Chương 158: Khó Xử Đến Cực Điểm đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 158: Khó Xử Đến Cực Điểm.

Đúng như lời Lưu Cảnh Ngọc đã nói, ngay ngày hôm sau Dương Ngôn Hi đã nhận được mệnh lệnh do Lưu Thừa Quốc ban xuống. Thực ra cũng không khó khăn gì, chỉ là một buổi diễn tập: tìm ra cứ điểm của “ổ giặc”, tiêu diệt toàn bộ “địch”, coi như hoàn thành nhiệm vụ. Đối tượng được khảo hạch đều là con cháu cán bộ cấp cao, mạng sống quý như vàng, ai dám thật sự để họ đi mạo hiểm. Với rất nhiều người mà nói, đây chỉ là một màn làm cho có lệ mà thôi. Nhưng Dương Ngôn Hi vẫn không yên tâm, cô kiểm tra lại toàn bộ súng ống, đạn dược một lượt rồi mới rời khỏi kho vũ khí. Kẻ địch thì là giả, nhưng những khẩu súng và số đạn này lại là hàng thật trăm phần trăm.

Một ngày trước khi xuất phát, Ngôn Hi mặc một bộ đồ trắng nhã nhặn, trên tay ôm một bó lan trắng tinh khiết. Cô luôn cảm thấy hoa lan rất hợp với phẩm chất của Ngọc Phong. Lan tượng trưng cho quân tử, cho sự cao nhã, đạm bạc. U cốc xuất u lan, thu lai hoa uyển uyển, dữ ngã cộng u kỳ, không sơn dục quy viễn.

“Ngọc Phong, em đến thăm anh đây. Mấy hôm nay không đến, một mình anh nằm dưới lòng đất lạnh lẽo, có thấy cô đơn không?” Dựa người bên bia mộ, Dương Ngôn Hi lẩm bẩm nói, chia sẻ với Ngọc Phong những chuyện vặt vãnh hằng ngày, như thể người cô đang đối diện không phải là một tấm bia lạnh lẽo, mà là một con người sống động. Trên gương mặt cô nở nụ cười dịu dàng, bình thản mà đoan trang.

“Em biết anh nhất định đang lo cho sức khỏe của ông nội. Ông nội khỏe hơn nhiều rồi, đã có thể xuống giường đi lại, chỉ là không thể đi quá lâu. Anh yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc ông thật tốt. Ông nội cũng đối xử với em rất tốt, ông thật sự xem em như con dâu. Ông nói ông rất hối hận, hối hận vì đã cho anh quá ít quan tâm, hối hận vì không đủ dũng khí để nói một lời xin lỗi trước mặt anh. Thật ra ông rất quan tâm anh. Em biết, anh cũng rất yêu ông, đúng không? Anh đúng là kiểu người ngoài lạnh trong nóng!”

Một người thì chết sĩ diện, một người thì ngoài lạnh trong nóng, hai ông cháu cứ thế không chịu ngồi xuống nói chuyện cho đàng hoàng, giải khai khúc mắc. Đến bây giờ thì đã không còn cơ hội nữa, chỉ còn lại nuối tiếc vô hạn.

Nói xong, Dương Ngôn Hi tự bật cười: “Anh đừng chối nhé, Thư Dao đã kể cho em rồi. Lúc nhỏ anh rõ ràng rất thích con búp bê ông nội tặng, vậy mà còn giả bộ khinh thường. Đến khi ông nội đưa cho cô ấy, anh lại quay sang hù cô ấy rằng con búp bê nửa đêm sẽ bò dậy cắn người, uống máu, dọa cô ấy khóc toáng lên. Con búp bê đó bây giờ vẫn còn giấu trong phòng anh phải không? Hôm đó em đã nhìn thấy rồi. Không ngờ hồi nhỏ anh lại giỏi bắt nạt con gái như vậy. Giá mà chúng ta quen nhau sớm hơn thì tốt biết mấy, em nhất định sẽ không bỏ lỡ tuổi thơ của anh. Vì sao chúng ta không quen nhau sớm hơn chứ, dù chỉ sớm hơn vài năm thôi cũng được.”

Đầu ngón tay lướt nhẹ qua tấm bia đá, bốn chữ “Mộ Ngọc Phong” vẫn như đâm vào mắt cô. Thời gian không hề làm vơi bớt nỗi đau trong lòng, nhưng cô đã có thể bình thản hơn để đối diện. Cô sẽ kiên cường sống tiếp, Ngọc Phong nhất định cũng mong cô sống thật tốt. Cô sẽ sống thay cả phần của anh, chăm sóc ông nội, gánh vác Ngọc gia.

“Ngọc Phong, vì sao anh không vào giấc mơ của em? Em rất nhớ anh, rất muốn gặp lại anh một lần. Hôm đó em bị ốm, hình như em đã nhìn thấy anh, em biết nhất định là anh đã quay về bên em, chỉ là khi ấy em không nhìn rõ. Anh có thể quay lại nữa không? Chỉ một lần thôi, được không?” Ngôn Hi nở một nụ cười dịu dàng nhưng chan chứa cay đắng. Cô vốn không tin quỷ thần, nhưng ngay cả chuyện linh hồn rời xác, xuyên qua nghìn năm còn có thể xảy ra với cô, thì sao có thể không tin được nữa. Cô thậm chí còn có một ảo giác rằng Ngọc Phong vẫn luôn ở bên cạnh, luôn dõi theo cô, chỉ là cô không nhìn thấy anh mà thôi.

Bàn tay Dương Ngôn Hi khựng lại, cảm nhận được phía sau có một vị khách không mời mà đến. Với cô, bất cứ ai quấy rầy cuộc gặp gỡ giữa cô và Ngọc Phong đều là kẻ không mời. Cô chậm rãi đứng thẳng người, xoay người đối diện với người đó.

Là Tư Mã Du!

Không ngờ lại là Tư Mã Du đã lâu không gặp! Không còn vẻ kiều diễm tươi tắn như lần đầu gặp, cô ta mặc một bộ váy dài màu đen, gió thổi phần phật, trên mặt chỉ trang điểm nhạt nhòa, sắc mặt hơi tái, toàn thân toát ra một nỗi u buồn nhàn nhạt. So với dáng vẻ tràn đầy sức sống, vui vẻ kiêu ngạo như công chúa trước kia, Tư Mã Du giờ đây như lột bỏ hết phù hoa, sau khi lắng đọng lại càng thêm có chiều sâu, càng thêm có khí chất. Dạng Tư Mã Du này, đẹp hơn trước kia không biết bao nhiêu lần.

“Lâu rồi không gặp.” Tư Mã Du chủ động lên tiếng chào hỏi.

“Lâu rồi không gặp.” Ngôn Hi không có mấy thiện cảm với cô ta. Có những chuyện, dù người khác không nói, cô cũng biết. Người từng muốn giết cô năm đó, chính là cô gái đang đứng trước mặt này. Cô không phải người nhỏ nhen, nhưng cũng không đủ rộng lượng. Đối với một kẻ từng muốn lấy mạng mình, thậm chí còn chưa từng tiếp xúc hay kết oán gì, chỉ vì Ngọc Phong thích cô mà đã muốn giết cô, cô thật sự cảm thấy tâm địa cô gái này quá độc ác.

Tư Mã Du lạnh lùng quay đầu, nhìn về tấm bia đá, trong mắt nhanh chóng dâng lên tầng nước mắt: “Thế sự thật vô thường. Không lâu trước đây tôi còn gặp Ngọc Phong ca, không ngờ lần chia tay ấy lại là vĩnh biệt. Ngọc Phong ca, nếu sớm biết kết cục sẽ như vậy, anh có hối hận không? Nếu khi đó người anh chọn là em, nếu Tư Mã gia kết hợp với Ngọc gia, Lưu Thừa Quốc nhất định không dám động đến anh. Có lẽ anh đã không chết. Nếu cho anh thêm một cơ hội lựa chọn, anh nhất định sẽ chọn em, đúng không?”

Ngôn Hi không nhịn được cười lạnh. Không biết Tư Mã Du là quá tự luyến hay quá ngu ngốc. Nếu Tư Mã gia thật sự liên minh với Ngọc gia, Lưu Thừa Quốc chỉ càng thêm nóng ruột, càng muốn trừ khử Ngọc Phong cho nhanh, chứ làm sao lại không dám. Hơn nữa, Ngọc Phong cũng tuyệt đối không cần dựa vào một người phụ nữ để bảo vệ mạng sống của mình. Cô tin rằng dù cho anh có thêm mười lần lựa chọn nữa, anh vẫn sẽ không thay đổi.

“Dương tiểu thư không đồng ý sao? Cô đâu phải Ngọc Phong, làm sao biết anh ấy không hối hận? Nếu ngay cả mạng cũng không còn, thì cái gọi là tình yêu có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ cô không cảm thấy chính cô đã hại chết Ngọc Phong sao? Nếu không có cô, Ngọc Phong ca sẽ không đi đến bước đường ngày hôm nay.” Giọng Tư Mã Du lạnh băng, nhưng không che giấu được nỗi hận nồng đậm dành cho Dương Ngôn Hi. Mấy vệ sĩ phía sau cũng căng thẳng tột độ, sợ rằng Dương Ngôn Hi sẽ đột ngột ra tay. Dù sao thì chỉ cần không điếc, ai cũng từng nghe qua ít nhiều những chiến tích anh hùng của Dương Ngôn Hi trên võ đài năm đó.

Đúng là một cách đổ tội mới mẻ. Tư Mã Du quả thật muốn gán mọi tội danh lên đầu cô, chỉ mong cô tin là thật, từ đó tự trách bản thân, suy sụp không gượng dậy nổi, tốt nhất là u uất mà chết. Một cô gái nhỏ, cô còn chẳng buồn ra tay, hơn nữa dù có ghét Tư Mã Du đến đâu, cô cũng phải nể mặt Tư Mã Dực.

“Tôi không muốn tranh cãi với cô. Trước mộ Ngọc Phong, tôi hy vọng cô có thể yên tĩnh một chút, trả lại cho anh ấy sự bình yên, được không?”

“Bình yên?” Tư Mã Du cười lạnh. “Cô đúng là đủ bình yên. Thật ra cô căn bản không hề để tâm đến sống chết của Ngọc Phong. Kẻ thù đang ở ngay trước mắt, vậy mà cô cũng không báo thù cho anh ấy. Tôi chỉ sợ Ngọc Phong ca đến chết cũng không thể nhắm mắt, ở trên trời cũng không yên lòng.”

“Cô có ý gì? Nói rõ ra.” Ngôn Hi trực giác cảm thấy lời này có ẩn ý. Kẻ thù ngay trước mắt? Vì sao cô ta lại nói như vậy? Y Đằng rõ ràng đang ở tận Phù Tang.

“Dương Ngôn Hi, đừng nói với tôi là cô không biết kẻ hại chết Ngọc Phong ca chính là Sở Dục Thành. Chính là Sở Dục Thành ngày ngày ân cần lấy lòng cô. Là hắn hại chết Ngọc Phong ca! Vậy mà cô còn để hắn ở lại Ngọc gia, còn mập mờ với hắn. Cô bảo Ngọc Phong ca ở trên trời làm sao có thể yên lòng? Anh ấy nhất định đang hối hận, hối hận vì đã yêu phải một người phụ nữ ba tâm hai ý như cô!” Giọng Tư Mã Du bất giác cao lên mấy phần, cô ta tưởng rằng mình có thể bình tĩnh, nhưng khi đối diện với Dương Ngôn Hi, vẫn không thể khống chế được cơn phẫn nộ, oán hận trong lòng.

Sở Dục Thành? Trong đầu Ngôn Hi có một khoảnh khắc trống rỗng, chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang. Sao có thể là Sở Dục Thành được? Chuyện này căn bản chẳng liên quan gì đến anh ta mà. Hung thủ là Y Đằng, không phải Sở Dục Thành. Lời Tư Mã Du chưa chắc đã đáng tin. Cô không có lý do gì để không tin Tiêu Dương, không tin Sở Dục Thành, mà lại đi tin Tư Mã Du. Nếu hung thủ thật sự là Sở Dục Thành, Tiêu Dương tuyệt đối không thể giấu cô. Với mối quan hệ giữa Tiêu Dương và Ngọc Phong, nếu kẻ giết người là Sở Dục Thành, Tiêu Dương chắc chắn là người đầu tiên báo thù cho Ngọc Phong. Hơn nữa, Sở Dục Thành không có lý do gì để giết Ngọc Phong, hai người họ không hề có thù oán riêng.

“Không thể nào. Vì sao Sở Dục Thành phải giết Ngọc Phong? Dựa vào đâu mà tôi phải tin cô?” Những ngày này, sự quan tâm của Sở Dục Thành chẳng lẽ là giả? Tình tri kỷ giữa cô và anh ta chẳng lẽ cũng là giả? Sở Dục Thành biết rõ cô yêu Ngọc Phong đến mức nào, anh ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện khiến cô tổn thương. Cô nên tin Sở Dục Thành, chứ không phải chỉ vì vài lời của người khác mà nghi ngờ anh ta.

“Cô có thể không tin. Tôi chỉ là thay Ngọc Phong ca cảm thấy oan uổng mà thôi. Anh ấy biết mình yêu nhầm người. Thiệt cho anh ấy còn dặn tôi đừng nói cho cô biết sự thật. Anh ấy nói cô và Sở Dục Thành là bạn tốt, nếu cô biết mình chết là vì Sở Dục Thành, cô nhất định sẽ đau lòng, giằng xé, nhất định sẽ báo thù. Anh ấy sợ cô bị tổn thương, thà để tôi đừng nói ra. Kết quả thì sao? Cô biết rõ ai là kẻ hại chết anh ấy, vậy mà vẫn không chịu báo thù cho anh ấy. Đây chính là người phụ nữ mà anh ấy đến chết vẫn bảo vệ, vẫn yêu. Ngọc Phong ca, anh mở to mắt mà nhìn cho rõ đi, người anh yêu rốt cuộc là một người phụ nữ vô tâm vô phế như thế nào!” Tư Mã Du ngửa mặt gào lên, trong mắt tràn ngập bất cam và oán hận.

“Cô gặp anh ấy rồi sao? Cô đã gặp Ngọc Phong đúng không? Cô gặp anh ấy ở đâu?” Ngôn Hi nắm chặt lấy tay Tư Mã Du, lo lắng hỏi, siết đến mức làm đau tay cô ta mà dường như không hề hay biết.

Tư Mã Du cúi đầu xuống, dường như đang cố bình ổn cảm xúc trong lòng. Đôi mắt xinh đẹp nhìn Dương Ngôn Hi tràn đầy chán ghét. Cô ta chưa từng che giấu sự chán ghét dành cho Ngôn Hi. Cô ta hận cô, và có đủ lý do để hận. Cuộc đời cô ta, tất cả đều bị hủy hoại vì Dương Ngôn Hi.

“Cô muốn biết sao? Được, tôi có thể nói cho cô.” Tư Mã Du nhắm mắt lại, như đang sắp xếp lại suy nghĩ. Một lúc sau mới mở mắt, cất tiếng: “Dương Ngôn Hi, cô có biết khoảng thời gian này tôi đã đi đâu không?”

Ngôn Hi khẽ nhíu mày. Cô không hề hứng thú với hành tung của cô ta, nhưng biết những lời tiếp theo nhất định có liên quan đến Ngọc Phong, nên kiên nhẫn nghe tiếp, không ngắt lời. Nếu Tư Mã Du đã nói sẽ nói cho cô biết, thì dù là thật hay giả, cô cũng muốn nghe cho rõ ràng.

Thế nhưng trong lòng Ngôn Hi lại mơ hồ dâng lên một nỗi sợ hãi. Cô xem Sở Dục Thành như người bạn tốt nhất, tri kỷ, thậm chí như người thân. Cô hy vọng chuyện này không liên quan gì đến anh ta. Nhưng cô lại không nghĩ ra lý do gì để Tư Mã Du phải hãm hại Sở Dục Thành. Cô ta thậm chí còn chưa từng gặp anh ta. Kiếp trước cô bị nhị sư huynh mà mình tin tưởng nhất một kiếm đâm chết, chẳng lẽ kiếp này lại đến lượt Sở Dục Thành sao? Không, sẽ không đâu.

“Tôi đã đi Phù Tang. Cô nhất định rất thắc mắc vì sao tôi đang yên đang lành học tập trong nước lại đột nhiên sang Phù Tang. Tôi không đi du lịch, cũng không đi tham quan. Tôi bị cha tôi cưỡng ép đưa ra nước ngoài, bởi vì tôi là nỗi nhục của Tư Mã gia!” Tư Mã Du siết chặt nắm tay, các ngón tay trắng bệch vì dùng quá nhiều lực, nhưng giọng nói lại bình thản đến lạ lùng. “Tôi bị người ta cưỡng hiếp.”

Mi mắt Ngôn Hi giật mạnh, cô đột ngột ngẩng đầu lên. Cô cũng là con gái, hiểu rõ sự trong sạch quan trọng với một cô gái đến mức nào, huống chi là một thiên kim tiểu thư tự cho mình cao cao tại thượng như Tư Mã Du. Nỗi nhục ấy thật sự khó mà chịu đựng. Ngôn Hi tuy có chút đồng cảm với cô ta, nhưng vẫn không hiểu chuyện này thì liên quan gì đến Ngọc Phong, đến Sở Dục Thành. Chẳng lẽ là Sở Dục Thành…

Tư Mã Du dường như đoán được suy nghĩ của Ngôn Hi, nghiến răng nói: “Không phải như cô nghĩ, không liên quan gì đến Sở Dục Thành, mà là… là vì cô.”

“Tôi?” Lần này Ngôn Hi thật sự không hiểu nổi. Liên quan gì đến cô? Cô là phụ nữ cơ mà, cho dù có lòng thì cũng đâu có sức.

“Tôi không biết người đó là ai. Tôi chỉ biết hắn làm vậy là để thay cô báo thù, thay cô trút giận. Tôi từng nghĩ, có thể là Ngọc Phong, có thể là Tiêu Dương, dĩ nhiên cũng có khả năng là Sở Dục Thành. Tôi không biết là ai. Nhưng giờ thì người đàn ông tôi yêu nhất đã chết rồi, cũng chẳng còn quan trọng nữa. Tôi chỉ không hiểu, cô Dương Ngôn Hi rốt cuộc có gì tốt, dựa vào đâu mà lại có nhiều người bảo vệ cô đến vậy. Trước khi cô xuất hiện, Ngọc Phong ca vẫn luôn rất chiều chuộng tôi. Nhưng từ khi cô xuất hiện, anh ấy đã thay đổi, mọi thứ đều thay đổi.” Giọng Tư Mã Du càng lúc càng thê lương, trong đó có oán hận Ngọc Phong, cũng có hận thù dành cho Dương Ngôn Hi.

Ngôn Hi đã hiểu. Tư Mã Du không biết, nhưng cô thì biết. Là Tiêu Dương! Tiêu Dương từng nói sẽ thay cô báo thù, cô vẫn luôn biết điều đó. Chỉ là cô không ngờ Tiêu Dương lại dùng cách tàn nhẫn và quyết tuyệt như vậy để đối xử với Tư Mã Du. Nhưng điều này lại rất phù hợp với phong cách hành sự của Tiêu Dương. Anh ta luôn biết cách giày vò một người đến mức sâu nhất, đau nhất. Với một công chúa kiêu ngạo như Tư Mã Du, điều không thể chịu đựng nhất chính là bị những kẻ mà cô ta cho là hạ đẳng làm nhục. Điều đó còn đau đớn hơn cả cái chết.

Ngôn Hi không khỏi thầm may mắn rằng mình không phải kẻ thù của Tiêu Dương, nếu không e rằng đến chết như thế nào cũng không biết. Nghĩ lại, bình thường cô chỉ hơi bắt nạt anh ta chút thôi, anh ta hẳn là không đến mức nhỏ mọn mà quay lại trả thù cô chứ?

“Tôi sang Phù Tang, tâm trạng luôn rất tệ. Sau đó tôi quen một cô gái ở một viện thẩm mỹ, cô ấy tên là Tô Ngôn Hàm. Chúng tôi rất hợp tính, dần dần trở thành bạn bè. Về sau tôi mới biết, cô ấy là người phụ nữ được vương tử Phù Tang  Y Đằng  sủng ái. Cô ấy không biết thân phận của tôi, thường xuyên mời tôi đến nhà chơi. Có một lần, tôi đi ngang qua một căn phòng, nghe thấy có tiếng người nói chuyện, cảm thấy giọng nói rất quen, liền đi vào xem thử. Không ngờ lại là Ngọc Phong ca và Y Đằng. Sau đó Y Đằng Hàn rời đi, tôi mới dám xuất hiện. Chính miệng Ngọc Phong ca nói với tôi rằng, sau khi gặp khủng bố, anh ấy nhảy dù xuống, bị trọng thương, rơi xuống ven biển. Cô hẳn biết ven biển là địa bàn của ai rồi chứ? Là Sở Dục Thành đã giao anh ấy cho Y Đằng.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message