Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột. Khi tất cả mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, chỉ thấy bóng người áo trắng giật mạnh sợi cáp thép trong tay, đột ngột quay ngược trở lại, thế công như quét ngang thiên quân, trong khoảnh khắc liền có một đám người ngã rạp xuống đất. Thân ảnh hắn đã nhảy trở về vị trí ban đầu, như đóa quỳnh nở trong đêm, thoắt hiện rồi biến mất không dấu vết, đến cả dung mạo cũng chẳng ai kịp nhìn rõ.
Là ai?
Ngôn Hi sững sờ nhìn về hướng bóng người kia biến mất. Dù không thấy mặt, nhưng thân hình ấy quen thuộc đến mức không thể quen hơn. Bao nhiêu lần đã quanh quẩn trong tâm trí cô, từ lâu đã khắc sâu vào tim, sao cô có thể nhận nhầm?
Trong lòng không kìm được dâng lên từng đợt sóng lớn, máu trong người như sôi trào. Tựa như một người rơi vào hầm băng tối tăm vô tận, bỗng nhiên có một tia sáng yếu ớt chiếu tới, khiến cô vừa mừng rỡ, vừa kích động, lại vừa sợ rằng tất cả chỉ là ảo giác.
Cô có thể hy vọng sao? Trên đời này thật sự có kỳ tích ư?
“Đưa cậu ta đến bệnh viện.”
Ngôn Hi giao Trình Tư Thừa cho một đội viên, không đợi bọn họ kịp phản ứng, thân ảnh cô đã lao theo hướng bóng trắng kia, chớp mắt biến mất trước mắt mọi người, chỉ để lại một làn gió lướt qua.
Phi thân lên lầu, đâu còn thấy bóng dáng người nọ. Chỉ có cửa sổ bị mở toang. Không hề do dự, Dương Ngôn Hi nhảy thẳng xuống. Kho hàng này nằm ở vị trí hẻo lánh, phía sau là một mảng rừng cây nhỏ. Vừa tiếp đất, trước mắt cô chỉ toàn là cây cối rậm rạp. May mà không phải cổ thụ che trời, nếu thật sự có người ẩn nấp thì cũng không quá khó phát hiện.
Ngôn Hi nhìn quanh tứ phía, nhưng chẳng tìm ra chút manh mối nào. Cây cối nhiều đến hoa mắt, dường như cả mặt đất lẫn rừng cây đều xoay vòng theo cô. Trong lòng bất giác dâng lên nỗi chua xót. cô nắm chặt cơ hội mong manh này, truy tìm một đáp án chưa biết. Có lẽ kết quả sẽ khiến chút hy vọng cuối cùng cũng tan biến, nhưng cô vẫn cố chấp không chịu buông tay. Cảm xúc kinh ngạc và cuồng hỷ đã nhấn chìm mọi thứ khác.
“Ngọc Phong, em biết là anh… anh ra đây đi… tại sao anh không chịu ra gặp em? Ngọc Phong…”
Ngôn Hi lớn tiếng gọi. Vì quá hoảng loạn, cô thậm chí quên mất rằng mình có thể dùng nội lực truyền âm, như vậy phạm vi tìm kiếm sẽ rộng hơn.
Tìm khắp khu rừng vẫn không thấy một bóng người. Băng qua rừng cây, phía trước chỉ còn một con đường lớn trống trải, rất hiếm người qua lại, gần như có thể nhìn thấy toàn bộ trong nháy mắt.
Một người sao có thể biến mất không dấu vết như vậy? Hay người đó chỉ là ảo giác của cô? Nhưng rõ ràng là hắn đã cứu cô cơ mà. Chẳng lẽ những kẻ kia đều tự sát chết sao? Vì sao lại thế này?
Hắn rốt cuộc đi đâu rồi? Người đó… thật sự là Ngọc Phong sao?
Ngôn Hi ngồi xổm xuống đất, hai tay che mặt. cô không hiểu nổi, nếu người đó thật sự là Ngọc Phong, vậy vì sao đã xuất hiện rồi mà lại không chịu gặp cô? Nếu khi nãy cô nhanh thêm một chút, có lẽ đã đuổi kịp hắn rồi. Cô hận bản thân vì sao lại chậm đúng nửa nhịp ấy.
Một chiếc xe thể thao màu đỏ chói lao đến, thắng gấp bên cạnh Dương Ngôn Hi. Một người đàn ông mở cửa xe bước xuống.
Ngôn Hi chậm rãi ngẩng đầu. Thứ đầu tiên cô thấy là một đôi giày da sáng loáng, tiếp theo là ống quần tây được là phẳng phiu, cuối cùng là một gương mặt như cười như không.
Hy vọng tràn đầy trong lòng cô như bị người ta hắt thẳng một chậu nước lạnh, từ ngoài vào trong lạnh thấu xương. Quả nhiên chỉ là ảo vọng. TTrên đời làm gì có nhiều kỳ tích đến thế., ông trời cũng không nhân từ ưu ái cô đến thế.
“Dương tiểu thư sao lại có vẻ mặt này? Thấy bổn thiếu gia thất vọng lắm à?”
Thư Phi Mặc sờ sờ mặt mình. Cho dù không so được với ai đó yêu nghiệt kia, hắn tự nhận cũng chưa đến mức khiến người ta chướng mắt chứ? Dẫu sao hắn cũng là một trong những nam thần khiến vô số thiếu nữ mê mẩn kia mà.
Ngôn Hi không muốn để ý đến hắn. cô đang rất buồn, không muốn ai làm phiền.
Thư Phi Mặc lại chẳng hề có ý thức bị ghét bỏ, dựa vào xe, dáng vẻ phóng khoáng bất kham:
“Tôi nói này, cô đừng bày ra cái bộ dạng như vừa chết chồng được không? Một mỹ nhân xinh đẹp thế này mà cứ mang bộ mặt như người chết, coi chừng sau này không gả nổi đâu.”
Ngôn Hi ngẩng đầu trừng hắn, vô cùng chán ghét con ruồi cứ vo ve bên tai này.
“Thế này chẳng phải trông có sức sống hơn sao?”
Thư Phi Mặc nghịch chiếc bật lửa trong tay, thản nhiên nói:
“Nơi này vắng vẻ lắm, cô đợi đến ngày mai cũng chưa chắc có xe qua. Gặp nhau không bằng hẹn trước, bổn thiếu gia tiện đường chở cô một đoạn, thế nào?”
“Không cần!”
Ngôn Hi đứng dậy, quay đầu bỏ đi.
Thư Phi Mặc kéo tay cô lại:
“Hà tất phải xa cách như vậy? Tôi đối với Dương tiểu thư thật sự không có ác ý. Cô cần gì phải phòng bị như nhím xù lông thế? Biết đâu ở chung với bổn thiếu gia một thời gian, cô sẽ phát hiện tôi cũng là người không tệ, nói không chừng còn có thu hoạch bất ngờ, cô thấy sao? Dương tiểu thư?”
Ngôn Hi nhìn chằm chằm hắn. Sao cô lại cảm thấy lời nói này của Thư Phi Mặc dường như còn có hàm ý khác? Trong mắt lóe lên tia nghi hoặc, rồi ngay sau đó bùng lên một tia sáng. Ý hắn là… có phải giống như cô đang nghĩ không?
Trái tim cô lại bắt đầu nhấp nhô bất định. Dẫu đã thất vọng biết bao lần, cô vẫn khao khát, vẫn hy vọng. Có lẽ lần này là thật. Chỉ cần còn một tia cơ hội, cô cũng không muốn bỏ lỡ. Kết cục tệ nhất cũng chỉ như vậy mà thôi, còn có gì tuyệt vọng hơn cái chết nữa chứ?
Vì câu nói nửa thật nửa đùa cuối cùng của Thư Phi Mặc, cuối cùng cô vẫn lên xe cùng hắn. Xe đi nhờ thì tội gì không đi, nghĩ lại Thư Phi Mặc cũng chẳng đến mức cố ý gây khó dễ cho cô.
Kỹ thuật lái xe của Thư Phi Mặc thật sự khiến người ta không dám khen. Trên con đường chỉ có mỗi xe hắn, vậy mà hắn vẫn lái lạng lách như rắn bò, cứ như cả con đường này là nhà hắn mở vậy. Người thế nào thì xe thế ấy, ngang ngược y như nhau. Sau này Dương Ngôn Hi mới biết, con đường này thật sự là của nhà hắn. Thư Phi Mặc giàu đến mức chảy mỡ, đúng chuẩn phú hào ẩn mình, chỉ cần tiện tay “gõ” hắn một chút là đủ sống cả đời sau.
Thư Phi Mặc thấy Ngôn Hi vẫn một mực bình thản, liền cố ý biểu diễn mấy pha nguy hiểm, lái xe như tàu lượn siêu tốc. Nếu là cô gái khác, sớm đã hét ầm lên, thậm chí nôn thốc nôn tháo. Hắn rất muốn biết người phụ nữ của Ngọc Phong rốt cuộc có chỗ nào hơn người, khiến một kẻ thanh tâm quả dục như hòa thượng đắc đạo cũng động phàm tâm. Phải biết rằng ở kinh thành, phụ nữ đuổi theo Ngọc Phong có thể xếp hàng quanh Tử Cấm Thành mấy vòng, độ nổi tiếng còn cao hơn cả hắn.
Chỉ thấy Dương Ngôn Hi an nhiên tự tại, thần trí như đã bay lên mây, hoàn toàn coi mọi thứ xung quanh như không tồn tại. Hiện giờ tâm trí cô chỉ dán chặt vào bóng người quen thuộc kia, còn tâm trí quan tâm đến hoàn cảnh xung quanh.
Xe chạy vào nội thành, dần dần đông đúc hơn. Thư Phi Mặc cũng thu liễm lại, lái xe bình thường hơn, thỉnh thoảng liếc nhìn gương chiếu hậu. Quả nhiên thấy phía sau, cách một đoạn không xa có một chiếc xe màu đen đang bám theo. Xe rất bình thường, màu sắc cũng không nổi bật, lẫn vào dòng xe cực kỳ khó phát hiện. Nếu không phải hắn cảnh giác cao, e rằng cũng chẳng nhận ra.
Dương Ngôn Hi tuy lòng nóng như lửa đốt, nhưng vẫn chưa đến mức mất lý trí. cô biết từ lâu đã có người theo dõi mình. Từ khi cô tiếp quản Ngọc gia, những người này vẫn luôn tồn tại. cô cũng biết họ do ai phái tới, nhưng chỉ cần không cản trở cô, cô liền mặc kệ. Dù cô có xử lý nhóm này, Lưu gia vẫn có thể thay bằng nhóm khác. Mà cô cũng đã phái người giám sát Lưu gia từng cử động. Hai bên nửa cân tám lạng, chẳng ai quang minh chính đại hơn ai.
Nghĩ tới đây, tim cô đột nhiên thắt lại. Nếu người đó thật sự là Ngọc Phong, việc hắn không lộ diện chẳng lẽ là vì những con mắt theo dõi này? Vậy việc hắn xuất hiện trong kho hàng chẳng phải đã bại lộ rồi sao? Nhưng có một điểm cô không sao hiểu nổi: nếu Ngọc Phong chưa chết, vậy vì sao hắn phải giả chết, lại còn tránh tai mắt người đời? Rốt cuộc hắn muốn làm gì?
“Cô sớm biết có người theo dõi mình?”
Thư Phi Mặc vừa lái xe vừa hỏi, thu lại dáng vẻ công tử phong lưu ban nãy, thay vào đó là vẻ trầm ổn hiếm thấy.
“Ừ.”
Nếu đến việc bị theo dõi lâu như vậy mà cô còn không phát hiện ra, thì đúng là quá thất bại.
“Sao không xử lý bọn họ?”
Ngọc gia tuy đang ở thế yếu, nhưng giải quyết vài người vẫn dư sức.
“Chỉ là tiểu tốt, không có bọn họ thì cũng sẽ có người khác. Ở ngay dưới mí mắt Lưu Thừa Quốc, hắn mới yên tâm, không phải sao?”
“Có lý.”
Thư Phi Mặc bật cười. Hắn đã đánh giá thấp cô. Có lẽ vì trong mắt hắn, con gái đều yếu đuối. Nhưng người phụ nữ này yếu ở chỗ nào? Mười người đàn ông chưa chắc đã bằng cô một. Nhìn dáng vẻ cô giết người không chớp mắt kia, e rằng ngày mai các trang báo lớn sẽ đăng tin “Một mình xông ổ tội phạm, dũng cứu con quan, bắt sống trùm ma túy”. Cô muốn khiêm tốn cũng không được.
Dương Ngôn Hi cắn môi, dường như đang do dự điều gì đó. Cô nhìn Thư Phi Mặc, muốn nói lại thôi. Một lúc lâu sau mới ngập ngừng hỏi:
“Anh ấy… anh ấy… vẫn còn, đúng không?”
Cô vốn không phải người hay ngại ngùng, nhưng câu trả lời này đối với cô quá quan trọng. cô muốn hỏi, lại sợ đáp án không phải điều mình mong chờ.
Thư Phi Mặc cúi nhìn gấu váy của Dương Ngôn Hi, lặng lẽ mặc niệm cho bộ quần áo của cô một giây. Xem kìa, bị chủ nhân vò nát đến mức nào rồi. Cô nhất định là yêu Ngọc Phong đến cực điểm, mới có tâm trạng mâu thuẫn như vậy. Nghĩ đến đây, hắn thật sự ghen tị chết đi được với Ngọc Phong. Sao lại có số tốt như thế? Người hắn yêu cũng yêu hắn. Còn hắn thì sao? Người hắn yêu tránh hắn như rắn rết, còn người không yêu lại là người vợ danh chính ngôn thuận của hắn. Hôn nhân không hạnh phúc, đôi khi hắn cũng ác độc mà nghĩ, tốt nhất cả thế giới đều giống hắn.
“Phải.”
Thư Phi Mặc dứt khoát cho nô đáp án. Thôi thì coi như hắn lương thiện, không nỡ để người ta vợ chồng chia lìa.
Chỉ một chữ ấy thôi, đã đủ để Dương Ngôn Hi từ địa ngục bay thẳng lên thiên đường. Thế giới của nô bỗng trở nên rực rỡ muôn màu, thậm chí còn như có bong bóng hồng bay lên. Cô chưa bao giờ biết rằng chỉ một chữ thôi cũng có thể khiến Cô suýt nữa rơi nước mắt.
“Đừng khóc đấy nhé, để hắn biết tôi làm cô khóc, tôi thảm lắm đó.”
Thư Phi Mặc cười hì hì.
“Ngồi vững đi, showtime!” (Giờ biểu diễn đây!)
Hắn đạp ga mạnh, xe lập tức hòa vào dòng xe hỗn loạn, rẽ trái quẹo phải như du long, dòng xe cộ tấp nập hoàn toàn không cản được hắn. Chỉ qua vài khúc cua đã dễ dàng cắt đuôi chiếc xe bám theo phía sau..
Thư Phi Mặc lái xe được một đoạn, giữa đường lại đổi sang một chiếc khác, rồi đưa Cô đến khu trung tâm phồn hoa trong thành phố, trước một khu chung cư không mấy nổi bật.