Chương 90: Đánh cược đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 90: Đánh cược.

Triệu Sinh “ầm” một tiếng, làm ra một hành động khiến tất cả mọi người đều không ngờ tới. Ông ta quỳ một gối xuống đất, trên mặt mang theo vẻ nghiêm trang không thể khinh nhờn:

" Tôi cam bái hạ phong, xin bái Dương sư phụ làm thầy!"

Triệu Sinh không dám để lộ ra nửa phần bất kính nào nữa, ông ta hoàn toàn bị thuyết phục. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, ông ta tuyệt đối không tin trên đời này lại có người sở hữu võ công như vậy.

"Còn cần đánh nữa sao? Không cần". Ông ta hoàn toàn không muốn tự chuốc lấy nhục nhã. Ban đầu sở dĩ mở võ quán là vì nhiệt huyết đối với võ thuật, nhưng theo năm tháng trôi qua, sự nhiệt tình ấy dần dần phai nhạt. Thế nhưng hôm nay gặp được cao thủ chân chính, ngọn lửa nhiệt huyết năm xưa lại bị khơi dậy, ngay cả cách xưng hô cũng lập tức thay đổi.

Tình thế xoay chuyển quá nhanh, không chỉ các học viên của Triệu Sinh bị dọa cho choáng váng, ngay cả Mạc Dĩ Phàm cũng đứng ngẩn người ra.

Theo lẽ thường, Triệu Sinh lớn hơn Dương Ngôn Hi mấy chục tuổi, là bậc trưởng bối, ông ta vừa quỳ xuống thì cho dù giả vờ, Dương Ngôn Hi cũng nên khách sáo đỡ ông ta dậy, nói vài câu xã giao. Nhưng Dương Ngôn Hi thì không. Người luyện võ vốn tôn sùng thực lực, lấy võ làm tôn, nói chuyện bằng nắm đấm. Không phục thì tự đi tu luyện, lấy bản lĩnh khiến người khác tâm phục khẩu phục.

Thế là Dương Ngôn Hi thật sự thu nhận người đàn ông đủ tuổi làm cha mình này làm đồ đệ. Võ quán Triệu gia cũng thật sự đóng cửa dưới vài câu nói của cô. Những người khác cũng theo sư phụ mà chuyển sang đầu quân cho cô. Huyền Thiên Môn trong chớp mắt đã có thêm một nhóm lớn người gia nhập, nhưng điều này vẫn còn xa mới đạt đến yêu cầu của Dương Ngôn Hi. Những người này tuy tốt xấu lẫn lộn, tố chất không đồng đều, trong khi thứ cô muốn bồi dưỡng là tinh anh chân chính.

Mỗi giới đều có vòng tròn riêng của mình, chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay là có thể truyền đi biến dạng. Dương Ngôn Hi giống như kẻ xâm nhập, đánh thức những con sư tử đang say ngủ. Chuyện một cô gái nhỏ trong vòng một ngày thu phục võ quán Triệu gia nhanh chóng lan truyền khắp nơi, bị thêu dệt, thêm mắm dặm muối, miêu tả cô thành một kẻ đến đá quán, thô bạo hung hãn, bạo lực nữ.

Nhưng dù vậy, vẫn không có mấy người để tâm. Một cô gái hai mươi mấy tuổi, lợi hại đến đâu thì cũng chẳng thể lật trời. Hơn nữa bản thân Dương Ngôn Hi dường như cũng không có động tĩnh gì đặc biệt, không vội lập uy, cũng không nghe nói huấn luyện tân sinh ra sao, càng khiến người ta xem thường. Giới luyện võ từ trong xương tủy vốn vẫn có chút coi khinh phụ nữ.

Ngược lại, những người từng thuộc võ quán Triệu gia lại tràn đầy tự tin. Họ tận mắt chứng kiến võ công của Dương Ngôn Hi, tự nhiên không bị ảnh hưởng bởi lời đồn bên ngoài, chỉ là có chút bất mãn vì cô mãi chưa truyền dạy võ nghệ cho họ.

Cuối cùng, khi Dương Ngôn Hi triệu tập mọi người lại, ai nấy đều hưng phấn như được tiêm máu gà, tinh thần phấn chấn, mặt mày hồng hào. Từ hôm qua nhận được tin Dương Ngôn Hi sẽ huấn luyện họ, cả đêm bọn họ đều tưởng tượng mình trở thành đại hiệp bay nhảy trên mái nhà, ngầu đến mức không chịu nổi.

Dương Ngôn Hi phân họ theo chiều cao và thể hình, xếp thành từng hàng. Thực ra cũng không nhiều người, đếm một cái là xong: ba mươi hai người, cao thấp béo gầy đủ cả, Triệu Sinh đứng hàng đầu.

Dương Ngôn Hi không thích giảng đạo lý lớn, nói ra cũng chưa chắc có ai nghe. Những người này đều là người trưởng thành, đã sớm hình thành tư duy cố định. Cô chỉ lập một quy củ duy nhất: "không được ỷ võ hiếp người, nếu vi phạm, lập tức trục xuất khỏi sư môn". Quy củ này nghe có vẻ hơi buồn cười, nhưng Dương Ngôn Hi không thấy vậy. Đây vốn là quy củ của sư môn cô, đem ra dùng, sư phụ hẳn cũng sẽ không phản đối. Nếu học được võ nghệ rồi lại đi hại người, vậy chẳng phải tội nghiệt rất lớn sao?

Mọi người ngoan ngoãn lắng nghe, trong lòng tuy sốt ruột nhưng không dám nhiều lời.

Giọng Mạc Dĩ Phàm thở hồng hộc truyền vào:

"Dương… Tiểu Hi… cứu mạng… mau qua đây…"

Vừa nghe giọng Mạc Dĩ Phàm, Dương Ngôn Hi vội vòng qua hàng người nhìn ra ngoài, chỉ thấy Mạc Dĩ Phàm đang cõng một người đàn ông, toàn thân đầy thương tích, mặt mũi bị đánh đến biến dạng như đầu heo. Bên cạnh anh ta còn có hai người đàn ông bị thương khác: một người bị thương nhẹ, người còn lại thảm hại đến mức phải có người đỡ mới đứng vững.

"Chuyện gì xảy ra?" — Dương Ngôn Hi nhận ra ba người bị thương chính là đồ đệ cô vừa thu nhận.

"Đừng hỏi… nặng quá… nặng quá…"— cái eo nhỏ của cô sắp gãy rồi, người này ăn gì mà lớn lên, sao lại nặng thế này!

Những người khác thấy là sư huynh đệ của mình, lập tức chạy tới giúp đỡ.

Mạc Dĩ Phàm mệt đến mức ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển.

"Chuyện gì xảy ra?" — Dương Ngôn Hi bỏ mặc Mạc Dĩ Phàm, trực tiếp hỏi người bị thương nhẹ hơn.

"Chúng tôi gặp người của võ quán Chính Kình…"

Nghe kể xong, Dương Ngôn Hi cuối cùng cũng hiểu đại khái sự việc. Hóa ra mấy chục năm trước, nơi này từng do Triệu gia độc bá, nhưng về sau tan rã, chia thành nhiều nhánh. Tuy tách ra nhưng vẫn giữ liên hệ, hình thành một liên minh. Võ quán Chính Kình mới là dòng chính thống của Triệu gia, còn võ quán Triệu gia chỉ là chi thứ. Trước nay mỗi lần giao đấu, võ quán Triệu gia đều không phải đối thủ của Chính Kình. Chính Kình tự cho mình là chính tông, luôn khinh thường người khác. Lần này bảng hiệu võ quán Triệu gia bị dỡ bỏ, còn đầu quân dưới trướng một cô gái nhỏ, đủ để họ cười rụng răng.

Hai bên chạm mặt, châm chọc mỉa mai là chuyện không tránh khỏi. Nào là bái dưới váy thạch lựu của một cô gái nhỏ, nào là khi sư diệt tổ… đều là đám thanh niên nông nổi, không chịu được kích động, rất nhanh đã đánh nhau. Kết quả… chính là thảm trạng hiện tại.

Dương Ngôn Hi nghe xong vừa tức vừa buồn cười. Cô mới vừa khởi nghiệp đã có người đến khiêu khích. Phụ nữ thì sao? Phụ nữ thì không được mở võ quán, không được có sự nghiệp riêng, không được khai cương mở đất sao? Đánh chó còn phải nhìn chủ. Những người này giờ đã là môn hạ của cô, đánh họ chẳng khác nào tát vào mặt cô. Người của mình bị bắt nạt mà không dám đánh trả, làm sao khiến người khác tâm phục?

Ngay lập tức, Dương Ngôn Hi dẫn theo một đám người hùng hùng hổ hổ kéo tới võ quán Chính Kình. Suốt ngày bị người khác đá quán, cũng đến lúc cô ra tay lập uy rồi. Hổ không gầm, thật sự tưởng cô là Doraemon sao.

Rất nhanh đã đến võ quán Chính Kình. Bên trong, các học đồ đều luyện tập rất chăm chỉ, hoặc đối luyện với nhau, hoặc đá đấm bao cát. Triệu gia chú trọng cước pháp và đòn chân, ở khu vực này rất có danh tiếng, không ít người mộ danh mà đến.

Dương Ngôn Hi bước nhanh, khi cô đến nơi thì những người khác vẫn chưa đuổi kịp. Sự xuất hiện của cô không gây chú ý lớn, chỉ có một người đàn ông thấy một cô gái xinh đẹp đứng đó nên đến hỏi han, thái độ khá ôn hòa, giọng nói vô thức dịu xuống:

"Tiểu thư, cô tìm ai sao?"

Ngôn Hi liếc anh ta một cái, giọng nói mang theo sát khí:

"Phải. Quán chủ của các anh có ở đây không?"

Tim người đàn ông khẽ run lên. Cô gái trông mảnh mai yếu ớt, khí thế lại khiến anh ta cũng không chịu nổi. Không đúng… sao cô gái này trông quen quen?

Nghĩ một lúc vẫn không nhớ ra là ai, anh ta vẫn khách khí nói:

"Quán chủ có ở đây. Cô tìm ông ấy có việc gì? Cô nói trước với tôi, quán chủ chúng tôi không phải ai cũng gặp".

"Nếu tôi dỡ nát võ quán của các anh, ông ta có chịu gặp không?"

Dương Ngôn Hi nói từng chữ nặng như ngàn cân, khí thế lăng vân. Giọng không lớn, nhưng lại xuyên thấu màng tai tất cả mọi người trong sân, như đánh vỡ sợi dây trong tim họ, khiến người ta vô cớ kinh hãi. Có những người sinh ra đã là vương giả, không phải vì họ tỏ ra lợi hại, mà là tự nhiên toát ra uy nghiêm và tự tin giữa đám đông, giống như sư tử đứng giữa bầy thú, ai dám, ai có thể xem nhẹ sự tồn tại của cô?

Toàn trường im lặng như chết. Tất cả nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ bé kia, không hiểu vì sao lại không sinh ra chút khinh thường nào, ngược lại còn cảm thấy áp lực nặng nề đè lên ngực, khiến người ta nghẹt thở.

"Ai lớn gan như vậy, dám đến võ quán Chính Kình của ta làm càn?"

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ bên trong. Người đó chậm rãi bước ra, bước chân vững vàng, vừa nhìn đã biết là người luyện võ. Khoảng hơn ba mươi tuổi, ngũ quan đoan chính, ẩn hiện vẻ sắc bén.

Lúc này, người của Dương Ngôn Hi cũng đã tới nơi, dìu theo một người bị thương. Hai người bị thương nặng hơn thì để lại trong nhà dưỡng thương, không tiện di chuyển.

Triệu Kỳ nhìn thấy Triệu Sinh, liền đoán ra thân phận của cô gái đứng trước mặt. Nhỏ bé hơn tưởng tượng vài phần. Triệu Sinh đến cả cô gái này cũng không đánh lại được, đúng là làm mất hết thể diện của Triệu gia.

"Cô chính là cái gì… Huyền… gì đó nhỉ?"

Triệu Kỳ tỏ vẻ không nhớ nổi đối phương là ai, sự khinh miệt hiện rõ.

Dương Ngôn Hi không giận, cứ để hắn diễn trò, cô nhìn bọn họ như nhìn hề.

Một đệ tử của Triệu Kỳ bước tới thì thầm vài câu bên tai hắn. Triệu Kỳ làm ra vẻ bừng tỉnh:

"À, thì ra là đương gia của Huyền Thiên Môn. Dương tiểu thư quả là anh hùng xuất thiếu niên. Một mỹ nhân xinh đẹp như Dương tiểu thư, tuổi còn trẻ đã có thành tựu như vậy, thủ đoạn chắc chắn không tầm thường. Khó trách Triệu Sinh lại thần phục. Triệu Sinh à, ngươi đúng là làm rạng danh Triệu gia quá rồi".

Một câu vừa khen vừa chửi, ám chỉ Dương Ngôn Hi dùng sắc đẹp thu phục võ quán, đồng thời nhục mạ Triệu Sinh.

May mà tim Triệu Sinh đủ mạnh. Dương Ngôn Hi có thực lực, ông ta theo cô thì không sợ người khác dị nghị. Miệng lưỡi lợi hại thì có ích gì, công phu dưới tay mới là thật. Ngay cả Triệu Kỳ – cái gọi là chính tông – theo ông ta thấy, chưa chắc đã đỡ nổi mười chiêu của sư phụ. Có gì đáng đắc ý? Triệu Sinh vô cùng bình thản. Hơn nữa, ông ta và Triệu Kỳ cách nhau quá nhiều đời, huyết thống đã sớm nhạt nhòa, chỉ là dựa vào quan hệ tông tộc mà qua lại. Dù Dương Ngôn Hi có hung hăng chèn ép bọn họ, ông ta cũng không có chút ý kiến nào.

Bị võ quán Chính Kình áp chế bao năm, cũng đến lúc nông nô lật mình làm chủ rồi.

Dương Ngôn Hi không nói nhảm, trực tiếp nêu rõ ý định:

"Triệu quán chủ, người của ông đánh học đồ của tôi, ông định giải quyết thế nào?"

Triệu Kỳ không hề kinh ngạc, thong dong bình thản, khóe môi nhếch lên đầy lạnh nhạt, quay ra sau hỏi:

"Có chuyện đó sao? Ai đánh?"

"Là bọn tôi!"

Hai người đứng ra, không chút sợ hãi. Đây là địa bàn của họ, sư phụ ở đây, có gì phải sợ?

Triệu Kỳ liếc họ một cái, không hề trách móc, ôn tồn hỏi:

"Chuyện gì xảy ra?"

"Chúng tôi thấy có người khi sư diệt tổ nên ra tay dạy dỗ một chút".

Hai người nói thẳng, không hề che giấu lỗi lầm, đánh người đánh rất quang minh chính đại.

"Khi sư diệt tổ cái gì? Giờ là thời đại nào rồi mà còn nói mấy thứ đó! Dương sư phụ võ công cao cường, chúng tôi theo bà học võ có gì sai? Dựa vào đâu các người đánh người!"

" Đúng vậy!"

"Hôm nay nhất định phải cho một lời giải thích!"

Bên phía Huyền Thiên Môn lập tức phẫn nộ. Bị đánh đều là huynh đệ của họ, hơn nữa bao năm qua bị võ quán Chính Kình chèn ép, họ đã nhịn đủ rồi.

Dương Ngôn Hi giơ tay lên, phía sau lập tức im lặng. Một cô gái nhỏ đứng phía trước, phía sau là một đám đàn ông cao to như cừu non, một mệnh lệnh một hành động, cảnh tượng vừa quái dị lại vừa hài hòa.

"Triệu quán chủ, học đồ của tôi vô cớ bị bắt nạt, tôi không thay họ đòi lại công đạo thì không nói nổi. Cho một lời đi?"

Là hòa giải riêng hay động võ, đều nằm trong một ý niệm của hắn. Dương Ngôn Hi không phải kẻ dùng cường quyền, cô luôn rộng lượng cho người khác quyền lựa chọn.

"Dương tiểu thư muốn làm thế nào?" — Triệu Kỳ đá quả bóng trở lại cho cô.

"Ít nhất cũng phải xin lỗi".

Khóe môi Dương Ngôn Hi mang theo nụ cười, nhưng nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt.

Vừa dứt lời, hai kẻ đánh người phẫn nộ muốn xông lên, Triệu Kỳ đưa tay chặn lại, ra hiệu bằng ánh mắt bảo họ lui xuống. Hắn quay sang nhìn Dương Ngôn Hi, cười gian như cáo:

"Dương tiểu thư, nói gần thì họ trước kia cũng xem như sư huynh đệ, so tài một chút cũng chẳng có gì to tát. Nói xa thì đám thanh niên này bốc đồng, va chạm là chuyện thường, đánh nhau vài trận cũng đâu có lật trời. Huống chi học đồ của tôi không phải lấy đông hiếp ít, ba đánh hai mà còn thua, vậy là vấn đề bản lĩnh. Dương tiểu thư là người đọc sách, hẳn biết câu “thắng làm vua, thua làm giặc”? Dám đánh thì phải chuẩn bị tinh thần chịu thua".

Một tràng nói năng đường hoàng, khiến Dương Ngôn Hi như thể đang vô lý gây sự.

"Ý của Triệu quán chủ là, chỉ cần dùng vũ lực thắng thì không cần phân biệt đúng sai, phải không?"

"Nếu Dương tiểu thư hiểu như vậy, tôi cũng không phản đối."

"Được".

Dương Ngôn Hi quyết đoán:

"Đã Triệu quán chủ nói vậy, thì cứ theo ý ông, dùng võ lực phân cao thấp. Tôi không ép buộc. Triệu quán chủ, chúng ta đánh cược một trận đi?"

"Đánh cược? Cô muốn cược cái gì?"

Triệu Kỳ có vẻ hứng thú.

"Thế này đi. Nếu học đồ của tôi đánh thắng người của ông, các ông phải ngoan ngoãn thu lại những lời đã nói, đồng thời xin lỗi thương binh bên phía chúng tôi. Sau này gặp người của Huyền Thiên Môn, phiền các ông tránh xa một chút".

Ngôn Hi vẫn cười rất khách khí, nhưng lời nói ra lại cực kỳ ngông cuồng.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message