“Nhất định sẽ tới.”
Sở Dục Thành đưa tay ra bắt lấy tay hắn. Ánh mắt hai người giao nhau như đao kiếm chém giết, bàn tay cũng âm thầm dùng sức. Bề ngoài thì mây trôi nước chảy, nhưng bên trong đã sớm giao tranh kịch liệt, sức mạnh bao nhiêu, chỉ có hai người họ tự hiểu.
Ngôn Hi bất lực mỉm cười, nhẹ nhàng tách tay hai người ra. Thật sự cho rằng cô mù hay sao? Rõ ràng đều nhìn thấy cả rồi. Hai người này sao lại không thể sống hòa thuận cho đàng hoàng được chứ?..
Trong Hình Đường của nhà họ Tiêu,
Y Đằng ngồi ngay ngắn trên “giường”. Nói là giường, thực ra chỉ là mấy tấm ván gỗ thô sơ ghép lại với nhau, người vừa ngồi lên đã lắc lư chực đổ, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể sập xuống.
Thân thể Y Đằng vẫn nguyên vẹn, chỉ là sắc mặt tái nhợt, tiều tụy đi nhiều, hiển nhiên chưa từng chịu hình phạt thể xác. Nhưng đã vào tay nhà họ Tiêu, sớm muộn gì cũng phải lột một lớp da.
Hắn đột ngột mở mắt. Ánh nhìn lạnh lùng, cô độc, dường như không có tiêu cự, đáy mắt u tối phẳng lặng khác thường, không còn sắc bén như trước. Mái tóc đen xõa bên tai, chiếc khuyên tai phản chiếu ánh xanh u u:
“Cô tới rồi.”
“Anh biết tôi sẽ tới?”
Ngôn Hi nhìn khung cảnh bên trong, không hề ngạc nhiên. Theo tính cách có thù tất báo của Tiêu Dương, cho dù không thù không oán, chỉ cần nhìn không vừa mắt, hắn cũng đủ khiến người ta sống không bằng chết, huống chi là Y Đằng kẻ có ân oán sâu nặng với hắn.
Quá trình bắt được Y Đằng cũng chẳng có gì kinh tâm động phách. Tô Ngôn Hàm dù sao cũng không phải đặc công được huấn luyện bài bản, hình phạt chịu được một hai loại, nhưng tuyệt đối không thể chịu nổi mười tám loại tra tấn khác nhau. Mỗi loại đều đủ khiến người ta sống không bằng chết. Chưa đợi Tiêu Dương thử đến nửa chừng, cô ta đã khai ra toàn bộ nơi ẩn náu của Y Đằng.
Y Đằng đã không còn là vị hoàng tử tương lai được Thiên hoàng sủng ái như xưa. Thiên hoàng đối với hắn gần như mặc kệ. Đám nhẫn giả hộ vệ từng là chỗ dựa cũng bị em trai hắn cướp mất. Người có thể dùng ngày càng ít, bản thân lại là kẻ tàn phế. Khi Ngọc Phong và Tiêu Dương tìm tới, thắng bại gần như không còn gì để bàn cãi.
“Dương Ngôn Hi, cô cái gì cũng tốt, chỉ là quá nặng tình nặng nghĩa.
Tôi biết cô từng thật lòng đối với tôi, cho nên cô nhất định sẽ tới gặp tôi lần cuối.”
Hắn đưa tay với lấy chiếc cốc đặt trên bàn, nhưng khoảng cách quá xa, tay không thể chạm tới. Trừ phi bò qua đó. Nhưng với lòng tự tôn của một hoàng tử, hắn không cho phép bản thân mình giống như một con chó bị người khác giẫm đạp. Hắn biết rõ Tiêu Dương cố ý. Không dùng hình phạt thân xác, mà dùng tinh thần để giày vò hắn đến sống không bằng chết.
Ngôn Hi giúp hắn lấy cốc nước, đưa tới tay:
“Vì sao anh còn quay lại Hoa Hạ? Ở Phù Tang, chí ít anh vẫn có thể giữ được mạng sống. Ngọc Phong và Tiêu Dương chưa chắc đã mạo hiểm sang đó giết anh.”
Y Đằng nhận lấy cốc, ngửa đầu uống cạn một ngụm lớn. Trong nỗi bi phẫn, giọng nói lại bình thản đến lạ:
“Tôi không cam tâm. Cuộc đời vốn dĩ có thể rất tốt đẹp của tôi, tất cả đều bị các người hủy hoại. Nếu không phải vì cái chân này, tôi vẫn là hoàng tử tôn quý nhất trong nước, chứ không phải kẻ phế nhân ai cũng có thể bắt nạt.”
“Anh hận Ngọc Phong, hận Tiêu Dương, hận cả tôi. Nhưng anh có từng nghĩ qua chưa, tất cả đều là do chính anh gieo nên?
Chúng tôi chưa từng đắc tội với anh. Chính anh là kẻ ra tay trước. Con chip đó vốn không thuộc về Phù Tang. Chính anh tâm thuật bất chính mới rơi vào kết cục này. Nếu không phải anh bắt cóc tôi, suýt khiến tôi phế cả hai chân, thì Ngọc Phong sao lại phế đôi chân của anh?
Tất cả đều là nhân quả báo ứng. Anh oán trời trách người, thì có thể khiến tâm mình được cứu rỗi sao?”
Ngôn Hi nói rất bình tĩnh. Nhìn Y Đằng ngồi nơi đây, dáng vẻ cô quạnh ấy khiến cô nhớ tới lần đầu gặp hắn cũng u uất, cũng cô độc, đáng thương đến khiến người ta mềm lòng. Khi ấy hắn giả bệnh, giả tàn phế. Còn giờ đây, hắn thật sự phải ngồi xe lăn, cả đời không thể đứng lên nữa. Có lẽ tất cả từ lâu đã được định sẵn.
“Mỗi người đều có chủ của mình. Vì vinh nhục hưng suy của đất nước, tôi làm vậy là sai sao?”
Hắn lắc đầu.
“Tôi không sai. Là Ngọc Phong hủy hoại đời tôi. Dù có giết hắn trăm lần cũng không đủ xả hận. Chỉ tiếc ông trời không có mắt, hắn vậy mà không chết. Mệnh thật cứng. Sớm biết thế, lúc bắt được hắn đã nên bắn chết ngay.”
Trong mắt hắn lóe lên hận ý thấu xương. Nhưng hắn không hận Ngôn Hi. Lần quay lại Hoa Hạ này, hắn vốn không định đối phó với cô. Hắn chỉ muốn lấy lại con chip, giành lại niềm tin của phụ hoàng mà thôi. Đáng tiếc, điều đó đã định sẵn là không thể.
“Lần này Ngọc Phong tuyệt đối sẽ không tha cho tôi. Tôi hiểu rất rõ. Phụ hoàng tôi cũng sẽ không nhân nhượng với Hoa Hạ. Niệm tình chúng ta từng quen biết, trước khi chết, tôi có thể cầu xin cô một chuyện không?”
Một người cao ngạo như Y Đằng, vậy mà lại dùng chữ “cầu”.
“Anh nói đi.”
“Những việc Tô Ngôn Hàm làm đều do tôi ép. Cô ta không có năng lực gây tổn hại, cũng không thể làm hại các người. Tôi muốn cô thả cô ta. Dù sao các người cũng có quan hệ huyết thống.”
“Không được.”
Ngôn Hi dứt khoát từ chối.
“Tô Ngôn Hàm cấu kết với anh, tương đương phản quốc. Cô ta còn giết Tư Mã Du. Dù không xử bắn, cũng phải ngồi tù đến chết.”
Y Đằng không hề tỏ ra bất ngờ:
“Dù tôi không còn là người thừa kế, phụ hoàng tôi vẫn là Thiên hoàng. Nếu tôi chết trên đất Hoa Hạ, ông ấy tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Hoa Hạ hiện giờ nội bộ rung chuyển, nguyên khí đại thương, cần nhất là nghỉ ngơi dưỡng sức. Các người không muốn chiến tranh, đúng không?
Nếu tôi chết ở Hoa Hạ, chẳng khác nào cho phụ hoàng tôi một cái cớ khai chiến.”
“Vậy anh muốn thế nào?”
“Tôi có thể chết. Viết di thư, coi như tự sát cũng được. Tôi chỉ muốn bảo toàn mạng sống cho Tô Ngôn Hàm.”
Ngôn Hi bị lay động. Phải thừa nhận, điều kiện này rất hấp dẫn. Một Tô Ngôn Hàm chẳng ảnh hưởng đại cục, nhưng lại có thể giải quyết không ít phiền phức.
“Cô ta bán đứng anh, anh không hận sao? Vì sao còn cứu cô ta?”
“Đằng nào cũng chết, tôi muốn thử làm một việc tốt. Biết đâu xuống hoàng tuyền còn được giảm tội.”
Hắn tự giễu cười. Dẫu sao, Tô Ngôn Hàm cũng đã ở bên hắn trong quãng thời gian bi thảm nhất của đời người.
“Được, tôi đồng ý.”
Ngôn Hi rời khỏi nhà họ Tiêu. Cô biết, đó là lần gặp cuối cùng. Không phải không buồn, nhưng nhiều hơn là nhẹ nhõm.
Ngày hôm sau, tin tức Y Đằng tự sát được truyền đến. Hắn dùng võ sĩ đao của Phù Tang, mổ bụng tự vẫn – hình thức cái chết cao quý nhất của Phù Tang. Ngọc Phong bí mật cho người đưa thi thể về nước, kèm theo di thư.
Còn Tô Ngôn Hàm… thì phát điên.