Chương 23: Hữu duyên thiên lý lai tương hội đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 23: Hữu duyên thiên lý lai tương hội.

“Anh…” lúc này Mộ Minh Hạo mới ý thức được vị bác sĩ này có vấn đề, muốn giãy giụa nhưng đã không kịp. Toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực nào. Anh cố mở to mắt để nhìn rõ mặt đối phương, nhưng mí mắt nặng trĩu không ngừng sụp xuống, cho đến khi hoàn toàn rơi vào hôn mê.

“Bác sĩ” rút kim tiêm ra, vung dao phẫu thuật một cách đầy ngầu, trong đầu nảy sinh ý định chơi trò giải phẫu cơ thể người  nên cắt chỗ nào đây nhỉ? Khả năng tự kiềm chế của hắn rất tốt, vì vậy có thể ép xuống dòng máu đang gào thét điên cuồng trong người, chậm rãi suy nghĩ nên ra tay từ đâu thì mới “phù hợp với hiệu quả kinh tế  xã hội”.

Hắn đặt lưỡi dao lên cổ họng Mộ Minh Hạo, đã có thể nhìn thấy mạch máu dưới lớp da. Trên gương mặt nho nhã hiện lên vẻ dữ tợn khát máu, nhưng khí chất vẫn cao quý như một vị hoàng tử. Những kẻ khiến hắn chướng mắt mà còn được nhìn thấy mặt trời ngày hôm sau, đã là do hắn khoan dung độ lượng lắm rồi, Mộ Minh Hạo đáng lẽ phải cảm tạ rối rít mới đúng. Huống chi còn là hắn tự tay động thủ, vinh hạnh biết bao!

Ngay lúc lưỡi dao vừa rạch cho ai đó một vết thương “nhỏ”, một bàn tay trắng nõn, xương ngón tay rõ ràng đã nắm lấy cổ tay hắn.

“Phong, không cần phải giám sát đâu, tôi bảo đảm tình địch của cậu sẽ bị chỉnh cho thê thảm. Về đi, về đi.” “Bác sĩ” không quay đầu lại, phẩy tay, dáng vẻ có chuyện gì cũng tự mình giải quyết được.

“Tiêu Dương, đừng quên anh đã hứa với tôi điều gì.” Ngọc Phong kéo tay hắn ra, tiện tay dán cho vết thương trên cổ Mộ Minh Hạo một miếng băng cá nhân. Còn khử trùng á? Xin lỗi, anh không có thời gian, giúp cầm máu đã là nhân từ lắm rồi.

“Hừ! Giải quyết một tên lính quèn thôi mà cậu có cần làm quá lên thế không? Lại không phải bạo loạn tập thể.” Ngọc Phong lải nhải, càng sống càng thụt lùi rồi. Giết người có phạm pháp đâu, sao lại không cho hắn giết? Hơn nữa hắn có nói là sẽ giết sao?

“Dù gì anh ta cũng là quan chức, xảy ra chuyện chắc chắn sẽ có người điều tra, cậu đừng gây chuyện.” Ngọc Phong không tán thành thái độ tùy tiện coi mạng người như trò đùa của hắn. Không cần nói cũng biết, vụ tai nạn xe kia cũng là do hắn chủ mưu.

“Hừ, một phó cục trưởng bé tí, chết rồi thì có lay động được quốc gia đại sự không?” Tiêu Dương hoàn toàn không để tâm.

“Không thể, nhưng cậu cũng đừng rảnh rỗi sinh nông nổi.” Ngọc Phong không hỏi nguyên do, vì anh biết loại người như Tiêu Dương làm việc vốn chẳng cần lý do, có lẽ nhìn không thuận mắt đã là toàn bộ lý do rồi. Ai đắc tội với hắn thì đúng là xui xẻo.

“Cậu tưởng tôi rảnh lắm à?” Tiêu Dương oan ức kêu lên, “Tôi chẳng phải vì cậu sao, vì giúp cậu ôm được mỹ nhân… à không, xấu nhân về nhà. Anh em tôi vì cậu mà hao tâm tổn sức, cậu nói xem tôi có dễ không?”

Ngọc Phong thật sự bất lực, lại nhấn mạnh một lần nữa: “Tôi không thích Dương Ngôn Hi, cậu đừng nghĩ nhiều!” Rõ ràng là hắn muốn gây chuyện, còn lôi anh xuống nước lấy anh làm cớ. Dù có lý do to đến đâu, Tiêu Dương vẫn là Tiêu Dương, vĩnh viễn không thể trở thành quân tử đạo đức cao thượng. Anh với Dương Ngôn Hi nhiều lắm cũng chỉ gặp nhau một lần, hơn nữa anh không hứng thú với phụ nữ đã có chồng.

“Không được! Vì anh em, tôi sẵn sàng đâm hai nhát dao. Thích thì cứ thích đi, tôi lại không cười cậu. Sống hơn hai mươi năm rồi, khó lắm mới thấy cậu thích một người phụ nữ. Tuy là xấu một chút, nhưng nể mặt cậu thì miễn cưỡng chấp nhận được.”

Ngọc Phong hoàn toàn cạn lời. Không chịu nghe giải thích, lại còn khó đối phó! Thích se duyên cho người khác như vậy, sao không đổi nghề làm bà mối cho rồi, đúng là ngốc!

“Mộ Minh Hạo không thể giết.” Ngọc Phong lười tranh luận tiếp chuyện anh có thích ai hay không. Dù sao loại người này, cái gì hắn cho là đúng thì nhất định là đúng, sai hắn cũng có thể nói thành đúng.

Tiêu Dương ném dao phẫu thuật lên người Mộ Minh Hạo, cũng chẳng thèm để ý có làm bị thương người ta hay không. Nhưng đã Ngọc Phong nói không được giết thì ắt hẳn anh ta có lý do, trước giờ cũng chưa từng thấy anh ra tay ngăn cản như vậy. Không giết thì không giết thôi, vốn dĩ hắn cũng chưa từng định giết Mộ Minh Hạo. Dù lưỡi dao đã cắt trúng mạch máu, nhưng cuối cùng hắn vẫn sẽ khâu vết thương lại, chỉ cần còn thở là được.

“Anh ta còn có ích.” Ngọc Phong biết nếu không nói trước, tên này nhất định sẽ nghĩ ra trò khác, nói không chừng sẽ chơi chết Mộ Minh Hạo thật.

Một tên phó cục trưởng rách nát thì có ích cái khỉ gì! Tiêu Dương từ đáy lòng khinh thường Mộ Minh Hạo. Hắn đã nói cho hắn ta gặp tai nạn xe thì nhất định phải gặp, chưa tàn phế thì đương nhiên phải bồi thêm một cú, nếu không sao xứng với danh tiếng của mình, người khác lại tưởng hắn thật sự thành mèo bệnh.

“Thôi được rồi, không giết thì không giết. Dù sao cũng là tình địch của cậu chứ không phải của tôi… nói thật đi, cậu thật sự không thích họ Dương à?” Một vẻ mặt hóng chuyện.

Ngọc Phong không hiểu tại sao hắn lại đặc biệt quan tâm tới chuyện hôn nhân của mình như vậy. Bản thân hắn chẳng phải cũng cô gia quả nhân đó sao, chặn hết phụ nữ trong bán kính mười dặm, nghe nói là vì một mối tình đầu vô cùng thảm khốc.

“Đi thôi.” Ngọc Phong quay người định rời đi, vừa xoay đầu lại thì bất ngờ thấy Dương Ngôn Hi đứng ở cửa.

“Ngọc huynh? Quả nhiên là anh, nãy tôi nhìn bóng lưng đã thấy giống rồi.” Dương Ngôn Hi bước nhanh tới, gặp người quen thì rất vui.

“Dương tiểu thư, cô cũng ở đây à?” Ngọc Phong mỉm cười gật đầu chào, rất điềm nhiên, hoàn toàn không lo lắng việc cô có nghe thấy cuộc đối thoại của họ hay không.

“Ừm, từ lần trước chia tay, không ngờ còn có dịp gặp lại Ngọc huynh, thật là có duyên. Anh…” Dương Ngôn Hi chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Anh quen Mộ Minh Hạo à?”

“Không quen.” Quen Mộ Minh Hạo cũng chẳng làm mặt mũi anh sáng sủa thêm, anh không có lý do gì phải quen cả. Anh không khoa trương, phô trương như Tiêu Dương, nhưng cũng kiêu ngạo như vậy. Hạng người như Mộ Minh Hạo căn bản không lọt vào mắt anh.

“Vậy sao anh lại ở đây?”

“Đi nhầm phòng bệnh.” Ngọc Phong nói dối không chớp mắt, không hề có chút chột dạ nào, Đủ thấy công phu đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, thuần thục như lửa trong lò.

Tiêu Dương nhìn Ngọc Phong với ánh mắt khinh bỉ: giả tạo! Đi nhầm phòng bệnh cái gì, rõ ràng là đến cản hắn. Làm người phải giống hắn chứ, như hắn tốt biết bao, hắn không nói dối, hoàn toàn có thể làm gương cho học sinh tiểu học.

Hắn vừa định mở miệng thì Ngọc Phong liếc sang một ánh mắt lạnh lẽo, ép hắn phải im bặt. Có gì ghê gớm chứ, không nói thì không nói, tưởng hắn rất muốn nói chuyện với con xấu xí này à, không thể phá đài của anh em được!

Tiêu Dương là kiểu người không cam chịu tầm thường, “Đi đến đâu cũng chú định bị mọi ánh mắt dõi theo.. Không chỉ vì dung mạo xuất chúng, mà còn vì khí thế bá đạo bẩm sinh, phóng khoáng, không bị bất kỳ lễ giáo đạo đức nào ràng buộc, tùy tính mà làm. Hắn không cần quan tâm suy nghĩ của bất kỳ ai, nên hắn có thể tự đại, thậm chí tự luyến, bởi hắn có vốn liếng đó.

Cho dù không nói lời nào, sự tồn tại của hắn vẫn khiến người khác khó có thể làm ngơ. Vì vậy Dương Ngôn Hi rất nhanh đã chú ý tới người còn lại trong phòng.

“Anh ta là…” Cô cảm thấy vị bác sĩ này có gì đó rất kỳ lạ, ánh mắt quá sắc lạnh, lại còn cứ nhìn chằm chằm cô. Dương Ngôn Hi vòng qua Ngọc Phong, càng nhìn càng thấy quen, hình như đã gặp ở đâu đó rồi.

“Nhìn lão tử làm gì, đồ xấu xí. Lão tử biết mình đẹp trai, cô không cần si mê đâu, có si mê thì cô cũng không biến thành hoa tươi được.” Tiêu Dương vừa mở miệng là lộ nguyên hình, hắn ghét nhất là bị người khác nhìn chằm chằm.

“Anh… Tiêu Dương?” Cách nói này khiến cô ấn tượng sâu sắc, ngoài Tiêu Dương ra thì không ai gọi cô là đồ xấu xí, người bình thường đâu có ai bị mù thẩm mỹ như hắn.

“Đáp đúng, không thưởng!” Tiêu Dương vui vẻ kéo khẩu trang xuống.

Quả nhiên là hắn. Có bác sĩ kiểu này thì tính mạng bệnh nhân đúng là đáng lo, bệnh viện này cũng thật mù mắt, mời về một bác sĩ như vậy. Dương Ngôn Hi tỏ vẻ đồng cảm sâu sắc với bệnh nhân của bệnh viện này.

“Anh ta sao lại hôn mê rồi? Lúc nãy tinh thần không phải còn rất tốt sao?” Ngôn Hi nhìn về phía Mộ Minh Hạo, lại phát hiện trên người anh ta có thêm một con dao lạnh lẽo sáng loáng. Cô cầm dao lên, cực kỳ cạn lời. Đây là bệnh viện kiểu gì vậy, dao phẫu thuật lại có thể ném lên người bệnh nhân?

Ngọc Phong mỉm cười nhạt. Tiêu Dương không trực tiếp nhét dao phẫu thuật vào người Mộ Minh Hạo đã là đặc biệt nương tay lắm rồi.

“Khi tôi vào thì anh ta đã như vậy rồi, có lẽ bác sĩ tiêm cho anh ta thuốc an thần.” Ngọc Phong không nói dối, mức độ sát với sự thật đến chín mươi phần trăm, ngoài chữ “bác sĩ” kia ra thì mọi thứ đều đúng.

“Ồ.” Ngôn Hi cũng chẳng bận tâm. Sống chết của Mộ Minh Hạo thật sự không liên quan tới cô, dù sao cô cũng đã lấy được chứng cứ rồi. Quay lại chỉ vì lỡ làm rơi đồ, trở về lấy mà thôi.

“Vậy chúng tôi đi trước.” Ngọc Phong liếc mắt ra hiệu cho Tiêu Dương.

“Khoan đã, Ngọc huynh. Lần trước anh giúp tôi nhiều như vậy, tôi còn chưa kịp cảm ơn. Gặp nhau không bằng đúng lúc, tôi mời anh ăn cơm nhé?” Dù sao cũng tới giờ ăn rồi, Phàm ca còn đang đợi cô ở nhà ăn, đông người thêm chút cũng vui mà.

“Được, chỉ là… cô không cần chăm sóc anh ta sao?” Ngọc Phong chỉ vào Mộ Minh Hạo. Anh phát hiện Dương Ngôn Hi dường như chẳng hề để tâm tới người chồng này, ánh mắt nhìn Mộ Minh Hạo thậm chí còn xa lạ hơn nhìn anh, đúng là một cặp vợ chồng kỳ quái.

“Không cần quan tâm đến anh ta..” Rất nhanh thôi họ sẽ cầu về cầu, đường về đường, trên đường có gặp cũng chẳng cần chào hỏi.

Ngọc Phong gật đầu, quay sang nhìn Tiêu Dương: “Cậu cũng đi cùng.”

“Không đi.” Đại gia đây không vui. Ăn cơm cùng đồ xấu xí thì chẳng khác nào tự hạ thấp đẳng cấp của hắn,  căn cứ vào gì cô ta nói đi ăn là hắn phải đi?i?

“Tùy.” Ngọc Phong xoay người rời đi, thật ra cũng chỉ hỏi cho có mà thôi.

Tiêu Dương lập tức tức đến phát điên. Khuyên thêm hắn một câu thì chết người à, hừ, còn nói không thích Dương Ngôn Hi, rõ ràng là trọng sắc khinh bạn! Không cho hắn đi à, hắn càng muốn đi cho bằng được, ai làm gì được hắn chứ, ha ha!

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message