Ngọc Phong mỉm cười nhạt:
“Nếu tên cướp nào cũng giống như nàng, ta e rằng sẽ có không ít người tự nguyện làm áp trại phu nhân của nàng.”
Ngôn Hi còn chưa kịp trêu chọc cho đã, con ngựa gỗ mà Ngọc Phong ngồi đã chậm rãi vượt lên trước nàng, còn con ngựa dưới thân nàng thì vẫn lắc lư thong thả, nhìn thì tưởng như với tay là chạm được, nhưng giữa hai người thủy chung vẫn cách nhau một đoạn không xa không gần.
“Đột nhiên nhớ tới một câu nói rất kinh điển trên mạng: đu quay ngựa gỗ là trò chơi tàn nhẫn nhất, đuổi theo nhau mãi nhưng vĩnh viễn vẫn giữ một khoảng cách. Quả là chí lý.”
Ngôn Hi cũng học đòi người ta đa sầu đa cảm một chút, nhưng cũng chỉ nói chơi mà thôi. Thực lòng nàng cảm thấy lũ trẻ trong thời đại này đúng là quá hạnh phúc, thời của nàng làm gì có nhiều trò giải trí thế này để chơi.
Ngọc Phong nghe vậy, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, bỗng nhiên dùng lực đạp mạnh, một cú lộn ngược ra sau vừa đẹp vừa gọn, trong nháy mắt đã ngồi phía sau Dương Ngôn Hi.
Ngôn Hi bị dọa giật mình, vội vàng nhìn quanh bốn phía. May mắn là ai nấy đều mải chơi phần mình, chẳng ai để ý tới bên này, nàng mới thở phào nhẹ nhõm:
“Anh cũng liều quá đấy, lỡ bị người ta nhìn thấy thì làm sao?”
Thân phận hiện tại của Ngọc Phong vốn dĩ đã là người “chết” rồi, sao có thể xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật thế này được?
“Không sao. Nàng đã cướp ta về làm áp trại phu nhân rồi, đương nhiên phải có trách nhiệm bảo vệ ta.”
Ngọc Phong bày ra dáng vẻ thư sinh yếu đuối, tựa đầu lên vai Ngôn Hi.
Ngôn Hi cười gian gian.
Ngọc Phong áp sát nàng, hạ thấp giọng. Từ xa nhìn lại, trông họ giống hệt một đôi tình nhân đang thì thầm lời yêu thương, ân ái mặn nồng, nhưng chỉ có hai người họ mới biết nội dung câu chuyện thực sự là gì.
“Ngày mai, Tư Mã Dực sẽ ra tay với Lưu Thừa Quốc trong quốc hội.”
“Ngày mai đúng là cơ hội tốt.”
Ngôn Hi khẽ cười, dáng vẻ hệt như một tiểu nữ nhân đang đắm chìm trong lời ngon tiếng ngọt của người yêu.
“Các phe cánh đều có mặt đầy đủ, nếu không nhân cơ hội này mà quét sạch một mẻ thì khó tránh khỏi cá lọt lưới. Mấy ngày nay Lưu Thừa Quốc cũng liên tục triệu tập tâm phúc, ta nhận được tin đáng tin cậy, e là ông ta cũng sẽ động thủ vào ngày mai. Xem ra bọn họ đang nghĩ giống nhau.”
“Có lẽ ngày mai sẽ là một trận ác chiến.”
Vòng tay đang ôm eo nàng của Ngọc Phong bỗng siết chặt lại.
“Ngôn Hi, hứa với ta, dù thế nào đi nữa, an toàn của nàng phải đặt lên hàng đầu.”
Mọi chuyện tuy đều nằm trong dự liệu của họ, nhưng rốt cuộc cũng không phải chuyện nhỏ. Ngôn Hi là người duy nhất mà hắn không dám đem ra đánh cược, hắn không cho phép có dù chỉ một phần vạn sai sót.
Có lúc hắn thật sự hy vọng Ngôn Hi chỉ là một cô gái bình thường, có thể sống yên ổn, hạnh phúc dưới sự che chở của hắn. Nhưng hắn cũng hiểu, Dương Ngôn Hi sinh ra đã là người mang chí lớn, định sẵn phải tỏa sáng, phải rực rỡ. Hắn không có quyền quyết định cuộc đời nàng.
“Em sẽ.”
Ngôn Hi đặt hai tay lên tay hắn, thả lỏng người, tựa vào lồng ngực Ngọc Phong. Nàng hiểu nỗi lo của hắn. Việc quyết định nhúng tay vào là do thời thế ép buộc, nhưng sâu xa hơn, cũng là vì Ngọc Phong. Có thể giúp hắn làm chút gì đó, nàng thật sự rất vui.
“À phải rồi, lần trước anh nói Tư Mã Du là giả, đã tra ra kết quả chưa?”
“Ta lấy tóc của Tư Mã Dực và Tư Mã Du đi xét nghiệm ADN, chứng minh hai người họ quả thực không có quan hệ cha con.”
“Vậy tức là Tư Mã Du đúng là giả rồi?”
Nếu là Tư Mã Du thật thì cũng không đáng ngại, một cô gái nhỏ chẳng làm nên sóng gió gì. Đáng sợ nhất chính là giả, giống như một quả bom hẹn giờ, không biết lúc nào sẽ phát nổ. Nếu không sớm nhổ bỏ cái ung nhọt này, đợi đến khi cô ta gây ra chuyện thì đã muộn.
Ngọc Phong lắc đầu:
“Để cẩn thận, ta lại đem ADN của Tư Mã Duy và Tư Mã Du đi so sánh, kết quả vẫn không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào.”
Ngôn Hi trừng to mắt:
“Một nhà ba người mà không có chút quan hệ nào sao? Không thể nào? Có khi nào máy móc có vấn đề không?”
“Em nghĩ có khả năng đó sao?”
Người xét nghiệm là do hắn đích thân tìm, sao có thể sai được.
“Ơ, chẳng phải còn có Tư Mã phu nhân sao? Bà ấy tổng không thể cũng chẳng có quan hệ gì với cả ba người chứ?”
Ngọc Phong cười, vỗ vỗ đầu nàng:
“Đầu óc xoay nhanh thật. Tư Mã phu nhân là thật, ADN của bà ấy trùng khớp với Tư Mã Duy. Còn thân phận của Tư Mã Du kia, cũng đã tra ra rồi.”
“Ai?” Ngôn Hi tò mò hỏi.
“Người mà em cũng quen.”
“Em quen?”
Ngôn Hi nghĩ tới nghĩ lui, trong đầu bỗng hiện lên một bóng người, kẻ có thù sâu hận nặng với nàng, hận nàng đến tận xương tủy, hơn nữa có cơ hội giả mạo Tư Mã Du cũng chỉ có một người.
“Là Tô Ngôn Hàm.”
Ngọc Phong hôn nhẹ lên má nàng:
“Nói em thông minh, quả thật không sai.”
“Thật là cô ta… Tô Ngôn Hàm này đúng là âm hồn không tan. Vậy bây giờ cô ta thế nào rồi?”
“Đã biết thân phận rồi thì không cần kiêng dè nữa. Hơn nữa thời điểm này Tư Mã Dực cũng sẽ không để ý tới cô ta. Ta nghĩ Tiêu Dương sẽ ‘chiêu đãi’ cô ta thật tốt.”
Với thủ đoạn của Tiêu Dương, không sợ Tô Ngôn Hàm không khai ra kẻ đứng sau lưng và âm mưu của mình.
Tiêu Dương?
Ngôn Hi lập tức rùng mình một cái.
Thôi được rồi, chúc Tô Ngôn Hàm… may mắn.
Thấy nàng còn đang suy nghĩ, Ngọc Phong cười, xoa đầu nàng:
“Được rồi, đừng nghĩ mấy chuyện đó nữa. Hôm nay chúng ta cứ chơi cho thoải mái, không cần nghĩ gì cả.”
“Ừ, thì cũng được, nhưng mà…”
Ngôn Hi ấp úng, cúi đầu nhìn con ngựa gỗ đáng thương dưới thân.
“Em sợ con ngựa này không chịu nổi trọng lượng của chúng ta, quản lý công viên cũng sẽ tới tìm chúng ta tính sổ.”
Hai người trưởng thành, cộng lại cũng hơn hai trăm cân, con ngựa gỗ nhỏ bé này có chịu nổi hay không… đúng là rất đáng lo.
Ngọc Phong nhìn con ngựa dưới mình, hình như cũng có lý.
“Em muốn đi tàu lượn siêu tốc, trông có vẻ kích thích lắm.”
Ai đó tham mới quên cũ, ăn trong bát còn nhìn trong nồi, ngẩng đầu nhìn về phía tàu lượn siêu tốc cao vút, hào hứng nói.
Mọi thứ ở đây đều khiến nàng cảm thấy mới lạ, chỉ hận không thể chơi hết một lượt. Từ khi nàng bày tỏ “thành ý quy thuận” với nhà họ Lưu, sự giám sát đối với nàng đã nới lỏng hơn nhiều, hơn nữa hiện tại nhà họ Lưu đang tập trung toàn lực đối phó Tư Mã Dực, căn bản không rảnh để ý tới nàng.
Ngọc Phong cũng chỉ đành liều mình bồi quân tử, bị nàng kéo lên tàu lượn siêu tốc.
Ban đầu, Ngôn Hi còn thấy khá mới mẻ, nhưng dần dần nàng lại cảm thấy chán, chẳng có gì mạo hiểm cả.
Chẳng phải chỉ là bay trên không thôi sao? Việc này nàng làm thường xuyên rồi. Độ cao này cũng chẳng cao, thật không hiểu vì sao mấy người kia lại hét lên như heo bị chọc tiết.
Vì thế, trên tàu lượn siêu tốc xuất hiện một cảnh tượng cực kỳ không hòa hợp: tất cả mọi người đều gào thét thất thanh, duy chỉ có hai người ngồi giữa, vô cùng bình thản, thỉnh thoảng còn liếc mắt đưa tình, cứ như đang ngồi trên mặt đất vậy.
Đến tàu lượn siêu tốc còn chẳng thấy sợ, vậy thì…
Mắt Ngôn Hi xoay một vòng, kéo Ngọc Phong chạy thẳng vào nhà ma.
“Em thật sự muốn vào nhà ma à?”
Ngọc Phong kéo nàng lại. Võ công của Ngôn Hi thì khỏi phải nói, nhưng nói cho cùng nàng vẫn là con gái. Hắn dường như chưa từng thấy cô gái nào không sợ ma. Có không ít chàng trai thích dẫn bạn gái đi xem phim ma, lúc bạn gái sợ hãi liền nhân cơ hội ôm ấp chiếm tiện nghi. Hắn thừa nhận, khi Ngôn Hi đề nghị vào nhà ma, trong đầu hắn cũng từng lóe lên suy nghĩ “đen tối” này, nhưng rất nhanh đã tự mình bóp chết. Hắn sao nỡ dọa nàng?
“Đương nhiên rồi. Có đáng sợ lắm không?”
Giọng nàng hơi do dự, nhưng ánh mắt lại sáng rực, lấp lánh hưng phấn.
“Anh cũng chưa vào bao giờ, nhưng bình thường thì… có.”
“Vậy thì quá tốt!”
Ngôn Hi cười rạng rỡ, thoắt cái đã chạy mất hút, nhanh tới mức ngay cả Ngọc Phong cũng phải hít khói phía sau.
Hắn thật sự cảm thấy, từ khi vào công viên giải trí, chỉ số thông minh của bạn gái mình đã tụt liền mấy bậc.
Vừa bước vào nhà ma, một người phụ nữ mặc đồ đỏ chót, tóc tai xõa xượi không biết từ đâu nhảy ra, gương mặt phát ra ánh sáng xanh lét, khóe mắt còn rỉ máu, vừa gào vừa bò về phía Dương Ngôn Hi.
Ai ngờ, người nào đó chỉ khẽ nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ, chính xác hơn là… thất vọng:
“Giả quá… Trang điểm thế này hơi quá tay rồi đó.”
Nói xong còn cực kỳ gan dạ vươn tay chạm vào vết máu trên mặt “nữ quỷ”.
“Đây là nước cà chua phải không? Tôi đề nghị dùng huyết tương nhân tạo, hiệu quả chắc sẽ tốt hơn.”
Thế là… một con quỷ khóc ròng bỏ chạy.
Ngôn Hi nhìn bóng lưng con quỷ đau lòng chạy mất, vô tội chớp chớp mắt. Nàng thật sự là đang góp ý chân thành mà, nước cà chua màu nhạt quá, lại loãng, chẳng giống máu chút nào.
Ngọc Phong đi phía sau, chỉ muốn bật cười.
Được rồi, xem ra hắn lo xa thật. Bạn gái hắn xưa nay chưa từng đi theo lối thường, trên đời này e rằng còn chưa có thứ gì khiến nàng sợ được.
Ngôn Hi tiếp tục đi sâu vào trong, dần dần vang lên tiếng khóc nức nở, oán oán như than, bi ai vô cùng, nghe mà khiến người ta nổi hết da gà, như thể có ai đó đang khóc ngay bên tai nàng, chân thực đến lạ.
“Ngọc Phong, anh có nghe thấy tiếng ai đang khóc không?”
“Có. Đây chính là nơi được gọi là ma quật dị vực.”
“Ma quật? Vậy là có rất nhiều yêu ma quỷ quái rồi.”
Ngôn Hi nghiêng đầu nhìn hắn, cười gian:
“Nói thật nhé, Ngọc Phong, anh có sợ không?”
Ai nói nhất định là con gái mới sợ ma? Nói không chừng đàn ông còn sợ hơn ấy chứ. Đừng thấy Ngọc Phong ngày thường trấn định như núi Thái Sơn sập trước mặt cũng không đổi sắc, đối diện thiên quân vạn mã cũng chẳng nhíu mày, biết đâu hắn lại sợ chết khiếp thì sao?
Ngọc Phong mỉm cười ôn hòa, nắm lấy tay nàng, vô cùng phối hợp với thú vui ác ý của nàng:
“Có em ở đây, anh không sợ.”
Ngôn Hi nghe vậy suýt bật cười. Hình như vai trò của hai người đã bị đảo ngược rồi.
Đúng lúc này, cánh cửa lớn bỗng rầm một tiếng đóng chặt lại, bên trong tối đen như mực. Chỉ nghe thấy tiếng xích kim loại kéo theo lồng sắt lớn kêu loảng xoảng, hai bên vách đá giả lần lượt thò ra từng bộ xương, những bộ xương ấy còn có thể cử động, vung tay vung chân, có bộ còn cầm gậy, từng bước từng bước tiến về phía Ngôn Hi.
Ngôn Hi lại cười vui vẻ, nụ cười trong trẻo ngây thơ, đưa tay sờ sờ mấy bộ xương, quay sang Ngọc Phong nói:
“Thú vị ghê, mấy bộ xương này làm giống thật quá ha, mắt chúng còn phát ra ánh sáng đỏ nữa. Không biết là chúng cử động bằng cách nào nhỉ?”
Ngọc Phong kéo tay nàng lại:
“Em cẩn thận chút, coi chừng bị gậy trong tay chúng đánh trúng.”
Người bình thường nhìn thấy cảnh này chắc đã sợ chết khiếp rồi, cũng chỉ có nàng coi như gặp đồ chơi mới.
“Không sao đâu, em đâu có dễ bị… ái da…”
Ngôn Hi kêu lên một tiếng.
Quả nhiên, lời nói vẫn không nên nói quá sớm