Chương 179: Lời Hứa Giữa Những Ngày Bận Rộn đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 179: Lời Hứa Giữa Những Ngày Bận Rộn.

“Sở Dục Thành? Sao em lại nghĩ là anh ta?”
Nhắc tới Sở Dục Thành, đã lâu rồi bọn họ không còn liên lạc. Hôm đó là cô quá bốc đồng, con người ai cũng có tư tâm, Sở Dục Thành thật ra cũng không phạm phải sai lầm gì quá lớn. Nay biết Ngọc Phong chưa chết, oán hận trong lòng cô đối với Sở Dục Thành tự nhiên tan thành mây khói, chỉ là cô vẫn không kéo nổi thể diện để chủ động tìm anh ta, dù sao lúc trước những lời cô nói cũng quá tuyệt tình.

“Không phải anh ta, vậy chẳng lẽ là tên biến thái Tiêu Dương kia? Hôm đó chị gặp Sở Dục Thành trong quán bar, anh ta uống say mèm, la hét đòi đi tìm em. Chị thấy anh ta thật sự rất để tâm tới em, say đến mức miệng lúc nào cũng lẩm bẩm gọi tên em. Ngọc Phong đã đi lâu như vậy rồi, mà quãng đời sau này của em còn rất dài, em có muốn cân nhắc phát triển với anh ta không?”
Mạc Dĩ Phàm thu lại vẻ đùa cợt lúc nãy, nghiêm túc nói. Dương Ngôn Hi cái gì cũng tốt, chỉ là tâm tính quá cố chấp. Dù sao cô cũng là sản phẩm của xã hội phong kiến, nói không chừng thật sự sẽ thủ tiết cả đời.

“Chị gặp Sở Dục Thành khi nào? Anh ấy đâu có liên lạc với em.”
Trong lòng Ngôn Hi thoáng dấy lên một tia bất an. Gần một hai tháng nay, bên phía Sở Thiên Minh động tĩnh khá lớn, dường như đang tìm kiếm ai đó, gần như lật tung cả kinh thành. Chuyện này chẳng lẽ có liên quan tới Sở Dục Thành?

“Khoảng một hai tháng trước. Khi đó trông anh ta rất suy sụp, lải nhải nói muốn đến gặp em, sau đó thì rời đi. Chị còn tưởng anh ta đi tìm em rồi.”

Ngôn Hi nghe vậy, khẽ nhíu mày, bắt đầu gọi điện cho Sở Dục Thành. Dù lúc đó cô rất giận, nhưng cũng chưa từng nghĩ sẽ thật sự đoạn tuyệt với anh, số điện thoại vẫn còn lưu trong máy.

“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau, sorry…”
Giọng nữ máy móc vang lên dễ nghe mà xa cách. Ngôn Hi cúp máy, gọi lại lần nữa, nhưng đầu dây bên kia vẫn chỉ có giọng nói khiến người ta khó chịu ấy.

Sở Dục Thành là gia chủ Sở Thiên Minh, không thể để thuộc hạ cả ngày không liên lạc được với mình, điện thoại của anh ta xưa nay luôn bật 24/24. Trừ khi anh ta gặp phải chuyện ngay cả bản thân cũng không thể khống chế. Người mà Sở Thiên Minh đang tìm, rất có thể chính là Sở Dục Thành.

Ngôn Hi cúp máy, quay sang Mạc Dĩ Phàm nói:
“Em còn chút việc, để hôm khác nói chuyện tiếp. Bây giờ chị lập tức về nhà, hai ngày này ở yên trong nhà, đừng ra ngoài.”

Ngày mai kinh thành e rằng sẽ không yên ổn. Quan hệ giữa Mạc Dĩ Phàm và cô lại thân thiết nhất, cô sợ có người chó cùng rứt giậu, ra tay với Mạc Dĩ Phàm. Có tiền lệ rồi, cẩn thận vẫn hơn.

“Dương Tiểu Hi, có chuyện gì xảy ra sao?”
Dương Tiểu Hi bây giờ là nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong quốc gia, lời cô nói tuyệt đối không phải vô căn cứ, mười phần chắc chắn là sắp có đại sự.

“Chị đừng hỏi nhiều, sau này em sẽ giải thích. Giờ chị về trước đi, cũng đừng quá lo, em sẽ cho người bảo vệ chị.”

Mạc Dĩ Phàm cảm thấy Dương Ngôn Hi thật sự đã khác xưa. Trước kia cô giống như một cô gái đơn thuần chưa hiểu sự đời, phóng khoáng, bá khí lộ rõ, còn bây giờ lại ngày càng trầm ổn, từng cử chỉ đều mang phong thái của kẻ ở vị trí cao. Thật sự là… quá ngầu.

Không nhịn được, Mạc Dĩ Phàm ôm cô một cái, bắt đầu mê trai:
“Dương Tiểu Hi, em ngầu quá đi, chị ngày càng sùng bái em rồi, hay là hai đứa mình góp thành một cặp luôn, chị gả cho em nhé!”

“Em không chơi bách hợp.”
Ngôn Hi bất lực nói. Mạc Dĩ Phàm lúc nào cũng ngoài dự đoán của người khác, không khí nghiêm túc thế nào cũng bị chị ấy bẻ sang hướng gây cười, đó cũng là một loại bản lĩnh.

“Vậy em nhớ bảo vệ chị thật tốt nha, mạng nhỏ của người ta giao hết cho em đó, hun~”
Mạc Dĩ Phàm nũng nịu nói, cố ý làm ra vẻ chim nhỏ nép người, dù thực tế cô còn cao hơn Ngôn Hi.

Dương Ngôn Hi nổi da gà khắp người.

Chia tay Mạc Dĩ Phàm xong, cô gọi điện cho Tiêu Dương. Tiêu Dương trực tiếp bảo cô tới tổng bộ nhà họ Tiêu. Nơi đó đúng là một ổ tội phạm lộng lẫy, cô mà đi dạo một vòng chắc cũng tóm được mấy tên giang hồ đại đạo. Cô dù sao cũng là quân nhân chính quy, trên vai còn đeo mấy vạch quân hàm, đến lúc đó là chấp pháp theo công vụ hay giả vờ không thấy đây?

Cô đường đường chính chính bước vào cổng lớn nhà họ Tiêu. Việc cô và Tiêu Dương giao hảo, e rằng chẳng có mấy người không biết, lén lút làm gì cho thừa.

Tiêu Dương cũng không coi cô là người ngoài, đến cả người ra đón cũng không phái. Minh vệ ám vệ nhà họ Tiêu đầy rẫy, nhưng không một ai dám cản, ai dám chán sống?

Trong võ sĩ quán rộng lớn, trên mặt đất nằm la liệt một đám người, ngổn ngang tứ phía. Quỷ dị ở chỗ, không một ai kêu gào cầu xin. Ở nhà họ Tiêu, thắng làm vua, thua làm giặc, có thể thua nhưng không được mất ý chí chiến đấu, nhà họ Tiêu không nuôi phế vật.

Tiêu Dương mặc áo sơ mi đơn giản. Đã nói rồi, lúc hắn không mở miệng thì nho nhã như một vương tử cao quý, nổi bật giữa đám đông. Ánh mắt lạnh lẽo quét qua những người dưới đất, phàm là kẻ bị hắn liếc qua, bất kể thương thế nặng tới đâu cũng đều gắng gượng đứng dậy. Mất đi sự trọng dụng của gia chủ, sự tồn tại của họ cũng không còn ý nghĩa.

“Tiêu Dương…”
Ngôn Hi cất tiếng gọi. Cô tự thấy mình ra tay cũng đủ tàn nhẫn rồi, nhưng so với Tiêu Dương thì còn kém xa.

Những người đứng hoặc nằm nghe thấy giọng nói như tiếng trời ấy, trong lòng mừng như được giải thoát. Dương tiểu thư đến rồi,Gia chủ nào còn rảnh mà tiếp tục hành hạ bọn họ nữa. Trong mắt họ, Dương Ngôn Hi chẳng khác gì Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn.

Tiêu Dương hoàn toàn phớt lờ đám người dưới đất, trực tiếp bước qua người họ, cười vô sỉ với Ngôn Hi:
“Đến nhanh thế, nhớ lão tử à?”

“Anh muốn chết phải không?”
Dám trêu ghẹo chị dâu, tên này đúng là…

Ngay khoảnh khắc Dương Ngôn Hi xuất hiện, những người khác đã tự động, lặng lẽ rút lui. Dương tiểu thư là người duy nhất dám hỗn với gia chủ mà vẫn sống yên ổn, bọn họ hiểu rất rõ nên làm gì.

“Lâu rồi không vận động gân cốt, hay là đánh vài chiêu?”
Vừa nghe có đánh nhau, nhân tố bạo lực trong người Tiêu Dương lại rục rịch. Đánh với thuộc hạ chẳng có chút hứng thú nào, Cho hắn luyện tay thì còn tạm, chứ sao sướng bằng đánh với Dương Ngôn Hi được..

“Đừng có điên được không, tôi tìm anh có việc nghiêm túc. Tô Ngôn Hàm đâu?”

Tiêu Dương nhận áo khoác do Diễm đưa tới khoác lên, lại là bộ dạng cầm thú đội lốt người.

“Đi theo tôi.”

Tiêu Dương dẫn cô rẽ trái rẽ phải, tới một nơi khá âm u, được xây dựng như ngục giam thời cổ. Khác ở chỗ, nơi này chỉ có một phòng giam, bởi vì chưa từng có ai sống sót bước ra.

Tô Ngôn Hàm nằm trên đất, mắt mở trừng trừng, tóc tai rối bù, nhưng trên người lại không có lấy nửa vết máu, chẳng tìm ra bất kỳ vết thương nào. Thấy có người vào, con ngươi cô ta khẽ đảo, khi nhìn rõ người tới là Dương Ngôn Hi, ánh mắt lập tức đầy oán độc như tẩm độc, vừa bò vừa lết về phía cô.

Ngôn Hi có cảm giác như bị rắn độc nhìn chằm chằm. Giữa họ vốn không có thù hận sinh tử, nhưng đi tới bước này, dường như lại là tất yếu không thể đảo ngược.

“Cô ta là Tô Ngôn Hàm, vậy Tư Mã Du thật đâu?” Ngôn Hi hỏi Tiêu Dương.

“Chết rồi. Con đàn bà này đúng là độc như bò cạp, đến cả xác toàn thây cũng không để cho Tư Mã Du, còn phẫu thuật thành dáng vẻ của cô ta, đúng là ghê tởm.”
Tiêu Dương ghét bỏ nói.

“Anh đã dùng hình với cô ta?”
Tình trạng của Tô Ngôn Hàm rõ ràng là đã chịu tra tấn, nhưng trên người lại hoàn toàn không thấy vết thương, không biết Tiêu Dương làm thế nào.

“Chưa đâu, mới khởi động thôi. Một tiếng bẻ gãy một xương sườn, một ngày một đêm vừa khéo bẻ gãy đủ hai mươi bốn cái xương sườn. Nếu cô ta chịu được, lão tử sẽ giúp nối lại cho.”
Tiêu Dương đá văng bàn tay đang bò tới của cô ta. Lần trước vì nhất thời mềm lòng, hắn tha cho cô ta một mạng, đã không biết trân trọng, vậy thì đừng trách hắn.

Cái này mà gọi là khởi động, vậy chủ đề là cái gì? Phải nói rằng chỉ số biến thái của Tiêu Dương lại tăng thêm một bậc.

“Anh bắt cô ta bao lâu rồi?”
Tô Ngôn Hàm trước kia cũng chỉ là một cô gái bình thường, đi tới kết cục hôm nay, liệu có từng hối hận?

Tiêu Dương nghĩ ngợi:
“Khoảng tám tiếng. Cô sẽ không phải vì chút quan hệ huyết thống mà muốn tôi thả cô ta chứ?”
Hắn ghét nhất loại người mềm lòng, bà bà mẹ mẹ. Dương Ngôn Hi tốt nhất đừng làm hắn khinh thường.

Ngôn Hi chẳng buồn để ý tới hắn nữa, ngồi xổm trước mặt Tô Ngôn Hàm. Kỳ thực dung mạo hai người quả thật có vài phần giống nhau, tiếc rằng cô ta không phải Dương Ngôn Hi thật sự. Thứ gọi là huyết thống này mỏng manh đến đáng buồn, Tô Ngôn Hàm dù thảm đến đâu cũng không khơi nổi trong cô nửa phần thương hại.

“Mục đích của cô khi giả mạo Tư Mã Du là gì? Có phải do Y Đằng  sai khiến không? Hắn trốn ở đâu? Cảm giác xương gãy không dễ chịu đâu nhỉ? Nếu không muốn tiếp tục chịu khổ thì… tốt nhất cô nên nói thật. Thủ đoạn biến thái của Tiêu Dương, chắc cô hiểu rõ hơn tôi.”

Tiêu Dương nghe xong suýt nữa phản bác: hắn biến thái chỗ nào chứ? Hừ, đại nhân không chấp tiểu nữ tử.

Nghe tới hai chữ “Tiêu Dương”, Tô Ngôn Hàm quả nhiên run lên. Cái chết thê thảm của Lý Kiến Cường đến nay vẫn in sâu trong trí nhớ cô ta, như cơn ác mộng vĩnh viễn không tan, hết lần này tới lần khác xuất hiện trong mơ, khiến cô ta giật mình tỉnh giấc, mỗi lần đều sợ hãi tột độ. Nếu lúc trước không giả điên giả dại, e rằng đã sớm chết dưới tay Tiêu Dương.

Cô ta muốn báo thù. Hận ý này không hề nhạt đi theo thời gian, ngược lại còn tích tụ từng chút một. Quãng thời gian ở Phù Tang quốc, dù sống dưới tay Y Đằng  như chó như lợn, cũng không thể mài mòn nửa phần thù hận. Vừa hay gặp Tư Mã Du xuất ngoại du học, cô ta chủ động tiến cử bản thân, trở về nước. Đáng hận ở chỗ, còn chưa kịp ra tay với Dương Ngôn Hi thì đã bị bọn họ vạch trần. Đến giờ cô ta vẫn không hiểu rốt cuộc mình sai ở đâu.

Đã từng thoát khỏi tay Tiêu Dương một lần, cô ta luôn tin rằng mình nhất định có thể trốn thoát lần thứ hai. Cùng lắm thì Y Đằng  cũng sẽ cứu cô ta. Chỉ cần chịu đựng được, vượt qua tra tấn, bao nhiêu khổ nạn cô ta đều đã chịu rồi, không có lý do gì lần này lại không chịu nổi.

Tô Ngôn Hàm cắn răng, im lặng không nói.

Ngôn Hi thật sự không có kinh nghiệm tra tấn bức cung kiểu này, liền đưa ánh mắt sang Tiêu Dương. Việc vừa mệt vừa không được lòng người thế này, vẫn nên để Tiêu Dương làm thì hơn.

Tiêu Dương cả đời không có mấy sở thích, nhưng loại việc này lại là thứ hắn thích nhất:
“Lột móng tay mười ngón của cô ta cho lão tử.”

Mười ngón liền tim, đau tới mức nào? So với hình cụ kẹp ngón của Dung ma ma dùng với Tử Vy, cũng không bằng một phần nghìn nỗi đau này.

Trong mắt Tô Ngôn Hàm lóe lên nỗi sợ hãi, toàn thân máu như đông cứng lại, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ. Cô ta co quắp các ngón tay, siết chặt, ánh mắt cầu cứu hướng về Dương Ngôn Hi, thét lên:
“Dương Ngôn Hi, cô không thể đối xử với tôi như vậy! Tôi là em gái cô, chúng ta chảy cùng một dòng máu…”

“Đã biết sợ thì nói thật đi. Y Đằng  trốn ở đâu? Sở Dục Thành mất tích có phải liên quan tới các người không?”
Nói cô tàn nhẫn cũng được. Trong lòng cô, một trăm Tô Ngôn Hàm cũng không bằng một Sở Dục Thành. Năm đó, Tô Ngôn Hàm cố ý gây chia rẽ, tuyệt đối không phải là hành động vô cớ, ngoài việc muốn chặt đứt cánh tay trái phải của cô, mục tiêu lớn hơn chính là Sở Dục Thành.

“Sở Dục Thành liên quan gì tới tôi? Anh ta mất tích thì liên quan gì tới tôi?”
Tô Ngôn Hàm vẫn không chịu mở miệng.

Dương Ngôn Hi lắc đầu, đứng dậy. Tô Ngôn Hàm đúng là loại không thấy quan tài không đổ lệ. Cô đã cho cô ta cơ hội rồi, đã không biết trân trọng thì…, thì đừng trách cô khoanh tay đứng nhìn

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message