Lương khẽ sững lại, cười nói:
“Hắc muội, tôi còn chưa nói hết mà, sao cậu đã cướp lời tôi rồi? Cậu không biết như vậy là hành vi rất bất lịch sự sao?”
Hách Hắc ngây người.
Diệp Lương tiếp tục nói:
“Điều tôi muốn nói là, tôi không hề có ý bóc trần sự khó xử của cậu. Xin lỗi.”
Giọng nói của Diệp Lương chân thành tha thiết. Hách Hắc vẫn còn đang sững sờ, thì Diệp Lương đã nắm lấy cổ áo sau lưng cô ấy, xách người lên rồi kéo đi về phía trước.
“Di… Diệp Lương!”
Phản ứng lại được ý của Diệp Lương, Hách Hắc vui mừng nở nụ cười. Cô ấy biết mà, Diệp Lương không phải là người như vậy.
Thế nhưng… Diệp Lương định đưa cô ấy đi đâu?
Hướng này rõ ràng là ngược với chỗ gầm cầu mà cô ấy đang ở.
Khi biết Diệp Lương muốn đưa mình về khách sạn ở cùng, Hách Hắc vừa kích động vừa vui mừng, lại vừa ngại ngùng.
Trên đường đi, Diệp Lương cũng từ từ moi được từ miệng Hách Hắc nguyên nhân vì sao cô ấy phải ngủ dưới gầm cầu.
Hoá ra, từ nhỏ Hách Hắc đã được bà ngoại nuôi lớn. Từ khi học cấp hai, cô ấy đã bắt đầu đi làm thêm để tự lo học phí và nuôi bà.
Năm nay cô ấy đã tốt nghiệp đại học. Nói ra thì Hách Hắc còn lớn tuổi hơn Diệp Lương rất nhiều. Mang theo số tiền tích góp suốt một năm, Hách Hắc đến thành phố B tham gia cuộc thi. Không ngờ chỉ mới ngày thứ ba, ví tiền đã bị trộm lấy mất, trong túi chỉ còn lại hơn mười tệ lẻ.
Mấy ngày nay, mỗi ngày Hách Hắc đều chỉ có thể sống qua ngày bằng bánh bao và bánh màn thầu.