Ngôn Hi đi theo sau Thư Phi Mặc, nhìn anh nhấn chuông cửa, tim cô bất giác treo lên tận cổ họng, đến cả lòng bàn tay toát mồ hôi cũng không hay biết. Mãi một lúc lâu sau, cánh cửa mới chậm rãi mở ra, người đứng trước mặt cô lập tức lọt vào tầm mắt một… cô gái trông rất đáng yêu.
Ngôn Hi có cảm giác như mình bị lừa, lòng không khỏi trĩu xuống.
Cô gái kia lướt mắt nhìn Thư Phi Mặc một cái, tuyệt đối không quá ba giây, rồi ánh nhìn dừng lại trên người Dương Ngôn Hi. Cô mỉm cười thuần khiết, dịu dàng nói:
“Anh ấy ở trong phòng, cô mau vào đi.”