Chương 175: Khi Chủ Tịch Ra Tay đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 175: Khi Chủ Tịch Ra Tay.

Thư Phi Mặc có phần bị dọa sợ. Hắn vốn biết Ngọc Phong không phải hạng dễ chọc, nhưng không ngờ đến cả cơ mật quốc gia anh cũng dám trộm. Đúng là to gan lớn mật. Nơi đó cơ quan trùng trùng, phòng vệ nghiêm ngặt, đến một con ruồi cũng khó lọt vào, vậy mà qua lời anh nói lại cứ như đi vào nhà mình. Nếu có thêm vài người như anh, thế giới này chẳng phải sẽ loạn cả lên sao? Đám đặc công chắc cũng khỏi cần lăn lộn nữa.

Ngôn Hi cầm tập hồ sơ lên xem kỹ một lượt. Bề ngoài trông chẳng có vấn đề gì, nhưng đúng như Ngọc Phong nói, càng soi xét kỹ càng thấy lắm chỗ bất ổn. Một hai bản thì còn có thể coi là trùng hợp, nhưng tất cả đều như vậy thì quá đáng nghi.

“Tư Mã Dực đã ngồi lên vị trí Chủ tịch nước, đứng đầu một quốc gia, cớ gì ông ta lại đi giúp Lê quốc, bán đứng chính đất nước mình? Hoa Hạ sụp đổ thì ông ta được lợi gì?” Thư Phi Mặc bình tĩnh nêu nghi vấn. Có ai đang làm hoàng đế lại muốn đi làm chó săn cho người khác?

“Đó cũng chính là điều tôi không nghĩ thông.”

“Liệu có liên quan đến chuyện Tư Mã Dực bí mật xử tử những nhà khoa học kia không? Nếu ông ta thực sự vì che giấu điều gì đó mà giết người diệt khẩu, vậy bí mật ấy có phải chính là nguyên nhân khiến ông ta giúp Lê quốc hay không?” Ngôn Hi khép hồ sơ lại, trầm giọng nói.

Thư Phi Mặc xoa trán, ngả người ra sofa, giả chết: “Một Chủ tịch nước, một Chủ tịch Quân ủy… Haiz, Hoa Hạ đúng là số phận lắm truân chuyên, tiền đồ một mảnh u ám. Hay là chúng ta cuốn tiền bỏ trốn cho xong?”

Hai tập hồ sơ đồng loạt ném thẳng lên đầu hắn.

Thư Phi Mặc bày ra vẻ tiểu tức phụ đầy oan ức: “Đùa chút cũng không được à?”

“Hôm nay trong Quốc hội, Tư Mã Dực nhằm vào tình trạng mấy năm gần đây dân chúng ồ ạt di cư ra nước ngoài mà đưa ra mấy đề án với Cục Di trú, nhưng đều bị Lưu Thừa Quốc bỏ phiếu phản đối, đám cánh hẩu của ông ta cũng theo đó mà phản đối hết. Hai người không thấy mặt Tư Mã Dực hôm nay đâu, đen như Bao Công, suýt nữa thì lao vào đánh nhau với Lưu Thừa Quốc. Dạo này Lưu Thừa Quốc ngày càng ngông cuồng, ở Quốc hội chẳng chừa cho Tư Mã Dực nửa phần thể diện. Tôi nghĩ Tư Mã Dực e là sẽ không nhẫn nhịn ông ta được lâu nữa đâu, hai người này sớm muộn gì cũng sẽ đấu nhau.” Ngôn Hi có phần hả hê nói.

“Đánh hay lắm, chó cắn chó, tôi thích xem kịch nhất.” Thư Phi Mặc ngồi thẳng dậy, vẻ mặt chờ xem trò hay.

“Xem kịch gì, còn cần anh đi châm thêm một mồi lửa.” Ngọc Phong nói.

Thư Phi Mặc mặt đầy miễn cưỡng: “Nhưng tôi chỉ thích đứng xem thôi.”

Ngọc Phong bảo Thư Phi Mặc đi châm lửa thế nào, làm ra sao, anh không cần quan tâm. Anh chỉ cần biết kết quả cuối cùng là đủ.

Thư Phi Mặc bề ngoài trông như người bình thường, có máu có thịt, coi trọng tình thân, bị tình cảm trói buộc. Nhưng điều đó chỉ đúng với những người hắn để tâm. Đổi lại là người khác, Hắn vẫn sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn., chỉ cần đạt được mục đích.

Ngọn lửa hắn châm, tất nhiên phải cháy cho dữ dội, gần như bốc thành biển lửa, đẩy mâu thuẫn vốn không lớn giữa hai nhà lên đến đỉnh điểm.

Nguyên nhân là do nhị thiếu gia nhà họ Lưu, Lưu Khải Tinh, khi ở “Ám Dục” đã để mắt tới một cô gái, mặc kệ ý nguyện của người ta mà cưỡng ép. Nhà họ Lưu xưa nay bao che con cháu, dựa vào thế lực nhà mình, Lưu Khải Tinh luôn vô pháp vô thiên, chuyện bẩn đến mấy cũng có người thu dọn.

Nếu chuyện này rơi vào dân thường, phần lớn cũng chỉ có thể kêu oan không cửa, cuối cùng chìm xuồng. Nhưng không may thay, cô gái ấy lại không phải người bình thường, mà là vị hôn thê của Tư Mã Duy, con trai Tư Mã Dực. Đáng chết nhất là còn bị Tư Mã Duy bắt gặp tại chỗ. Dù Tư Mã Duy chưa chắc có tình cảm sâu đậm với vị hôn thê này, nhưng đã là đàn ông, gặp cảnh ấy mà còn nhịn được thì đúng là rùa ngàn năm.

Tư Mã Duy không phải loại công tử bột chỉ được cái mã như Lưu Khải Tinh, quyền cước cũng xem như ổn, lại thêm cơn thịnh nộ, ra tay không biết nặng nhẹ, tại chỗ đánh phế luôn cánh tay Lưu Khải Tinh, tổn thương thần kinh. Dù có chữa khỏi thì bề ngoài trông như người thường, nhưng vật nặng trên ba cân cũng đừng mơ nhấc nổi.

Lưu Thừa Quốc không phải hạng chịu thiệt. Ông ta mặc kệ con trai mình đã làm gì sai, chỉ biết Tư Mã Duy đánh phế bảo bối của ông ta, vậy thì Tư Mã Duy nhất định phải trả giá.

Tư Mã Dực cũng chẳng phải dễ chọc. Lưu Thừa Quốc liên tục khiêu khích quyền uy của ông đã khiến ông cực kỳ bất mãn, lần này lại còn dám động đến con dâu ông. Bước tiếp theo chẳng phải là nhắm thẳng vào chiếc ghế Chủ tịch của ông sao? Không phải Tư Mã Dực đa nghi, mà đây là tất yếu. Trước kia tam chân đỉnh lập, không ai động được ai, còn có thể duy trì hòa bình. Nay nhà họ Ngọc suy yếu, nhà họ Lưu độc đại, dã tâm liền lộ rõ. Lưu Thừa Quốc giờ đã là Chủ tịch Quân ủy, một người dưới vạn người trên, tiến thêm một bước nữa chính là vị trí của ông ta.

Chiến hỏa hai bên vừa chạm là bùng lên. Quốc hội thường kỳ trở thành chiến trường đấu đá tốt nhất. Không khói súng mà đầy sát khí. Phàm là đề án của Tư Mã Dực đều bị bác bỏ, ngược lại, bất kể Lưu Thừa Quốc nói gì cũng bị Tư Mã Dực phủ quyết. Đám ủy viên họp hành mà run như cầy sấy, chỉ hận không thể trốn ở nhà giả chết.

Tư Mã Dực tuy là Chủ tịch nước, nhưng chỉ nắm quyền hành chính, không có quân quyền. Từ xưa đến nay, quân quyền luôn là then chốt. Biết đâu một ngày nào đó Lưu Thừa Quốc phát động binh biến, trực tiếp đá ông xuống đài.

Thường đi bên sông sao tránh khỏi ướt giày. Quan trường có ai dám nói mình trong sạch hoàn toàn? Ở vị trí cao như ông, khó tránh khỏi những giao dịch mờ ám. Lưu Thừa Quốc có vô số cơ hội bịa đặt tội danh cho ông. Dân chúng biết được gì chứ? Một khi binh biến thành công, kiểm soát truyền thông, viết gì nói gì chẳng phải do ông ta định đoạt sao? Khi đó Tư Mã Dực chỉ còn là một đại tham quan bị vạn người phỉ nhổ, còn Lưu Thừa Quốc thì thuận lợi đoạt vị.

Ngay khi Lưu Khải Hoàng lên làm Phó Chủ tịch Quân ủy, Tư Mã Dực đã bắt đầu lo lắng. Ông từng cố ngăn cản nhưng không thể xoay chuyển cục diện. Điều ông không ngờ là mọi chuyện lại phát triển nhanh đến vậy, hoàn toàn vượt ngoài dự liệu, đến mức ông còn chưa kịp chuẩn bị. Lo lắng khiến tóc ông bạc thêm mấy sợi, đêm không ngủ được, nóng trong người đến mức miệng nổi mụn. Ông hiểu sâu sắc rằng, việc quan trọng nhất lúc này là giải trừ quân quyền của Lưu Thừa Quốc.

Trong tay ông có một ít chứng cứ phạm tội của Lưu Thừa Quốc, nhưng ông cũng biết, trong tay Lưu Thừa Quốc cũng nắm không ít thứ của ông. Không ai sạch sẽ hơn ai. Ông không muốn đồng quy vu tận, hơn nữa, một ngày chưa giải được quân quyền của đối phương thì ông vẫn thiếu một tầng bảo hiểm. Nghĩ đi nghĩ lại, ông đem chủ ý đặt lên người Dương Ngôn Hi.

Người ta thường nói, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa. Nhà họ Ngọc dù sao cũng là thế gia quân nhân, nền móng vẫn còn đó. Lão gia tử họ Ngọc vẫn còn sống, môn sinh đệ tử khắp thiên hạ. Hiện nay trong tầng lớp cao vẫn còn không ít người là học trò của ông. Chỉ cần nhà họ Ngọc đứng ra hô hào, đủ để chấn nhiếp nhà họ Lưu, ít nhất cũng khiến họ không dám ngông cuồng như vậy.

Vì thế, Tư Mã Dực hạ mình tìm Ngôn Hi đến “nói chuyện”. Ân oán giữa con cái trong mắt ông không đáng kể, chỉ có lợi ích mới là thật.

Ngôn Hi đã sớm chờ Tư Mã Dực tìm đến. Có thể nhẫn nhịn đến bây giờ cũng xem như bản lĩnh của ông. Vụ “bắt gian” kia làm ầm ĩ đến mức lên trang nhất báo chí, ảnh chụp to đùng, cô không thể không biết. Thủ đoạn của Thư Phi Mặc quả thực cực đoan, cũng hơi tàn nhẫn với vị hôn thê của Tư Mã Duy, nhưng đó là cách trực tiếp nhất, chẳng phải sao? Nếu đổi lại là Tiêu Dương ra tay, e rằng còn tàn nhẫn hơn mười phần.

“Chủ tịch tìm tôi có việc?”

“Ngôn Hi à, cô đến rồi, mau ngồi đi.” Tư Mã Dực tỏ ra hiền hòa từ ái. Nếu không phải đã từng thấy bộ mặt hung tợn của ông ta khi bắn chết các nhà khoa học, có lẽ cô thật sự đã bị lừa.

“Cảm ơn Chủ tịch.” Ngôn Hi ngồi xuống ghế đối diện, giữa hai người là một chiếc bàn dài.

“Gần đây thế nào, quản lý Long Tổ có ổn không? Có vất vả lắm không?” Tư Mã Dực như một bậc trưởng bối quan tâm hậu sinh, nụ cười đúng mực, hệt như vị Chủ tịch thân dân trên TV.

“Không, được vì quốc gia cống hiến là vinh hạnh của tôi.” Lời Ngôn Hi cũng rất quan phương, nghe không ra thật giả.

“Ngọc lão đúng là chọn được một nàng dâu tốt. Con gái tôi chỉ kém cô mấy tuổi, vậy mà cô đã chống đỡ cả một mảnh trời Hoa Hạ, Giữ cương vị giáo quan quốc gia, khí phách không kém nam nhi.. Con gái tôi giờ còn ôm búp bê ngủ nướng. Nếu nó có được một nửa bản lĩnh của cô, tôi làm cha cũng chẳng phải lo.” Tư Mã Dực bắt đầu chuyện trò gia đình, tiện thể tâng bốc Ngôn Hi lên tận mây xanh.

“Tiểu thư Tư Mã có Chủ tịch như ngài, tự nhiên có tư bản sống vô lo vô nghĩ, đâu phải người như tôi có thể so. Nếu tôi có người cha như ngài, tôi cũng đi làm một công chúa vô ưu vô lo. Người đáng để tôi ngưỡng mộ phải là cô ấy mới đúng.” Nói lời khách sáo thôi mà, ai chẳng biết. Địch chưa động, ta chưa động, cứ từ từ mà mài.

Tư Mã Dực cười khẽ sảng khoái, phong thái bề trên rõ rệt. Bỏ qua những cảnh tượng ghê tởm mà cô từng thấy, Ngôn Hi cũng phải thừa nhận ông ta có sức hấp dẫn cá nhân riêng. Nhân khí của ông luôn rất cao, liên nhiệm hai khóa Chủ tịch nước với số phiếu áp đảo. Thậm chí có người còn dự đoán ông ta có thể phá lệ, trở thành người đầu tiên đảm nhiệm nhiệm kỳ thứ ba.

“Tính tuổi, tôi cũng có thể làm cha cô. Hay là tôi nhận cô làm con gái nuôi?” Nếu nhận Dương Ngôn Hi làm con gái nuôi, cô tất nhiên sẽ đứng về phía ông. Nhà họ Lưu cũng không dám manh động. Thứ ông cần nhất bây giờ chính là thời gian.

Ngôn Hi khựng lại. Tư Mã Dực đúng là nghĩ ra trò gì cũng dám làm. Nhận cô làm con gái nuôi ư? Nhà họ Dương trung liệt bao đời, cô không có hứng nhận một kẻ bán nước làm cha. Cô sợ cha mình dưới suối vàng tức đến bò lên dạy dỗ cô mất.

“Hảo ý của Chủ tịch, Ngôn Hi xin tâm lĩnh. Nhưng trong nhà tôi đã có cha, mà ông ấy cũng chỉ có mình tôi là con gái, xem tôi như trân bảo. Tôi từng thề trong lòng chỉ có một người cha, nhất định hiếu thuận với ông. Tin rằng Chủ tịch sẽ không muốn Ngôn Hi trở thành kẻ bất hiếu chứ?” Cô nói rất thành khẩn, trên mặt không lộ nửa phần giả dối.

“Vậy sao… là tôi suy nghĩ chưa chu toàn, quá mong có một đứa con gái giỏi giang như cô nên mới đường đột đưa ra yêu cầu này. Thời buổi này con gái hiếu thuận như cô quả thật hiếm thấy, cha cô đúng là có phúc. Nếu đã vậy, tôi cũng không miễn cưỡng.” Đã bị từ chối đến mức này, ông ta còn có thể làm gì? Ép buộc chỉ khiến cô phản cảm. Nếu không dùng tình, vậy thì dùng lợi.

Ngôn Hi mỉm cười nhẹ. Cô biết, chủ đề chính sắp bắt đầu.

Quả nhiên, Tư Mã Dực mở miệng: “Thật ra hôm nay tôi tìm cô đến là muốn nói chuyện này.”

“Chủ tịch có dặn dò gì, Ngôn Hi nhất định tận lực hoàn thành.”

“Haiz…” Tư Mã Dực thở dài rất đúng điệu, “Cô cũng biết cục diện hiện nay. Trong Quốc hội, cô đã tận mắt thấy rồi đó.Chủ tịch Lưu ngạo mạn, chẳng coi ai vào đâu., những kế hoạch này đều là lợi lớn cho quốc gia và dân chúng, chỉ vì ông ta phản đối mà toàn bộ đình trệ. Mỗi ngày kéo dài thêm, vấn đề giáo dục, vấn đề nông dân biết đến bao giờ mới giải quyết được? Bao giờ đất nước ta mới đạt đến mục tiêu quốc phú dân cường?”

“Chủ tịch Lưu… có lẽ cũng có suy tính riêng của mình.” Ngôn Hi tiếp tục xã giao.

“Suy tính gì chứ? Ông ta chẳng qua là oán hận con trai tôi đánh phế tay con trai ông ta. Vì ân oán cá nhân mà bỏ mặc lợi ích quốc gia, như vậy là không đúng. Dương Ngôn Hi, cô nói có phải không?”

“Đúng vậy, đại sự quốc gia liên quan đến hàng trăm triệu dân chúng, dĩ nhiên là trọng trung chi trọng.”

“Chuyện này tôi không dám nói Tiểu Duy không sai, nhưng rõ ràng Lưu Khải Tinh là kẻ làm nhục Trần tiểu thư trước. Xét về lý lẽ, nhà họ Lưu thua trước. Vì đại cục, nếu Chủ tịch Lưu chịu hóa giải hiềm khích, nhà họ Tư Mã tôi dù chịu ấm ức chút cũng không sao. Dù bắt con trai tôi trả lại một cánh tay cho Lưu Khải Tinh, tôi cũng không có lời oán thán.” Tư Mã Dực nặng nề nói.

“Vậy Chủ tịch Lưu nói thế nào?” Ngôn Hi hỏi, dù trong lòng đã biết đáp án.

“Haiz…” tiếng thở dài càng nặng hơn, “Khí lượng của Chủ tịch Lưu quả thực hơi nhỏ, cắn chặt không buông, nói rằng dù có lấy mạng Tiểu Duy cũng không xóa được hận này.”

“Chủ tịch Lưu quả thật là được lý không tha ngườ. Vậy ý của Chủ tịch Tư Mã là…”

“Ý tôi là, hy vọng cô có thể giúp tôi một tay, không, là giúp Hoa Hạ quốc một tay.”

Ngôn Hi mặt đầy ngờ vực: “Ngay cả ngài còn không giải quyết được, tôi có thể giúp được gì?”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message