“Dừng tay! Dương Ngôn Hi, từ khi nào cô trở nên lòng dạ độc ác như vậy?”
Mộ Minh Hạo vội vàng chạy tới đỡ Tô Ngôn Hàm dậy. Khi nhìn thấy trên vầng trán vốn trắng mịn của cô ta đã xuất hiện từng vệt máu nhỏ, gương mặt anh lập tức tràn đầy xót xa. Nhưng khi quay sang Dương Ngôn Hi, lại là một biểu cảm khác hẳn, giọng nói cũng lạnh lùng khác thường:
“Dương Ngôn Hi, tôi chưa từng biết cô lại là loại người giỏi giả tạo đến vậy. Ngay cả với em gái ruột của mình, cô cũng có thể ra tay tàn nhẫn như thế.”

Dương Ngôn Hi kinh ngạc nhìn bàn tay phải của mình, khẽ động các ngón tay. Sao lại thế này? Vì sao nàng không vận được chút nội lực nào? Nếu là trước kia, nàng ra tay chưa cần dùng đến năm phần công lực thì đối phương cũng tuyệt đối không thể đứng dậy nổi.
Chẳng lẽ những kẻ bắt nàng đã phong bế nội lực của nàng? Không được, nàng phải nhanh chóng rời khỏi nơi này mới được.

“Minh Hạo…”

Tô Ngôn Hàm yếu ớt tựa vào lòng Mộ Minh Hạo. Quả thực cô ta không ngờ sức lực của Dương Ngôn Hi lại lớn đến vậy. Cô ta vốn chỉ định diễn một màn khổ nhục kế, chứ đâu thật sự muốn làm mình bị thương, giờ thì đầu óc vẫn còn choáng váng.

“Bác sĩ! Bác sĩ đâu, mau tới đây…”
Mộ Minh Hạo thấy tình trạng thê thảm của Tô Ngôn Hàm, lập tức lớn tiếng gọi bác sĩ. Khi nhìn cô ta, những đường nét cứng rắn trên gương mặt anh lập tức dịu lại không ít.

Cửa phòng bật mở, một nhóm người mặc áo blouse trắng ùa vào, tất cả đều vây quanh Tô Ngôn Hàm, chẳng ai buồn để ý trong phòng còn có một người khác.

Thời cơ không đợi người, lúc này không đi thì còn đợi đến bao giờ?
Dương Ngôn Hi nghiêng người, rất nhanh đã lướt ra ngoài cửa.

Thật ra nàng nghĩ nhiều rồi, vốn chẳng có ai định bắt giữ nàng cả. Dù nàng có cố ý “đẩy” Tô Ngôn Hàm đâm vào tường thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Chỉ là nàng  một người xa lạ với nơi này  hoàn toàn không biết thân phận “Đại tiểu thư nhà họ Dương” ở thành phố này có ý nghĩa thế nào.

Vừa chạy ra khỏi căn phòng kia, Dương Ngôn Hi liền dừng lại, theo thói quen trước tiên quan sát tình hình xung quanh. Tất cả mọi thứ nơi đây đều khiến nàng cảm thấy xa lạ: đèn huỳnh quang sáng chói, sàn đá cẩm thạch trơn bóng có thể soi rõ bóng người, còn có cả những cánh cửa kính tự động đóng mở. Tất thảy đều vượt xa nhận thức trước kia của nàng.

“Rốt cuộc đây là nơi nào?”
Dương Ngôn Hi vừa đi vừa không nhịn được lẩm bẩm.

Rẽ qua một góc, phía trước đột nhiên xuất hiện một nhóm người bước nhanh tới, phần lớn đều mặc áo trắng giống như những người vừa rồi.

Dương Ngôn Hi hơi cúi đầu, lặng lẽ lướt qua trước mặt họ, nhưng lại phát hiện chẳng có ai chú ý tới sự tồn tại của nàng. Xem ra, nàng dường như cũng không giống bị người ta bắt tới. Chẳng lẽ nàng đã hiểu lầm đôi nam nữ kia? Thế nhưng người phụ nữ tên Ngôn Hàm kia rõ ràng mang địch ý sâu sắc với nàng.

Đi được vài bước, Dương Ngôn Hi đột nhiên quay ngược trở lại, trong mắt bừng lên tia sáng vui mừng rực rỡ đến chói mắt.

Người đang đứng trên bãi cỏ kia chẳng phải là…

“Đại sư huynh!”

Tựa như cánh bướm vỗ cánh tung bay, Dương Ngôn Hi trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt một nam tử tuấn tú phi phàm, hưng phấn kéo lấy tay hắn:
“Đại sư huynh, thật tốt quá, cuối cùng muội cũng tìm được huynh rồi! Đây là nơi nào vậy? Sao chúng ta lại tới đây?”

Nghe nàng nói một tràng như pháo nổ, Y Thác khẽ cau mày, ánh mắt nhìn nàng bình thản không gợn sóng, tựa như người đột nhiên xuất hiện trước mặt này hoàn toàn không tồn tại trong thế giới của hắn.

“Huynh cũng mặc y phục kiểu này sao? Tóc lại còn cắt ngắn như vậy nữa. Nhưng mà… dáng vẻ này của huynh trông cũng tuấn tú vô cùng đó.”
Dương Ngôn Hi buông lời trêu ghẹo. Từ nhỏ nàng đã lớn lên cùng các sư huynh đệ, thân thiết như huynh đệ ruột thịt, chẳng câu nệ lớn nhỏ, nói đùa thế nào cũng được.

Lúc này Y Thác mới liếc nhìn nàng một cái nhàn nhạt.
Đây… là đang trêu ghẹo hắn sao?

“Đại sư huynh, sao huynh không để ý tới muội?”
Trước kia sư huynh tuy ít nói, nhưng đó là với người ngoài. Với nàng, huynh ấy luôn mang theo nụ cười nơi khóe môi. Còn người trước mắt này, lạnh lẽo như bước ra từ tảng băng ngàn năm.

“Cô đang giở trò gì vậy?”
Cuối cùng Y Thác cũng chịu mở miệng, giọng điệu lạnh lẽo đúng như dự đoán.

Giở trò? Sao ai cũng nói nàng giả bộ, chơi trò này trò kia? Rõ ràng là bọn họ kỳ quái thì có.

“Đại sư huynh, huynh không nhận ra muội sao? Muội là Ngôn Hi, là sư muội Dương Ngôn Hi của huynh đây.”

“Dương đại tiểu thư, xem tiểu thuyết võ hiệp nhiều quá rồi. Không thì ra ngoại ô hít thở không khí đi.”
Hắn đã sớm biết cuộc hôn nhân của nàng không hạnh phúc, với tính cách ấy, có điên lên cũng chẳng lạ. Nhưng chuyện đó thì liên quan gì tới hắn? Năm xưa là nàng cố chấp muốn gả, hôm nay kết cục thế này cũng chẳng thể trách ai.

“Đại sư huynh nói đùa rồi. Giờ này muội đâu còn tâm trí đi ngắm núi xanh nước biếc.. Không giấu gì huynh, Hoàng thượng đã triệu kiến muội, chẳng bao lâu nữa muội phải ra chiến trường. Chỉ là không biết làm thế nào mới mời được đại sư huynh xuất sơn. Có huynh trợ lực, tiểu muội nhất định như hổ thêm cánh. Đại sư huynh…”

Dương Ngôn Hi đã năn nỉ vị sư huynh này gần một năm rồi, tiếp tục năn nỉ cũng chẳng sao. Chỉ là nàng không hề nhận ra lời nàng nói với vị “đại sư huynh” này hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với nhau.

Y Thác cảm thấy đầu mình sắp nổ tung. Người phụ nữ này diễn trò còn diễn nghiện rồi. Làm sao mới thoát khỏi nàng đây?
Hắn ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ phía trên, sắc mặt phức tạp khó dò.

“Cô…”
Y Thác cố nhẫn nại, quyết định đi đường vòng:
“Tiểu sư muội, thế này đi, ta còn chưa quen thuộc nơi này, để ta đi dò xét trước, muội cứ chờ ta ở đây.”
Hắn khó khăn lắm mới moi ra được chút lời thoại cổ trang từ ký ức xem phim.

“Vậy cũng được. Đại sư huynh cẩn thận.”
Ai đó cứ thế ngây ngốc bị lừa.

Y Thác cứng đờ khóe miệng:
“Tiểu sư muội cũng cẩn thận.”

Nhưng ngay khoảnh khắc xoay người, gương mặt lạnh lùng của hắn rạn ra một khe nhỏ, khóe môi cuối cùng cũng không nhịn được cong lên. Không ngờ có một ngày hắn lại phải đi lừa gạt một cô gái nhỏ như vậy, đúng là tạo nghiệt. Nhất là nếu để người kia biết được…
Ánh mắt hắn chợt tối sầm, nụ cười vừa hé lập tức tan biến. Biết thì sao chứ? Cũng chẳng thể thay đổi được điều gì.

Dương Ngôn Hi nào hay biết những tâm tư phức tạp sau cái xoay người ấy. Nàng vẫn ngoan ngoãn đứng tại chỗ chờ đợi, bởi nàng tin tưởng đại sư huynh, tin rằng huynh ấy nhất định sẽ quay lại tìm nàng. Nào ngờ, “đại sư huynh” của nàng sớm đã đứng bên cạnh một nữ nhân khác.

Chờ rất lâu vẫn không thấy “sư huynh” quay lại, cũng chẳng nghe động tĩnh gì, Dương Ngôn Hi quyết định “liều lĩnh” quay trở lại một chuyến.

Vừa mới xoay người, từ đâu bỗng xuất hiện hơn mười tên nam tử cao lớn mặc đồ đen, thân hình vạm vỡ, thẳng hướng nàng mà tiến tới.

“Đại…”

Một tên trong số đó vừa mở miệng, Dương Ngôn Hi đã nhanh như chớp bước lên trước, ra tay bất ngờ. Tay phải nàng xoắn mạnh cổ tay hắn, tiếng khớp xương trật vang lên rõ ràng, đau đến mức hắn gào lên thảm thiết.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message