“Được rồi được rồi, không nói nữa. Em còn định trốn trong đó đến bao giờ? Cẩn thận bí hơi đấy.”
Ngọc Phong buông cô ra, với tay kéo chăn. Bây giờ đâu phải mùa đông, trốn trong chăn như vậy không thấy nóng sao?
Ngôn Hi nắm chặt chăn, không cho anh vén lên. Bên trong cô còn chưa mặc gì cả. Thất sách rồi, biết vậy lúc anh còn ở trong phòng tắm, cô đã tranh thủ mặc đồ trước rồi.
Ngọc Phong bật cười. Chẳng lẽ cô định trốn trong đó cả đời?
“Anh không nhìn em, em dậy mặc quần áo đi.”
Sao anh lại không hiểu cô đang rối rắm chuyện gì chứ. Đừng thấy cô ngày thường xông xáo, trời không sợ đất không sợ, thực chất trong xương tủy lại bảo thủ vô cùng.
Ngôn Hi đợi một lúc, khe khẽ kéo chăn xuống, để lộ đôi mắt tròn xoe. Quả nhiên thấy Ngọc Phong chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm, quay lưng về phía cô.
“Anh… anh không được quay lại đâu.”
Dù tối qua những gì nên thấy cũng đã thấy cả rồi, nhưng tình huống bây giờ khác. Giữa ban ngày ban mặt mà để cô trần truồng đối diện nói chuyện với anh, đúng là thử thách cực hạn của cô.
Ngọc Phong khẽ cười, không nói gì, xem như đồng ý.
Thấy anh thật sự không quay lại, Ngôn Hi vội vàng vứt chăn, nhảy xuống giường nhặt quần áo. Nhìn đống đồ vương vãi trên sàn, không cần nhớ lại cũng biết đêm qua dữ dội đến mức nào. Mặt cô lại đỏ bừng, đỏ đến mức có thể so với Quan Công. Cô vội vàng lựa quần áo của mình, ôm vào tay, nhưng lật tới lật lui thế nào cũng không tìm thấy áo lót.
Trong lòng sốt ruột, động tác vô thức mạnh tay hơn. Đang lật tung lên thì bỗng thấy áo lót của mình lắc lư ngay trước mắt.
Ngẩng đầu lên, Ngôn Hi sợ đến tái mặt, ôm chặt quần áo trước ngực, nói lắp bắp hiếm hoi:
“Anh… anh… sao anh lại quay lại?”
“Thấy em tìm vất vả quá nên anh giúp em tìm thôi.”
Ngọc Phong nói rất vô tội, bộ dạng chính nhân quân tử mười phần.
Nhìn dáng vẻ đó của anh, cô lại thấy mình đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Vội vàng giật lấy áo lót, theo thói quen nói một câu “Cảm ơn”.
Ngọc Phong nhịn cười. Trước kia sao anh không phát hiện Ngôn Hi lại dễ lừa như vậy, sợ là bị người ta bán đi còn giúp người ta đếm tiền.
Anh cũng rất biết điều, tự động quay lưng lại. Dù sao thì… ăn đậu hũ cũng không thể ăn quá quang minh chính đại, đúng không?
Ngôn Hi dùng tốc độ nhanh nhất đời mình để mặc quần, nhưng móc áo lót thì mãi không cài được, càng vội càng loạn. Trong đầu cô lúc này chỉ có một suy nghĩ: quần áo người hiện đại cũng chẳng dễ mặc hơn thời của cô là bao.
Ngọc Phong lặng lẽ vòng ra phía sau cô, giúp cô cài móc áo, rồi cầm áo khoác của cô lên, nâng tay cô, khoác áo vào.
Ngôn Hi lớn từng này chưa từng được ai hầu hạ như vậy, huống chi lại là một người đàn ông, không khỏi ngượng ngùng, đưa tay định kéo áo lại.
“Đừng nhúc nhích.”
Ngọc Phong khẽ quát. Cổ nhân có chuyện vẽ mày cho vợ xem là thú vui khuê phòng, giờ tự mình trải nghiệm, anh chẳng thấy mất đi chút khí khái nam nhi nào, ngược lại chỉ thấy vui sướng vô cùng.
Ngôn Hi nghiêng đầu nhìn dáng vẻ chuyên chú của anh khi giúp cô mặc đồ. Không hề có chút tà niệm, chỉ tràn đầy yêu thương và trân trọng. Tim cô càng lúc càng ngọt, như thể cả người ngâm trong hũ mật, ngọt đến mức chẳng muốn ra ngoài. Được chồng như vậy, đời này còn cầu gì nữa?
“Anh giúp em mặc xong rồi, có phải cũng nên lễ thượng vãng lai không?”
Ngọc Phong cười gian nhìn cô, tay cầm áo. Rõ ràng là dáng vẻ lưu manh, nhưng lại toát ra khí chất phong lưu quý phái bức người. Hai loại khí chất hoàn toàn trái ngược, vậy mà lại được anh dung hòa hoàn hảo, đúng là tên lưu manh tao nhã nhất trần đời.
“Được thôi.”
Ngôn Hi đảo mắt, cầm áo khoác của Ngọc Phong, không đợi anh cởi áo choàng tắm đã khoác thẳng áo vào người anh, rồi dùng tay áo buộc một nút chết trước ngực anh, trói anh chặt không nhúc nhích được.
“Em làm cái gì thế?”
Ngọc Phong nhướn mày, không giận mà còn rất hứng thú hỏi.
“Giúp anh mặc quần áo đó.”
Ngôn Hi chớp mắt, vẻ mặt vô tội.
“Mặc kiểu này cũng khá độc đáo, nhưng em thật sự định để anh mặc thế này ra ngoài sao? Anh thì không sao, bị người khác chiếm tiện nghi thì cứ chiếm thôi, nhưng đây là độc quyền của em mà, không thấy tiếc à?”
Anh ghé sát trước mặt Ngôn Hi, mập mờ thở nhẹ vào cô, cố ý khiến mặt cô tê tê ngứa ngứa.
Ngôn Hi mặt đỏ lên, nhưng vẫn cứng miệng nói:
“Có gì mà tiếc. Đồ tốt thì phải chia sẻ cho mọi người chứ. Biết đâu anh mặc thế này ra ngoài còn tạo thành trào lưu trong xã hội ấy chứ.”
Lời này của cô cũng không hẳn là đùa. Cô thấy người thời nay có phần kỳ quái, đặc biệt thích khác người, chỉ cần hơi khác người một chút, dù tốt hay xấu cũng có thể nổi tiếng. Thậm chí vì nổi tiếng mà làm mình không ra hình người, đàn ông thích giả nữ, phụ nữ thích giả nam. Ngọc Phong đẹp hơn họ nhiều, biết đâu có người bắt chước thật.
“Em đúng là rộng rãi hào phóng.”
Ngọc Phong cười nhẹ, cũng không vội bảo cô cởi áo ra. Cảnh tượng như thế này anh đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần. Có lẽ bình thường, nhưng lại ấm áp nhất, quý giá nhất. Trải qua sinh tử, mới càng hiểu được hai chữ “đáng quý”.
“Em vốn nổi tiếng hào phóng, thấu hiểu lòng người mà, anh không biết sao?”
Ngôn Hi cười tinh nghịch, vẻ mặt “anh bỏ lỡ báu vật rồi”.
“Thật sao? Em cũng dám nói.”
Ngọc Phong yêu chiều nhìn cô, chỉ thấy trên đời này không ai khiến người ta thương hơn cô. Anh muốn đưa tay véo má cô, nhưng nghĩ đến tay đang bị nhét trong áo không rút ra được, đành thôi.
“Hay em nói luôn mình hiền thục đoan trang đi?”
“Chẳng lẽ em không xứng với bốn chữ đó sao?”
Ngôn Hi bĩu môi hỏi, cố ý trêu anh. Được rồi, cô thừa nhận, bốn chữ đó đúng là chẳng dính dáng gì đến cô. Những thứ con gái nên học, cô chưa từng học, ngược lại những thứ đàn ông biết, cô lại học đủ cả. Cũng không trách được, từ nhỏ đã lăn lộn trong đám anh trai, sư huynh, ai dạy cô ngôn dung công đức chứ?
Ngọc Phong cười nhã nhặn:
“Xứng, xứng chứ. Nếu em không xứng, thiên hạ còn ai xứng nữa? Chỉ là… em thật sự định để anh mặc thế này ra ngoài sao?”
“Tất nhiên là thật. Bản nữ hiệp nói một là một, tứ mã nan truy.”
“Vậy thì được thôi. Nếu em không sợ người khác biết chúng ta đã làm chuyện tốt đẹp gì trong phòng…”
Ngôn Hi vội vàng che miệng anh, có chút bực bội:
“Anh còn nói nữa? Không xem đây là chỗ nào à, đang ở nhà người ta mà anh còn… Anh bảo em làm sao dám ra ngoài gặp người?”
Tối qua, chẳng lẽ Thư Phi Mặc bọn họ đều nghe thấy hết rồi sao? Nghĩ đến việc mình lúc đó kêu to như vậy, cô chỉ muốn đào cái hố chôn mình cho xong.
Ngọc Phong không vội trả lời, ngược lại hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô, còn đưa lưỡi vẽ một vòng. Món ngon tự dâng tới cửa, không ăn thì phí, đúng không? Anh đã nói rồi, anh không phải thánh nhân, chỉ là một phàm phu tục tử.
Trong đầu Ngôn Hi “ầm” một tiếng, vội vàng rút tay lại, giận dỗi:
“Lưu manh!”
Lườm anh một cái rồi quay lưng lại.
Ngọc Phong mỉm cười, nụ cười ôn hòa như gió xuân, từ phía sau ôm lấy eo cô, nghiêm túc nói:
“Đối với vợ mình mà lưu manh, thì không gọi là lưu manh.”
“Ngụy biện.”
Nói xong cô mới thấy không ổn, eo mình đã bị một đôi tay ôm chặt. Nhưng nghĩ lại, cô cũng nhanh chóng hiểu ra.
Y Đằng làm việc tàn nhẫn, tâm cơ kín kẽ, nếu bắt được Ngọc Phong nhất định sẽ đề phòng nghiêm ngặt, tầng tầng canh gác. Ngọc Phong đơn thương độc mã, lại còn bị thương nặng, vẫn có thể trốn thoát khỏi địa bàn của hắn, thân thủ thoát thân ắt đã đạt đến cảnh giới cực cao. Một chuyện nhỏ như tháo áo buộc tay, tất nhiên không thành vấn đề.
Trước kia từng nghe Tiêu Dương tôn kính Ngọc Phong như đại ca, chính vì thua trong tay anh mà tâm phục khẩu phục. Ban đầu cô còn không tin, luôn cảm thấy Ngọc Phong ôn nhu nhã nhặn như vậy sao có thể đánh thắng Tiêu Dương tàn bạo lạnh máu? Giờ xem ra, không tin cũng không được. Ngọc Phong xưa nay chưa từng là cừu non như cô tưởng.
Ngọc Phong vùi đầu vào cổ cô, hít lấy mùi hương trong tóc cô, thanh nhã nhẹ nhàng, giống hệt con người cô, nhìn thì dễ chịu, ngửi cũng dễ chịu, chỉ là không biết cô dùng loại dầu gội hiệu gì.
Cổ Ngôn Hi bị anh cọ đến ngứa ngáy, khó chịu xoay xoay cổ. Mấy tháng không gặp, từ khi nào anh lại dính người như vậy?
“Đang nghĩ gì thế? Em đừng lo, tối qua họ không nghe thấy đâu. Anh với An Dĩ Lăng không ở chung.”
Ngọc Phong tưởng cô đang lo chuyện ra ngoài gặp người.
“An Dĩ Lăng? Có phải là cô gái rất đáng yêu hôm qua em gặp không?”
Cô gái trông như búp bê sứ ấy khiến cô nhớ tới nữ đệ tử Cha Lạc Lạc mà cô từng thu nhận ở thành phố T. Cũng xinh như búp bê, nhưng Cha Lạc Lạc thuần khiết vui vẻ hơn. Còn An Dĩ Lăng, dù chỉ liếc qua, nụ cười lại ẩn chút sầu lo, thêm vài phần nữ tính. Nghĩ tới đám người ở thành phố T, cô bỗng thấy nhớ họ.
“Ừ.”
Ngọc Phong không để ý dung mạo An Dĩ Lăng. Ngôn Hi nói đáng yêu thì coi như đáng yêu.
“Căn phòng này sát vách phòng An Dĩ Lăng, vốn là của Thư Phi Mặc. Hắn vì muốn ‘gần nước hưởng trăng’, cố ý mua căn bên cạnh cô ấy. Sau đó đúng lúc gặp chuyện của anh, hắn cho anh ở. Để che mắt người ngoài, mới mở một cánh cửa nối giữa hai phòng. Hôm qua em không phát hiện là mình mở hai cánh cửa mới vào phòng ngủ sao?”
Nếu là ngày thường, với sự cảnh giác của Ngôn Hi, hẳn đã nhận ra. Nhưng hôm qua tâm trí cô chỉ nghĩ đến việc gặp anh, lòng thấp thỏm bất an, đến đi thế nào còn không nhớ, làm sao để ý được kết cấu trong nhà.
“Anh nghĩ anh quan trọng hay hai cánh cửa quan trọng?”
Ngôn Hi cúi đầu, giọng trầm xuống. Những ngày không có anh, thế giới như không có ánh sáng, lạnh lẽo đến đáng sợ. Cô từng nghĩ đời này cứ thế trôi qua. Trời thương, Ngọc Phong cuối cùng cũng trở về bên cô, nhưng cô vẫn sợ đó chỉ là một giấc mộng. Vì có được nên càng sợ mất đi.
Ngọc Phong ôm chặt cô hơn, hôn nhẹ lên má cô, dịu dàng nói:
“Anh khiến em lo lắng. Sau này sẽ không nữa. Dù thế nào anh cũng sẽ ở bên em. Anh hứa, anh nhất định sẽ không chết trước em.”
Ngôn Hi xoay người, tựa vào ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ ấy, lòng cô an ổn:
“Anh mãi không chịu lộ diện, có phải vì anh biết nhà họ Lưu vẫn luôn cho người theo dõi em, đúng không?” Hôm đó, bác sĩ kia là anh!” Không phải câu hỏi, mà là khẳng định.
Ngọc Phong vuốt tóc cô từng chút một, yêu đến mê mẩn cảm giác những sợi tóc nằm trong tay mình.
“Chết rồi, vậy hôm qua anh xuất hiện, chẳng phải Lưu Thừa Quốc sẽ biết anh còn sống sao? Kế hoạch của anh không phải bị phá hỏng rồi à? Còn em một đêm không về, chẳng phải càng khiến hắn nghi ngờ?”
Ngôn Hi không khỏi tự trách, chỉ mải đắm chìm trong niềm vui đoàn tụ mà quên mất chuyện quan trọng như vậy.
“Ngôn Hi, em phải nhớ, an toàn của em quan trọng hơn mọi kế hoạch. Dù kế hoạch có quan trọng đến đâu, cũng phải lấy an toàn làm tiền đề.”
Không có Ngôn Hi, dù anh thắng hết thảy, báo được thù, cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
“Em hiểu, nhưng vì vậy mà không lật đổ được nhà họ Lưu, Lưu Thừa Quốc biết anh giả chết, nhất định càng đề phòng hơn, vẫn thấy không cam lòng.”
“Em đừng lo. Lưu Thừa Quốc chưa biết anh còn sống. Những ngày này anh vẫn luôn tìm cơ hội để gặp em, nhưng vướng người giám sát. Hôm nay Lưu Thừa Quốc để em dẫn đám học sinh đi làm nhiệm vụ, bọn họ sợ chết, không dám tới gần kho hàng, nên sẽ không thấy anh.”
“Sau đó Thư Phi Mặc xuất hiện, đưa anh đi. Hắn vốn nổi danh phong lưu ham chơi, hắn để ý anh, dây dưa kéo anh đi cũng hợp tình hợp lý.”
Ngôn Hi tiếp lời, lòng dần an xuống. Những gì cô không nghĩ tới, Ngọc Phong đều đã an bài sẵn.
“Không sai. Tuy em không phải tuyệt sắc mỹ nhân, nhưng đúng là gu của Phi Mặc.”
Ngọc Phong trêu chọc.
Mọi người đều nói Thư Phi Mặc bạc tình, nhưng đâu biết hắn mới là người trọng tình nhất. An Dĩ Lăng đã được hắn giấu suốt ba năm mà không ai hay biết.
Hôn nhân con cái nhà họ Thư không do họ tự quyết. Thư Phi Mặc cũng vậy, Thư Dao cũng vậy. Cha họ chuyên chế, có thể nhắm mắt cho Phi Mặc chơi bời, nhưng tuyệt đối không dung thứ sự tồn tại của An Dĩ Lăng…
Ngôn Hi lườm Ngọc Phong một cái. Anh tưởng ai cũng có khuôn mặt yêu nghiệt như anh chắc? Cô đối với dung mạo mình không yêu cầu cao, chỉ cần nhìn được là đủ. Đẹp quá đôi khi cũng là tội.
“Vậy chuyện em một đêm không về…”
Chẳng lẽ lại nói cô qua đêm với Thư Phi Mặc sao?
“Cũng dễ thôi. Đúng lúc Thư Dao bị ép cưới, cứ nói Phi Mặc đón em Chỉ cần đến nhà họ Thư ở bên cạnh cô ấy là được..”
“Anh đúng là nghĩ chu toàn. Thư Dao đáng thương như vậy, Anh là anh trai mà lại không nghĩ cách giúp cô ấy sao?, lại còn lấy cô ấy làm cớ.”
“Hôn sự của họ, chúng ta cũng không xen vào được.”
Ngôn Hi thở dài.
“Đi thôi, chúng ta nên ra ngoài rồi. Em còn phải để Phi Mặc đưa ra ngoài.”
Hai người bước ra khỏi phòng, đã thấy Thư Phi Mặc ngồi trên sofa bên ngoài, thấy họ cùng nhau đi ra, liền cười mập mờ:
“Chậc chậc, xuân tiêu ấm áp, mặt trời lên cao, từ đó quân vương chẳng thiết triều sớm, Chắc là sung sướng đến mê người rồi ha?