Chương 187: Người Cũ Trước Đêm Tàn đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 187: Người Cũ Trước Đêm Tàn.

Phương Duệ Thần cứ thế đứng thẳng trước mặt cô, phong thái vẫn như xưa, tuấn nhã thanh khiết. Chỉ là, Mạc Dĩ Phàm cảm nhận được ở anh có gì đó khác đi. Phải nói thế nào nhỉ? Trưởng thành hơn, trầm ổn hơn, không còn sắc bén như trước, cả con người dường như dịu lại rất nhiều. Người đã làm cha, quả nhiên không giống nữa.

“Lâu rồi không gặp.” Cô bình thản chào anh. Cô biết lời thoại này rất sáo rỗng, nhưng thật sự không nghĩ ra được điều gì khác để nói. Thực ra đầu óc cô vẫn còn hơi choáng, cũng chẳng hiểu vì sao vừa nhìn thấy Phương Duệ Thần là tỉnh hẳn rượu.

“Lâu rồi không gặp.” Phương Duệ Thần thuận theo, “Đột nhiên chạy đến kinh thành, cũng chẳng báo trước một tiếng, gấp gáp tránh tôi đến vậy sao?”

Mạc Dĩ Phàm quay người nhìn đài phun nước. Nước phun vút lên cao, ánh đèn màu rực rỡ, dưới ánh đêm lại càng đẹp hơn. Ngọc Phong vì hôn lễ này quả thật đã bỏ ra không ít tâm huyết, không chấp nhận một chút tì vết nào. Nơi này vốn đã có đài phun nước, chỉ là không đủ cao, không đủ hoành tráng, anh liền cho tháo ra xây lại. Quả đúng là vung tiền như nước.

“Hồi đó Tiểu Hi gặp chút chuyện, Ngọc Phong bảo tôi tới bầu bạn, đi vội nên không kịp nói với anh, là tôi không đúng. Nhưng tôi cũng phải thừa nhận, quả thật tôi có ý tránh anh. Có điều bây giờ thế này cũng tốt, anh đừng so đo nữa. Anh với Mễ Uyển chắc sắp kết hôn rồi nhỉ? Đứa trẻ đáng yêu thật đấy, sao không bế tới cho tôi xem?” Cô quay lại, nửa than thở nửa thản nhiên.

“Đó là con tôi với người khác sinh ra, em một chút cũng không để tâm sao, Mạc Dĩ Phàm? Thật ra từ đầu tới cuối em chưa từng thích tôi, đúng không?” Phương Duệ Thần tự giễu. Khoảng thời gian ở bên cô, anh đâu phải không cảm nhận được sự lơ đãng của cô, chỉ là anh thà tự dối mình, cho rằng kiên trì rồi sẽ cảm động được cô. Sau này anh mới hiểu, trái tim một người phụ nữ khi đã định rồi thì rất khó đổi, nhất là Mạc Dĩ Phàm, một khi đã thẳng lưng thì thẳng tới cùng.

Nụ cười nơi khóe môi Mạc Dĩ Phàm cứng lại đôi chút, có phần chột dạ. Cô phải thừa nhận, Phương Duệ Thần nói không sai.

“Duệ Thần, em từng cố gắng thử thích anh…”

“Nhưng em vẫn không thể yêu tôi. Tôi thật sự không hiểu tôi kém Y Thác ở điểm nào?” Phương Duệ Thần cong môi cười, ánh mắt chan chứa cay đắng. “Tôi biết đời này tôi với em không còn khả năng nữa, nhưng tôi muốn biết, nếu không có chuyện của Mễ Uyển, liệu có ngày nào đó em sẽ yêu tôi không?”

“Chuyện tương lai, em không biết.” Nếu không có Mễ Uyển, có lẽ một ngày nào đó cô sẽ bị Phương Duệ Thần làm cảm động mà gả cho anh, cũng có lẽ cô sẽ trốn xa hơn nữa. Nhưng giả thiết vốn chẳng có ý nghĩa gì.

Phương Duệ Thần chợt nhớ đến một ngày nọ, anh cùng Mạc Dĩ Phàm xem tivi. Bộ phim khi đó tên gì anh không nhớ, chỉ nhớ có một câu thoại khiến anh khắc sâu trong lòng. Một người phụ nữ tên Như Phi nói rằng: những điều tiếc nuối nhất trên đời, thường đều xoay quanh hai chữ “giá như”.

“Duệ Thần…” Mễ Uyển bế đứa bé, đứng cách đó không xa, rụt rè gọi, không dám lại gần, thậm chí không dám nhìn thẳng Mạc Dĩ Phàm. Nghiêm túc mà nói, cô ta cũng không hẳn là kẻ thứ ba, bởi khi cô ta và Phương Duệ Thần ở bên nhau thì Mạc Dĩ Phàm đã không còn xuất hiện.

Phương Duệ Thần liếc qua một cái, nét mặt thoáng hiện sự không vui. Anh có đánh cô ta hay mắng cô ta đâu, vậy mà suốt ngày bày ra bộ dạng tủi thân như cô vợ nhỏ bị ức hiếp, nhìn là đã thấy bực. Con người một khi đã sinh chán ghét, thì nhìn thế nào cũng không vừa mắt. Suy cho cùng, trong lòng Phương Duệ Thần vẫn có phần trút giận lên Mễ Uyển.

“Cô ấy gọi anh kìa, mau qua đi.” Mạc Dĩ Phàm mỉm cười nói.

“Vừa rồi tôi thấy em cũng uống không ít, để tôi đưa em về.” Phương Duệ Thần vừa dứt lời thì tiếng trẻ con khóc vang trời, khiến anh không khỏi cau mày.

Mễ Uyển thấy con khóc thảm thiết, vừa vỗ lưng dỗ dành vừa nhỏ giọng giục Phương Duệ Thần.

Phương Duệ Thần vốn định đưa tay nắm lấy tay Mạc Dĩ Phàm, nhưng chần chừ một chút. Mạc Dĩ Phàm lại chỉ cười nhạt, pha chút tinh nghịch: “Đi đi, đứa trẻ khóc thế kia rồi. Đây là chỗ nào chứ, nếu ở đây còn không an toàn thì trong nước còn nơi nào an toàn nữa? Em không sao đâu. Đi đi.”

Phương Duệ Thần do dự giây lát, nhưng tiếng khóc của đứa trẻ càng lúc càng dữ, chân mày anh nhíu chặt hơn, đành nói: “Vậy em về cẩn thận, nếu không ổn thì gọi vệ binh đưa em về.”

Cô vội vàng gật đầu. Nếu nói thêm nữa, e rằng không chỉ trẻ con khóc, mà mẹ đứa trẻ cũng sẽ khóc theo.

Mạc Dĩ Phàm nhìn Phương Duệ Thần sải bước đi nhanh, chưa đầy nửa phút đã tới bên Mễ Uyển, tự nhiên bế lấy đứa bé, động tác vô cùng thuần thục, lại nghiêng đầu như hỏi cô ta điều gì. Chỉ thấy Mễ Uyển khẽ đáp, dịu dàng xoa mặt đứa trẻ. Một nhà ba người dần đi xa, có lẽ ngay cả Phương Duệ Thần cũng không nhận ra họ trông giống một gia đình đến nhường nào.

Có con rồi, Phương Duệ Thần và Mễ Uyển đời này sẽ có mối ràng buộc không thể cắt đứt. Có lẽ bây giờ anh chưa yêu Mễ Uyển, nhưng anh chắc chắn yêu con. Sớm muộn gì anh cũng sẽ vì con mà nhượng bộ. Cuộc sống không phải kịch, không ai vì một tương lai mờ mịt mà bất chấp tất cả. Phần lớn con người rốt cuộc vẫn phải thỏa hiệp với đời. Cô nhìn thấu điều đó, nên khi biết sự tồn tại của Mễ Uyển, cô mới dứt khoát rút lui. Tình yêu của cô vốn đã rối ren, hà tất phải làm nó phức tạp hơn.

Nhìn bóng dáng gia đình ấy dần xa, trong lòng cô bỗng trào lên nỗi bi thương. Cuối cùng, cô vẫn chỉ có một mình. Dường như ngay cả ông trời cũng muốn bỏ rơi cô. Cuộc đời cô chính là một bi kịch lộng lẫy, sinh ra để làm nữ phụ cho người khác.

Cô tùy tiện tìm một cái bàn ngồi xuống. Tiệc cưới của Ngọc Phong và Dương Ngôn Hi tổ chức ngay tại nhà, bàn tiệc còn chưa dọn, rượu đầy trên bàn, chai nào chai nấy đều là rượu ngon. Đột nhiên cô nảy sinh ý muốn say một trận. Ban đầu còn uống bằng ly, uống mãi thấy không đã, liền cầm cả chai tu ừng ực. Tửu lượng cô vốn không tệ, nhưng cũng không chịu nổi kiểu hành xác này, nhất là rượu này hậu kình rất mạnh. Chẳng mấy chốc cô đã mắt hoa đầu váng, gục xuống bàn.

Y Thác xuất hiện đúng vào lúc ấy, lặng lẽ không tiếng động. Ánh mắt anh phức tạp nhìn Mạc Dĩ Phàm đã say đến bê bết. Anh thấy cô lưu luyến không nỡ với người đàn ông khác, chia tay trong bất lực; thấy cô vì người đàn ông khác mà uống rượu giải sầu, như một nữ chính bi tình.

Anh bước tới, cúi người khẽ đẩy cô một cái. Chỉ nghe cô lẩm bẩm mấy tiếng, như xua muỗi, vung tay loạn xạ, chép chép miệng rồi lại ngủ tiếp.

Y Thác bật cười. Bao năm rồi, tuổi có lớn, nhưng cái tính mơ hồ lơ ngơ thì chẳng thay đổi chút nào. Anh luồn tay qua cánh tay cô, đặt lên eo, tay kia nâng đôi chân cô, dễ dàng bế cô lên. Rất nhẹ, ôm vào chẳng có mấy lạng thịt. Thật không biết cô chăm sóc bản thân kiểu gì. Không có anh ở bên nhắc nhở, chắc chắn lại mải đọc tiểu thuyết, viết tiểu thuyết, bữa bữa thất thường.

Mạc Dĩ Phàm như bị động, mí mắt nặng trĩu không mở nổi, nhưng vẫn bản năng giãy giụa một chút, rồi lại vòng tay ôm cổ Y Thác. Có lẽ vì ngửi thấy mùi quen thuộc, nên theo thói quen mà ỷ lại.

Ra đến cửa, có vệ binh tới kiểm tra. Sau khi xác nhận Y Thác không phải phần tử nguy hiểm thì cho đi. Y Thác đưa cô về căn hộ của cô. Muốn tra thì chẳng khó để biết tung tích của Mạc Dĩ Phàm, chỉ là biết rồi thì sao? Một tờ giấy ly hôn ký xong, từ đó đường ai nấy đi, cầu ai nấy qua, ngay cả chút liên hệ mong manh cuối cùng cũng bị chém đứt.

Anh cúi đầu nhìn Mạc Dĩ Phàm ngoan ngoãn như mèo con trong lòng, trong lòng thoáng chút ngạc nhiên. Mạc Dĩ Phàm xưa nay tửu phẩm chẳng ra sao, hễ say là làm loạn, anh từng bị cô hành không ít. Dáng vẻ ngoan ngoãn thế này thật hiếm thấy.

Anh biết cô sống một mình, nên khỏi cần bấm chuông. Một tay đỡ cô, tay kia dời chậu cây trước cửa. Mạc Dĩ Phàm vốn hay đãng trí, thường quên mang chìa khóa, nhiều lần bị khóa ngoài cửa. Sau này cô khôn ra, đặt hai chậu cây trước cửa, theo lời cô nói là vừa trang trí vừa trừ tà, quan trọng nhất là để giấu chìa khóa.

Đúng lúc này, Mạc Dĩ Phàm mở mắt. Đôi mắt long lanh như phủ một tầng sương nước, mở không ra mở, nhìn Y Thác hồi lâu, dường như không nhận ra anh là ai, lại chuyển ánh nhìn sang chìa khóa trong tay anh. Cô nắm lấy vạt áo anh, ngốc nghếch cười khì: “Hơ… anh là ai thế? Sao… biết chìa khóa của tôi giấu ở đâu… Có phải trộm không, có phải trộm không?”

Cũng lạ thật, nếu là trộm thì sao còn tử tế nói chuyện với cô, đỡ cô, không giết người diệt khẩu đã là tốt lắm rồi. Không biết cô sống đến giờ bằng cách nào nữa.

Biết có nói cô cũng chẳng hiểu, Y Thác mặc kệ, tự mở cửa. Mạc Dĩ Phàm lại đột nhiên đưa tay đập tay anh ra, chắn cửa không cho vào, miệng lẩm bẩm: “Trộm… không được vào… không được vào…” Rốt cuộc cũng chưa say đến mức bất tỉnh, vẫn biết bảo vệ lãnh thổ của mình.

Y Thác cạn lời, đành dỗ dành: “Tiểu Phàm, ngoan nào, anh không phải trộm, anh đưa em về nhà, để anh mở cửa nhé?”

Cô quả nhiên buông tay, ợ rượu một cái, hơi rượu phả thẳng lên mặt anh, người mềm nhũn trượt xuống.

Anh siết tay giữ chặt, không để cô ngã. Với lợi thế đàn ông, khống chế Mạc Dĩ Phàm ‘yếu ớt’ dĩ nhiên không khó, nhưng say rượu thì không thể dùng logic của người bình thường để đoán.

Mạc Dĩ Phàm lại không yên phận, đưa tay véo mặt Y Thác, nhào nặn, ngốc nghếch nói: “Trộm… quen quen… cảm giác… anh là ai vậy anh là ai vậy…” Mạc Dĩ Phàm một khi đã truy đến cùng thì tuyệt đối không chịu buông, nhất là lúc say, làm loạn càng không thể vãn hồi. Cô cười gian gian: “Nói đi nói đi… tôi cho kẹo ăn…”

“Em nói xem anh là ai?” Giọng Y Thác trầm xuống, ánh mắt nhìn cô phức tạp khó lường, vừa dịu dàng lại vừa đắng chát. Khoảng cách giữa hai gương mặt gần đến vậy.

Mạc Dĩ Phàm lắc lư đầu, căn bản không hiểu lời anh nói.

Y Thác bất lực cười. Anh đúng là ngốc rồi, nói chuyện với một kẻ say làm gì. Cuối cùng cũng trị được con mèo say này, Y Thác mở cửa, đặt cô lên giường.

Anh nhìn quanh căn phòng. Nhỏ xíu, liếc mắt là thấy hết. Cả căn cộng lại còn chưa bằng phòng ngủ trước kia của họ, nhưng rất gọn gàng, đúng chuẩn “đạt yêu cầu” của Mạc Dĩ Phàm. Đồ đạc ít đến đáng thương, nên chẳng có chỗ cho sự bừa bộn.

Mở tủ lạnh ra, chẳng thấy gì ngoài từng túi mì gói chất đầy. Anh không khỏi thở dài. Vẫn là cô gái không biết tự chăm sóc mình.

Anh đỡ cô tựa vào người mình, chỉ cảm thấy cô mềm mại như bông, toàn thân như không có chút trọng lượng. Chậm rãi đưa cốc nước đến bên môi cô…

Mạc Dĩ Phàm cũng rất tự giác, ừng ực uống cạn. Dường như vẫn chưa đã, cô thè lưỡi liếm liếm đôi môi mình.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message