Chương 56: Gánh Trên Vai Trọng Trách đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 56: Gánh Trên Vai Trọng Trách.

Bất kể người nhà họ Dương có hoan nghênh hay không, mẹ con nhà họ Tô cuối cùng vẫn đường đường chính chính dọn vào ở trong Dương gia.
Sau cú “độc cước” của Dương Ngôn Hi, Tô Ngôn Hàm thảm hại vô cùng, tính tình cũng ngoan ngoãn thu liễm đi không ít, nhưng mẹ cô ta thì lại chẳng dễ nói chuyện như vậy.

Tô Tâm Nguyệt xuất thân chốn phong trần, không có khí chất danh môn khuê tú như Dương Chỉ Tương, cũng chẳng có vẻ dịu dàng tiểu gia bích ngọc như Bạch Thu Đình. Nay cá mặn lật mình, bà ta sao có thể không đem hết những uất ức năm xưa trả lại cho đời. Ba người phụ nữ vốn đã nhìn nhau không vừa mắt, nay ngày ngày gặp nhau không phải trợn mắt giận dữ thì cũng là khẩu chiến không ngừng. Đúng như lời Dương Bác Uyên nói, Dương gia quả thực náo nhiệt hơn hẳn.

Dương Ngôn Hi hoàn toàn đứng ngoài cuộc, chỉ cần không chọc tới cô là được. Mấy ngày nay cô bận rộn giúp Mạc Dĩ Phàm chuyển nhà. Vốn định để Dĩ Phàm ở lại Dương gia một thời gian, nhưng vì sự xuất hiện của mẹ con Tô Ngôn Hàm, kế hoạch này đành gác lại.

Căn nhà Mạc Dĩ Phàm thuê khá ổn, vị trí, giao thông đều tốt. Nhà không lớn, hai phòng ngủ một phòng khách, dĩ nhiên không thể so với biệt thự trước kia, nhưng cô đã thấy vô cùng mãn nguyện. Dường như Dĩ Phàm có chút vô tâm vô phế, hoàn toàn không để tâm đến cú sốc hôn nhân đổ vỡ, nên làm gì vẫn làm nấy, đùa giỡn còn nhiều hơn trước. Nhưng Ngôn Hi lại thấy đau lòng, nếu không phải hôm đó cô say rượu nói thật lòng, có lẽ cô đã bị vẻ ngoài kiên cường của “A Phàm” lừa mất rồi.

Ở công ty, Dương Ngôn Hi ngày càng làm việc trôi chảy, quan hệ với đồng nghiệp hòa hợp như cá gặp nước. Sự chăm chỉ, tận tụy của cô ai cũng nhìn thấy, nên mọi người thực sự tâm phục khẩu phục.

Gần đây Sở Dục Thành có vẻ rất bận, ba ngày hai bữa không thấy bóng dáng, nhưng mỗi ngày một bó hoa thì chưa từng thiếu. Hoa không trùng loại, kèm theo tấm thiệp nhỏ ghi hoa ngữ cùng lời tình tứ, sến súa đến mức làm tan nát trái tim bao nữ nhân viên trong công ty. Thế nhưng người trong cuộc lại chẳng biết hưởng phúc, hoa thì hoặc là bị vứt vào thùng rác, hoặc là  bị ném cho cô thư ký nhỏ Mễ Uyển.

Mễ Uyển vui vẻ nhận hết. Không phải cô có ý gì với Sở Dục Thành, mà đơn giản vì hoa quá đẹp, quá hiếm, vứt đi thì phí. Bán lại ra ngoài còn giúp cô kiếm được một khoản nhỏ, vì vậy cô vô cùng mong mỏi Sở Dục Thành tiếp tục “nỗ lực”.

Sở Dục Thành dựa người dưới một thân cây, trong tay lơ lửng một mặt dây chuyền, dưới ánh nắng phản chiếu ra ánh sáng rực rỡ. Anh lười biếng lắc qua lắc lại, ánh mắt hướng về tòa cao ốc.

Anh thật sự cảm thấy bất lực. Chiêu sát thủ trăm lần trăm trúng của mình, đến trước mặt Dương Ngôn Hi lại hoàn toàn vô dụng. Tặng hoa, người phụ nữ thần kinh thô này căn bản không biết cảm động hay hư vinh là gì, lạnh nhạt coi anh như người qua đường. Mời cô ăn bữa tối lãng mạn, cô lại thao thao bất tuyệt kể chuyện Ngọc Phong nấu ăn giỏi thế nào, suýt chút nữa làm anh tức chết. Ngọc Phong có tốt đến thế không? Có cần ngày nào cũng treo bên miệng vậy không? Anh cũng biết nấu cơm đấy thôi, chẳng qua là hay nấu khét một chút…

Có lúc nghĩ lại, anh cũng không muốn cố chấp như vậy, đã thử chuyển hướng chú ý, nhưng trong lòng cứ không vượt qua được. Giống như có một con mèo đang cào cào trong tim anh, cào đến mức khó chịu vô cùng. Hứng thú với những người phụ nữ khác giảm hẳn, các loại mỹ nữ yêu kiều diễm lệ trong mắt anh dường như đều biến thành một khuôn mẫu.
Chẳng lẽ… anh thật sự yêu Dương Ngôn Hi rồi sao?

“Tam thiếu gia.”
Một thanh niên lặng lẽ xuất hiện phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ rối rắm của anh.

“Chuyện gì?”
Sở Dục Thành vẫn lười nhác, trong lòng lại đang nghĩ hôm nay nên tạo bất ngờ gì cho Dương Ngôn Hi, lần này nhất định phải mới mẻ một chút, không tin không làm cô động lòng, chẳng lẽ trái tim cô thật sự cứng như sắt, lạnh như băng sao?

“Hung thủ giết Từ Triết đã tìm ra, là thượng tá quân khu Kinh Thành Lưu Thành. Bọn họ bắt Từ Triết dường như là để tìm một thứ gì đó. Thực ra không chỉ Từ Triết, trong thành phố còn có rất nhiều người mất tích vô cớ, chỉ là tin tức bị ém xuống.”

“Ý cậu là những người đó đều do Lưu Thành bắt? Từ Triết cả đời chưa từng đặt chân tới Kinh Thành, hắn có thứ gì của Lưu Thành? Một quan chức Kinh Thành đường đường chính chính lại chạy tới đây bắt người? Hơn nữa ngay cả người nhà họ Ngọc cũng đích thân ra mặt, chuyện này nhất định không đơn giản. Việc này tôi nhất định phải điều tra cho ra chân tướng.”
Trong mắt Sở Dục Thành lóe lên tia hung lệ, vẻ công tử hoa hoa hoàn toàn biến mất. Trong xương cốt anh vốn chảy dòng máu bá chủ hắc đạo, tuyệt đối không phải loại cừu non mặc người ức hiếp.

“Ý của Sở gia là không hy vọng cậu nhúng tay.” Thanh niên lạnh lùng nói, gương mặt vô cảm như tảng băng vạn năm.

“Hừ, hắn nhát gan sợ chuyện là việc của hắn. Tôi sẽ không để huynh đệ mình chết uổng. Bảo hắn yên tâm, tôi sẽ không động tới nửa điểm nhân mạch của hắn, có chuyện gì cũng tuyệt đối không liên lụy đến hắn.”
Sở Dục Thành siết chặt mặt dây chuyền trong tay.

“Vâng.”
gương mặt lạnh tanh gật đầu, vẫn chẳng có biểu cảm gì....

Mộ Minh Hạo suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn tới bệnh viện thăm Tô Ngôn Hàm. Ban đầu chỉ vì tình nghĩa cũ, muốn chia tay trong êm đẹp, nào ngờ Tô Ngôn Hàm lại nói cho anh một bí mật động trời: mẹ cô ta sắp gả cho Bí thư Thành ủy.

Mộ Minh Hạo lập tức nhận ra cơ hội của mình đã tới. Anh vốn tưởng sau khi ly hôn với Dương Ngôn Hi, con đường quan lộ sẽ không suôn sẻ, ai ngờ lại là liễu ám hoa minh. Con gái đương nhiên thân hơn cháu gái, huống hồ Tô Ngôn Hàm lại yêu anh đến vậy, so với Dương Ngôn Hi luôn chẳng đặt anh trong lòng, anh tất nhiên biết nên chọn ai.

Mộ Minh Hạo vô cùng may mắn vì mình chưa vội nói lời tuyệt tình. Trong thời gian Tô Ngôn Hàm nằm viện, anh đối xử với cô ta tốt hơn hẳn trước kia, dịu dàng săn sóc, quan tâm chu đáo, tận tâm tận lực đóng vai bạn trai. Nhờ sự se duyên của Tô Ngôn Hàm, cuối cùng anh cũng có được một lần gặp riêng Dương Bác Uyên ngoài công việc.

Một cuộc gặp bình thường với Dương Bác Uyên có lẽ chẳng là gì, nhưng với kẻ đang khát khao nịnh bợ vị Bí thư Thành ủy đường đường chính chính này thì lại hoàn toàn khác. Trong đó có vô số điều để suy đoán. Đến khi Sở Xây dựng thay khóa, Mộ Minh Hạo rốt cuộc cũng như nguyện ngồi lên chiếc ghế cục trưởng mà anh hằng mơ ước.

Mộ Minh Hạo rất hiểu đạo lý “có qua có lại”. Dương Bác Uyên giúp anh thăng tiến, anh đương nhiên phải có hồi báo. Dự án “Thành phố Thương mại” mà Tập đoàn Dương thị luôn muốn giành lấy chính là con bài đầu tiên anh dùng để lấy lòng Dương gia. Trên danh nghĩa, các thủ tục như kêu gọi đầu tư, đấu thầu đều làm đầy đủ, nhưng cuối cùng dự án vẫn không ngoài dự đoán rơi vào tay Dương gia, ngay cả nhà họ Y cũng thất bại.

Vốn dĩ những chuyện này chẳng liên quan gì tới Dương Ngôn Hi, cô chỉ cần vui vẻ làm “con sâu gạo” là được. Nhưng ai ngờ chủ tịch vừa ra lệnh, dự án béo bở khiến bao người đỏ mắt này lại rơi thẳng lên đầu cô.

“Cái gì? Để tôi phụ trách?”
Dương Ngôn Hi nghi ngờ sâu sắc rằng mình nghe nhầm, nếu không thì chắc là Dương Bác Văn bị… lên cơn thần kinh rồi.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message