Chương 27: Tô Ngôn Hàm mời gặp đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 27: Tô Ngôn Hàm mời gặp.

Nhà họ Dương

Thẩm Đình Hạo nằm bò trên bàn như một cái xác chết, nghĩ đến đứa con trai Tiểu Xà của mình mà lòng đau như cắt. Kẻ đầu sỏ gây ra tất cả  Dương Ngôn Hi  mấy ngày nay hành tung phiêu bạt, khiến hắn muốn báo thù cũng chẳng có cơ hội. Nghĩ đến thôi đã thấy hận đến nghiến răng.

Để trút nỗi oán hận trong lòng, hắn thức liền một ngày một đêm cày game online, đến mức giờ mệt đến chỉ còn thoi thóp. Hiện tại hắn là đau lòng có lý, chơi game vô tội, không cày cho trời đất đảo lộn, ngày đêm điên đảo thì không phải Thẩm Đình Hạo. Ai dám gọi hắn dậy, hắn liều mạng với người đó.

“Cốc cốc”  tiếng gõ cửa vang lên, chấn động cả màng nhĩ Thẩm Đình Hạo, lôi hắn từ trạng thái vừa chợp mắt dậy. Nhưng hắn vẫn lười mở mắt, gào to:

“Bản nhân đã chết, có việc thì đốt vàng mã, việc nhỏ thì gọi hồn, việc lớn thì đào mộ!”

Gào xong tiếp tục ngủ!

Tiếng gõ cửa vẫn đều đặn vang lên, nhịp điệu ổn định, không nóng không vội, rõ ràng là không đào được người bên trong ra thì quyết không bỏ cuộc.

Thẩm Đình Hạo đập mạnh bàn, tức tối ngẩng đầu, nheo mắt như xuyên qua cánh cửa nhìn thẳng người bên ngoài, vừa đi mở cửa vừa chửi:

“Mẹ nó, mày tốt nhất là có chuyện lớn bằng mạng người, nếu không đừng trách tao hỏi thăm mẹ mày!”

Hắn kéo phắt cửa ra, nhưng vừa thấy người đứng ngoài thì sững lại.

“Anh vừa nói gì cơ, hỏi thăm mẹ tôi à? Bà ấy ở trên kia kìa, anh muốn tìm bà ấy sao?”
Dương Ngôn Hi chỉ tay lên trên, vẻ mặt ngây thơ vô tội. Cô thật sự không biết “hỏi thăm mẹ người ta” là câu chửi.

Thẩm Đình Hạo cười gượng một cái. Hắn nào dám đi “hỏi thăm” bác dâu mình, trừ khi chán sống.

Mặc kệ Dương Ngôn Hi ngoài cửa, Thẩm Đình Hạo quay vào phòng, ngã phịch lên giường lớn, nằm dang tay dang chân, không kiên nhẫn hỏi:

“Cô tới làm gì?”
Trong ký ức của hắn, vị đại tiểu thư họ Dương này luôn tránh hắn như tránh rắn rết, chưa từng bước vào phòng hắn nửa bước.

“Đến đưa đồ cho anh.”
Dương Ngôn Hi sải bước tới bên giường, đặt thẳng cái lồng trong tay lên mặt hắn.

“Á! Cái gì thế?”
Hình như có thứ gì đó liếm lên mặt hắn, Thẩm Đình Hạo sợ đến bật dậy, mở to mắt rồi mừng rỡ phát hiện ra đó chính là bảo bối của mình:

“Tiểu Tiểu!”

“Hóa ra nó tên là Tiểu Tiểu à, cái tên cũng đáng yêu đấy.”

“Đương nhiên rồi, cũng không xem là ai đặt tên… Cô chẳng phải đã làm nó chết rồi sao?”
Trong lòng Thẩm Đình Hạo dâng lên niềm vui mất rồi lại được.

“Nếu tôi làm nó chết, anh còn không lén gây phiền phức cho tôi à? Nói thật đi, mấy ngày nay anh không phải đang tính xem làm sao ám hại tôi đấy chứ?”
Ánh mắt Dương Ngôn Hi sắc bén, chăm chăm nhìn hắn.

Thẩm Đình Hạo chột dạ tránh ánh mắt cô, mắt đảo qua đảo lại, lúc nhìn trần nhà, lúc nhìn mặt đất:

“Làm gì có? Chỉ là một con rắn nhỏ thôi, sao bằng được chị gái yêu dấu của tôi.”

Tiểu Xà đáng thương nhìn chủ nhân của mình, không ngờ địa vị của nó trong lòng chủ nhân lại thấp kém như vậy, bất mãn há miệng cắn Thẩm Đình Hạo một cái.

Thẩm Đình Hạo đau quá rút tay về, nhìn dấu răng trên ngón tay, trừng mắt với Tiểu Xà. Hắn chỉ nói cho có để đối phó Dương Ngôn Hi thôi mà! Mới để cô nuôi có mấy ngày, nó đã phản bội rồi, đúng là đồ vô lương tâm, uổng công hắn còn đau buồn mấy ngày vì cái “chết” của nó.

“Tôi đã chữa lành vết thương cho nó rồi, sau này đừng thả nó ra dọa người nữa.”

“Biết rồi biết rồi… Ờ… sao cô biết nó là do tôi nuôi?”
Sao trước giờ hắn không biết Dương Ngôn Hi lại thông minh như vậy? Chẳng lẽ trước kia hắn luôn nhìn nhầm cô?

“Không phải anh nuôi thì anh đau lòng đến thế sao? Với lại anh thả nó ra là để dọa tôi, nói thật nhé, diễn xuất của anh rất tệ.”
Dương Ngôn Hi đắc ý lắc đầu. Với khả năng quan sát nhạy bén của Dương Bát Muội cô đây, chút trò vặt này sao qua mắt nổi?

Thẩm Đình Hạo gãi đầu ngượng ngùng, cười hề hề mấy tiếng:

“Chị à, chị đúng là mắt sáng như đuốc, anh minh thần võ. Sau này em không dọa chị nữa.”
Hắn ra sức nịnh nọt. Tâm trạng bây giờ cực tốt, bảo hắn một ngày không chơi máy tính hắn cũng chịu. Khoan đã… hình như vừa rồi hắn gọi cô là “chị”? Bao nhiêu năm rồi hắn chưa từng gọi cô một tiếng, sao hôm nay lại thuận miệng đến vậy?

Rõ ràng tiếng “chị” này cũng khiến Dương Ngôn Hi rất hài lòng. Ở thời Tống, trên cô còn có bảy người anh trai, dù có chủ kiến đến đâu thì vẫn luôn được coi là em gái nhỏ mà chăm sóc. Đột nhiên được làm chị, khiến cô cảm thấy vô cùng có thành tựu.

Cô xoa đầu Thẩm Đình Hạo, còn nghiêm túc nói một câu “ngoan”, suýt nữa làm Thẩm Đình Hạo bị sét đánh cháy da xém thịt, nổi đầy da gà.

Hắn vội né đầu đi, chịu không nổi việc cô đột nhiên “bản tính chị gái” bộc phát. Nhìn cô một lúc lâu, hắn trầm ngâm nói:

“Tôi thấy cô hình như khác trước rồi.”

Dương Ngôn Hi cũng cười hì hì:

“Thế à? Con người rồi cũng sẽ thay đổi thôi.”
 chột dạ nha!

“Nhưng mà thay đổi như vậy cũng tốt.”
Thực ra hắn không ghét Dương Ngôn Hi. Hắn từng thử thân cận với cô, nhưng trước kia cô khép kín, cô độc và kiêu ngạo, lâu dần hắn cũng không muốn lấy mặt nóng dán mông lạnh nữa. Nói thật, có một người chị xinh đẹp như vậy, hắn cũng khá tự hào. Giờ thấy cô chịu bước ra khỏi thế giới khép kín của mình, hắn càng vui hơn.

Dương Ngôn Hi mỉm cười ngọt ngào, vừa định nói thì điện thoại đột nhiên reo lên.

“Alô… là cô à… có chuyện gì… được, lát nữa gặp.”
Cúp máy xong, Dương Ngôn Hi cầm điện thoại, rơi vào trầm tư.

“Sao vậy?”
Thẩm Đình Hạo thấy sắc mặt cô có chút khác thường liền hỏi.

“Tô Ngôn Hàm hẹn tôi gặp ở khách sạn Hoa Nghị.”
Qua mấy lần tiếp xúc với Tô Ngôn Hàm, ấn tượng cô ta để lại cho cô đều không tốt. Đột nhiên hẹn gặp, e rằng là một bữa tiệc Hồng Môn. Chuyện lạ ắt có yêu.

“Cô ta à? Cô ta tìm cô làm gì? Con đàn bà đó đầy bụng mưu mô, tôi khuyên cô đừng đi, kẻo bị cô ta nuốt đến không còn xương.”
Thẩm Đình Hạo không có thiện cảm với Tô Ngôn Hàm. Mỗi lần tới nhà họ Dương đều bày ra bộ dạng yếu đuối đáng thương, giả tạo chết đi được, còn không bằng Dương Ngôn Hi lạnh nhạt khiến hắn nhìn thuận mắt hơn.

“Có quá lời vậy không?? Nhưng tôi đã nhận lời rồi.”
Dương Ngôn Hi nói thờ ơ. Cô thật sự không tin Tô Ngôn Hàm có thể làm gì được mình, nhiều lắm cũng chỉ là khiêu khích.

“Tùy cô, đến lúc bị bắt nạt thì đừng có khóc lóc trước mặt tôi.”
Thẩm Đình Hạo bực bội với thái độ không coi ra gì của cô. Bị bắt nạt là đáng đời! Hắn đẩy cô ra ngoài cửa, không vui nói:

“Bổn thiếu gia phải ngủ rồi, không có việc thì đừng làm phiền tôi, có việc lại càng đừng tìm tôi.”

Nói xong “rầm” một tiếng đóng cửa.

Dương Ngôn Hi dở khóc dở cười. Đúng là thằng nhóc chết tiệt, thiếu kiên nhẫn thật, nói thêm một câu thì chết chắc!

Thẩm Đình Hạo ngã lên giường, nghe tiếng bước chân xa dần, chẳng còn buồn ngủ nữa.

Liệu cô ấy có thật sự bị bắt nạt không?
Tô Ngôn Hàm là loại đàn bà lòng dạ độc ác, hắn từng tận mắt thấy cô ta kéo một nữ sinh vào nhà vệ sinh đánh đập, nếu không có hắn ngăn lại, cô ta thậm chí còn định chụp ảnh khỏa thân người ta.

Liệu cô ta có làm thế với Dương Ngôn Hi không?
Không đâu không đâu, chắc là… có lẽ… cô ta không có gan đó chứ?
Nhưng nếu cô ta dám thì sao?

Càng nghĩ Thẩm Đình Hạo càng bất an. Hắn bật dậy khỏi giường. Dương Ngôn Hi dù sao cũng là chị hắn, hai người lại lớn lên cùng nhau, xét tình xét lý hắn đều nên đi theo xem thử.

Nghĩ vậy, Thẩm Đình Hạo lập tức cầm chìa khóa xe, thình thịch chạy xuống dưới.

Nhà hàng khách sạn Hoa Nghị

Dương Ngôn Hi và Tô Ngôn Hàm ngồi đối diện nhau.

“Tìm tôi có việc gì?”
Dương Ngôn Hi đan tay, đi thẳng vào vấn đề.

“Cũng không có việc gì quá quan trọng. Dù sao trong người chúng ta cũng chảy chung một dòng máu, là chị em với nhau, thỉnh thoảng ra ngoài tụ họp, liên lạc tình cảm cũng là nên mà.”
Thái độ Tô Ngôn Hàm rất tốt, cười chân thành.

“Lời lẽ thì rất hoa mỹ, nhưng tôi khuyên cô nên nói thẳng mục đích đi thì hơn.”
Coi cô là ngốc à? Mấy hôm trước còn hận không giết được cô, hôm nay lại như biến thành người khác, thân thiết đến vậy, lừa ai chứ.

“Được, đã vậy tôi cũng không vòng vo. Nghe nói cô đã đồng ý ly hôn với Minh Hạo, tôi đặc biệt tới để cảm ơn cô. Cảm ơn cô đã chịu thành toàn cho chúng tôi, ân tình này tôi nhất định sẽ ghi nhớ.”
Tô Ngôn Hàm hơi căng thẳng nâng ly nhìn Dương Ngôn Hi. Sau tối nay, cô ta nhất định sẽ càng biết ơn Dương Ngôn Hi hơn nữa.

Dương Ngôn Hi cũng nâng ly lên, nhưng không uống, chỉ lắc nhẹ chất lỏng trong ly, cười nói:

“Không cần cảm ơn. Rác tôi không cần nữa, cô thu gom giúp cũng tốt.”

Nhìn sắc mặt Tô Ngôn Hàm tái xanh, tâm trạng Dương Ngôn Hi cực kỳ sảng khoái. Cô đưa ly rượu lên mũi ngửi một chút, rồi đột nhiên thốt ra một câu khiến người ta kinh ngạc, nụ cười ngọt ngào hỏi:

“Trong rượu… không bỏ thuốc độc chứ?”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message