Trước lời tỏ tình của Trình Tư Thừa, Dương Ngôn Hi không hề để trong lòng. Nói trắng ra, chẳng qua chỉ là một cậu trai lớn xác, xuân tâm manh động, chút rung động liền tưởng là yêu. Cô không hứng thú chơi trò tình chị em, càng không muốn “tàn phá mầm non tương lai của Tổ quốc”.
Nói đi cũng phải nói lại, cô huấn luyện đám Trình Tư Thừa cũng đã một thời gian, bọn họ quả thực ngoan ngoãn hơn nhiều, gần như không còn nghe thấy tin tức bọn họ gây chuyện ở kinh thành. Cha mẹ bọn họ trong lúc trò chuyện đều tỏ ra khá hài lòng với Dương Ngôn Hi, Lưu Thừa Quốc cũng không còn lý do gì để tiếp tục nắm chặt quân quyền không buông. Việc để Dương Ngôn Hi trực tiếp tiếp quản Long Tổ đã được đưa lên bàn nghị sự.
Nhưng cô luôn cảm thấy, Lưu Thừa Quốc sẽ không dễ dàng giao một tài nguyên quan trọng như Long Tổ cho cô như vậy. Im lặng lâu như thế, cũng đã đến lúc nên ra tay rồi.
Ám Dục hang ổ tiêu khiển của giới phú hào kinh thành, long xà hỗn tạp, là nơi dễ nghe ngóng tin tức nhất, đồng thời cũng là nơi tin tức lan truyền nhanh nhất. Lấy việc ăn chơi làm vỏ bọc, lý do vô cùng quang minh chính đại. Người ta thường nói, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, gặp người quen ở đây cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Trong một phòng bao không lớn không nhỏ, vô cùng bình thường, không có tiếp viên, không có rượu chè linh đình, chỉ có ba người ngồi đối diện nhau hai nữ một nam. Người đàn ông cứng rắn anh khí, một cô gái thì anh tư bức người, cô còn lại thì nhỏ nhắn mềm mại.
“Cảnh Ngọc huynh, trùng hợp thật, không ngờ lại gặp huynh ở đây. Qua quấy rầy một chút, không phiền chứ?”
Ngôn Hi mỉm cười nhàn nhạt, ngồi đối diện Lưu Cảnh Ngọc.
“Tất nhiên là không. Dương giáo quan chịu cho Lưu mỗ chút thể diện, Lưu mỗ cảm thấy vinh hạnh còn không kịp.”
Lưu Cảnh Ngọc đáp lời nhạt nhẽo, như thể thực sự chỉ là tình cờ gặp mặt, khách sáo hơn người lạ một chút mà thôi.
Dương Ngôn Hi cầm ly rượu, nhấp từng ngụm nhỏ. Ám Dục không chỉ xa hoa, mà còn đắt đỏ đến đáng sợ, vào đây một lần có thể tiêu sạch thu nhập mười mấy năm của người thường. Đã đến thì không thể uống ừng ực cho xong, quá lãng phí, phải chậm rãi thưởng thức mới đáng tiền. Nghe đồn ông chủ Ám Dục có thân phận cực kỳ thần bí, không mấy ai biết rõ. Có người nói là đại ca xã hội đen, có người bảo là hậu duệ hồng quý tộc, theo cô thấy thì chỉ là một nhà tư bản bóc lột ăn người không nhả xương mà thôi.
Ánh mắt cô dừng lại trên cô gái bên cạnh Lưu Cảnh Ngọc. Cô gái trông yếu ớt, ánh nhìn rụt rè, đôi mắt to long lanh như một vũng suối trong veo, giống hệt một chú nai lạc đường đáng thương, thật sự khiến người ta không khỏi sinh lòng thương tiếc. Ngay cả một người cứng rắn như Lưu Cảnh Ngọc, khi nói chuyện với cô cũng nhẹ giọng, sợ làm cô giật mình. Đến cả Dương Ngôn Hi – thân là phụ nữ – cũng không nhịn được mà mềm lòng đôi chút.
Thấy ánh mắt Ngôn Hi dừng lại trên người cô gái, Lưu Cảnh Ngọc mỉm cười, nói khẽ:
“Dĩ Nhu, vị này là Dương Ngôn Hi Dương giáo quan, anh hùng của Hoa Hạ chúng ta. Ngay cả tôi cũng từng thua dưới tay cô ấy, còn không mau chào hỏi?”
Lưu Cảnh Ngọc không hề để tâm việc thừa nhận thất bại trước mặt mỹ nhân. Thua là thua, không cần che giấu. Bại dưới tay Dương Ngôn Hi, anh tâm phục khẩu phục.
Thẩm Dĩ Nhu ngẩng mắt, hàng mi dài khẽ chớp, giống như một con bướm trong suốt chuẩn bị tung cánh, vô cùng động lòng người. Giọng nói mềm mại truyền đến tai Ngôn Hi:
“Chào chị Dương, em là Thẩm Dĩ Nhu, là bạn của anh Lưu. Rất vui được gặp chị.”
“Chào cô.”
Ngôn Hi mỉm cười. Cô nghe rất rõ, Thẩm Dĩ Nhu nói là “bạn”, chứ không phải bạn gái. Xem ra là “Tương vương hữu ý, thần nữ vô mộng”. Nhưng mà…
“Thẩm tiểu thư trông hơi quen mắt, chúng ta đã từng gặp nhau chưa?”
Tính cách Thẩm Dĩ Nhu có vài phần giống Thư Dao, dịu dàng kín đáo, chỉ là Thư Dao hơn cô mấy phần quý khí. Nếu nói về dung mạo, cô không đẹp đến mức thoát tục như Thư Dao, nhưng lại mang nét thanh nhã dịu dàng khiến người ta nhìn rất dễ chịu, khá hợp với tính cách của Lưu Cảnh Ngọc.
Thẩm Dĩ Nhu mỉm cười nhè nhẹ, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ, trông như trẻ con:
“Chúng ta từng gặp nhau một lần rồi, cũng ở chỗ này.”
Khi đó người rất đông, nhưng cô chỉ liếc mắt đã nhớ kỹ Dương Ngôn Hi. Có lẽ vì cô ngồi xe lăn, cũng có lẽ vì khí chất cô toát ra một sự cô ngạo không thuộc về nơi tối tăm như Ám Dục. Khi ấy cô đã nghĩ, người phụ nữ này đáng lẽ phải sống trong ánh sáng, chứ không nên để bóng tối vấy bẩn.
“Ra là cô.”
Được nhắc như vậy, Ngôn Hi cũng nhớ ra bạn nữ đi cùng Thư Phi Mặc, anh trai của Thư Dao. Hôm đó Thư Phi Mặc thua bài, ép cô uống đến say mềm. Điều khiến Ngôn Hi có ấn tượng là sự quật cường hiếm thấy nơi cô gái này. Sau đó Lưu Cảnh Ngọc ra tay cứu giúp, không ngờ hai người lại dây dưa đến bây giờ. Anh hùng cứu mỹ nhân quả là tình tiết chỉ thấy trong phim truyền hình cẩu huyết.
“Vâng.”
Thẩm Dĩ Nhu đáp khẽ, dáng vẻ hơi ngại ngùng khi nhớ lại lúc mình chật vật như thế.
Ngôn Hi không tiếp tục xoay quanh Thẩm Dĩ Nhu, nâng ly với Lưu Cảnh Ngọc:
“Chúc mừng Lưu thiếu tướng, lại thăng chức.”
Lưu Cảnh Ngọc vốn là đại tá, nay đã lên thiếu tướng. Càng lên cao càng khó tiến, có người cả đời ngồi một chỗ, tóc bạc hết cũng chưa chắc nhích được nửa bước. Anh mới hơn ba mươi tuổi đã đạt tới vị trí này, lại là chi thứ của Lưu gia, nói là nhờ quan hệ cũng đúng phần nào, nhưng chủ yếu vẫn là do năng lực bản thân.
“Cảm ơn. Nhưng dù thăng nữa cũng không bằng Dương giáo quan. Không lâu nữa thôi, người bay cao nhất e là cô.”
Lời nói mập mờ, nhưng cả hai đều hiểu Dương Ngôn Hi đang nhắm đến chức Phó chủ tịch Quân ủy.
Thẩm Dĩ Nhu đang uống nước bỗng sặc nhẹ, đặt ly xuống:
“Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một chút.”
Lưu Cảnh Ngọc xoa đầu cô, gật đầu dặn dò.
Đợi Thẩm Dĩ Nhu đi rồi, Ngôn Hi mới nói:
“Thẩm tiểu thư đúng là cô gái lan tâm huệ chất, Cảnh Ngọc thật có phúc.”
Chỉ vài câu đã hiểu họ có chuyện cần bàn, liền khéo léo tránh đi, không phải thông minh thì là gì?
“Phúc gì đâu. Chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường. Cô ấy là người tốt, một cô gái nhỏ gánh vác cả gia đình không dễ. Tôi chỉ không nỡ nhìn cô ấy bị bắt nạt. Ít nhất có tôi ở đây, người khác cũng không dám tùy tiện ức hiếp.”
Có lẽ ngay cả Lưu Cảnh Ngọc cũng không nhận ra, ánh mắt anh khi nói những lời này dịu dàng đến mức nào. Bao nhiêu tình yêu chẳng phải bắt đầu từ lòng thương xót hay sao. Nam chưa cưới, nữ chưa gả, cũng chẳng phải không thể, nhưng đó là chuyện riêng của họ, cô không muốn can thiệp.
“Không nói chuyện đó nữa. Cảnh Ngọc, anh gọi tôi đến là có việc gì?”
“Hội đồng Quân sự đã thông qua quyết định, để cô tiếp quản Long Tổ.”
“Vậy sao?”
Không vui mừng, không kích động, cô chỉ bình thản hỏi:
“Điều kiện là gì?”
Trên đời không có bữa trưa miễn phí. Lưu Thừa Quốc sao có thể không gây khó dễ? Dùng Trình Tư Thừa cản cô được, thì cũng nghĩ ra lý do khác được.
“Xem ra cô đã chuẩn bị tâm lý từ lâu.”
Lưu Cảnh Ngọc nhìn cô, ánh mắt đầy tán thưởng.
“Trước khi cô chính thức tiếp quản Long Tổ, sẽ có một lần khảo hạch. Cô phải dẫn Trình Tư Thừa bọn họ hoàn thành một nhiệm vụ, xem như kiểm tra cuối cùng kết quả huấn luyện. Tôi lo trong đó sẽ có mờ ám.”
“Tôi biết rồi. Tôi sẽ cẩn thận. Cảm ơn anh đã báo tin, làm anh khó xử rồi.”
Cô hiểu, việc này chẳng khác nào đẩy anh đứng đối lập với Lưu gia. Trong lòng vừa áy náy, vừa mừng vì anh không chịu cùng Lưu Thừa Quốc đồng lõa. Dù sau này Lưu gia có thất thế, cũng sẽ không liên lụy đến anh.
Hai người lại trò chuyện vài câu xã giao. Khi Ngôn Hi chuẩn bị rời đi, cửa phòng đột nhiên bị đẩy mạnh ra. Thư Phi Mặc đứng ở cửa, sắc mặt giận dữ, ánh mắt như muốn thiêu rụi tất cả. Sau lưng hắn là hai người đang áp giải Thẩm Dĩ Nhu tóc tai cô rối bời, vô cùng thảm hại
Lưu Cảnh Ngọc lập tức đứng bật dậy, ánh mắt dán chặt vào người cô.
“Lưu Cảnh Ngọc, anh có ý gì?”
Thư Phi Mặc kéo mạnh tóc Thẩm Dĩ Nhu, ép cô ngẩng đầu.
“Anh biết rõ cô ta là người của tôi, còn dắt đến Ám Dục, là muốn vả mặt tôi hay sao?”
“Buông cô ấy ra!”
Lưu Cảnh Ngọc trầm giọng quát.
“Thư Phi Mặc, một người đàn ông mà ra tay với phụ nữ tay không tấc sắt, anh không thấy nhục à?”
Thư Phi Mặc cười lạnh, ngón tay dài lướt trên cằm Thẩm Dĩ Nhu, ánh mắt đầy ác ý:
“Tôi chưa bao giờ nói mình là anh hùng. Phụ nữ của tôi, tôi muốn đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng, liên quan gì đến Lưu thiếu tướng?”
“Thả tôi ra! Anh thả tôi ra!”
Thẩm Dĩ Nhu giãy giụa, nhưng sức cô quá yếu.
“Dĩ Nhu bảo anh buông, anh không nghe sao? Anh làm cô ấy đau rồi!”
Lưu Cảnh Ngọc gấp đến mức muốn xông lên cướp người.
“Sao? Xót xa rồi?”
Thư Phi Mặc châm chọc.
“Lưu thiếu tướng đúng là thương hoa tiếc ngọc.”
Hắn quay sang Thẩm Dĩ Nhu, giọng dịu đi:
“Nói xem, cô quyến rũ hắn thế nào? Nói hay một chút, đủ bi thương động lòng, biết đâu tôi cảm động mà tác thành cho hai người.”
“Tôi không có… chúng tôi chỉ là bạn bè thôi.”
Giọng Thẩm Dĩ Nhu run rẩy, mắt đã ướt.
“Bạn bè?”
Thư Phi Mặc cười khẩy.
“Bạn bè của cô nhiều thật, làm bạn mà cũng lăn lên giường được. Thẩm Dĩ Nhu, tôi đối với cô còn chưa đủ tốt sao? Cô dám phản bội tôi?”
Tay hắn dần dần siết lên cổ cô.
“Thư Phi Mặc, anh đừng làm loạn!”
Lưu Cảnh Ngọc hét lớn.
“Cho dù tôi và Dĩ Nhu yêu nhau, anh cũng không có tư cách cấm cản. Đừng quên, anh đã kết hôn rồi!”
“Yêu nhau?”
Thư Phi Mặc cười lạnh.
“Thẩm Dĩ Nhu, đây là tình yêu cô nói với tôi sao? Thật rẻ mạt.”
Hắn ném cô về phía thủ hạ, rút thuốc châm lửa.
Cả người hắn thô bạo nhưng lại toát ra vẻ quý khí khó hiểu. Dương Ngôn Hi chưa từng thấy ai hút thuốc đẹp như vậy. Ngọc Phong và Tiêu Dương đều không hút, nhưng cô nghĩ, nếu Ngọc Phong làm động tác này, nhất định sẽ còn đẹp hơn đó là khí chất ưu nhã trời sinh.
Chuyện tình cảm vốn không nên xen vào. Dù khinh thường hành vi của Thư Phi Mặc, cô cũng không có lập trường can thiệp. Thành thật mà nói, đứng ở đây nghe bí mật hào môn, Cô cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.
Cuối cùng, Thư Phi Mặc vẫn mang Thẩm Dĩ Nhu đi. Hắn nói đúng, khế ước trong tay hắn, kiện ở đâu cũng vô ích.
“Anh… không đuổi theo sao?”
Ngôn Hi hỏi Lưu Cảnh Ngọc.
“Cô biết chủ nhân Ám Dục là ai không?”
Anh đột nhiên hỏi.
Ngôn Hi lắc đầu, rồi chợt nghĩ ra điều gì đó:
“Chẳng lẽ… là Thư Phi Mặc?”