“Lưu thiếu tướng chắc hẳn chưa từng thật lòng yêu một người bao giờ. Đàn ông và phụ nữ vốn không giống nhau, đàn ông coi trọng nghĩa, phụ nữ coi trọng tình. Với tôi mà nói, trên đời này không có gì quan trọng hơn Ngọc Phong. Dù có phải ở lại Ngọc gia cả đời, tôi cũng không oán không hối. Để thay Ngọc Phong bảo vệ tất cả những gì anh ấy để lại, tôi nhất định sẽ tranh từng tấc đất, tuyệt đối không lùi nửa bước.”
Từng câu từng chữ của Dương Ngôn Hi vang lên đanh thép, sự kiên định trong mắt cô khiến không ai có thể hoài nghi tính chân thực trong lời nói ấy. Những lời này không chỉ là suy nghĩ thật trong lòng cô, mà còn là để trấn an những người đang đứng phía sau. Niềm tin giữa họ vốn đã quá mong manh, vào thời điểm này, cho dù cô nói gì đi nữa cũng khó lòng xóa tan được những lo lắng trong lòng họ. Chỉ có thể dùng chân tình của mình để lay động họ, đó mới là cách nói có sức thuyết phục nhất.
Lời của Dương Ngôn Hi từng chữ từng chữ nện mạnh vào lòng Lưu Khải Hoàng, không hiểu sao khiến tim hắn khẽ run lên. Đôi mắt sáng ngời và kiên định ấy khiến hắn thậm chí không dám nhìn thẳng. Một người phụ nữ lại có thể có khí phách như vậy, khí thế thậm chí không hề thua kém hắn, lại còn thông minh đến thế, chỉ vài câu nói đã hóa giải hoàn toàn sự khiêu khích của hắn.
Ngọc Phong à Ngọc Phong, rốt cuộc anh đã chọn một người phụ nữ như thế nào? Vì sao anh lúc nào cũng may mắn đến vậy, dù đã chết rồi vẫn có người vì anh mà một lòng một dạ?
“Dương tiểu thư và Ngọc Phong huynh quả thực tình sâu nghĩa nặng, chỉ tiếc là ý trời trêu ngươi, khiến người hữu tình không thể thành quyến thuộc. Nhưng vẫn mong rằng tình cảm này của hai người có thể kiên định như lời Dương tiểu thư nói, trước sau như một.”
Sau khi đã chỉ ra rằng cô và Ngọc Phong không có quan hệ pháp lý, hắn liền chủ động đổi cách xưng hô từ ‘Ngọc phu nhân’ thành ‘Dương tiểu thư’. Dụng ý ấy, còn cần phải nói rõ sao?
“Lưu thiếu tướng cứ chờ xem là được. Nhưng tôi tin rằng Lưu thiếu tướng nhất định sẽ rất thất vọng. Cảm ơn Lưu thiếu tướng đã đến tiễn Ngọc Phong một đoạn. Lưu thiếu tướng quý nhân bận rộn, tôi không tiện giữ lại.”
Cô thật sự rất bận, không có thời gian rảnh để đấu khẩu với hắn.
Người ta đã hạ lệnh tiễn khách, dù da mặt Lưu Khải Hoàng có dày đến đâu cũng không có lý do gì để tiếp tục ở lại. Người phụ nữ này đúng là kín kẽ không một kẽ hở, mềm cứng đều không ăn. Hắn sẽ mở to mắt mà xem, tình yêu buồn cười của bọn họ rốt cuộc kiên định đến mức nào.
Dù sao cũng chẳng được lợi lộc gì, Lưu Khải Hoàng vẫn giữ dáng vẻ ung dung lễ độ, cúi đầu trước di ảnh rồi rời đi. Nhưng hắn tin rằng chuyến này mình không đến uổng. Dù không thể chia rẽ mối quan hệ giữa Dương Ngôn Hi và những người khác trong Ngọc gia, thì cũng đã gieo một hạt mầm vào lòng họ. Chỉ cần sau này Dương Ngôn Hi có chút sai lầm nào, hạt mầm ấy sẽ nảy mầm, lớn mạnh, cuối cùng thành cây đại thụ. Khi đó Ngọc gia không tan rã mới là lạ. Ngọc Huyền đã già, anh hùng tuổi xế chiều, không còn sức để đấu với bọn họ nữa. Hắn cứ chờ xem Dương Ngôn Hi có thể chống đỡ được bao lâu, chẳng qua cũng chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi.
Với thân phận người chưa chồng mất, Dương Ngôn Hi vẫn luôn ở lại linh đường, cho đến khi tiễn đi người cuối cùng đến bái tế. Người đến rất đông, sau khi ứng phó xong với tất cả, lẽ ra cô phải rất mệt mỏi, nhưng cô lại như không hề cảm thấy chút mệt nào. Dù sắc mặt có tái nhợt, tiều tụy đến đâu, cô vẫn quỳ thẳng tắp ở đó, thậm chí không rơi một giọt nước mắt.
Mọi người đều đã đi hết, cô vẫn nhìn chằm chằm vào người trong bức ảnh. Gương mặt đã khắc sâu tận đáy lòng ấy, cô vẫn không nhịn được mà nhìn hết lần này đến lần khác, không nỡ dời mắt đi nửa phần. Đến bây giờ, đôi khi cô vẫn còn hoảng hốt, dường như cái chết của Ngọc Phong chỉ là một giấc mộng, tỉnh mộng rồi, có lẽ anh sẽ từ Lê quốc trở về.
Sở Dục Thành đứng từ xa nhìn người con gái một thân đồ tang kia. Trong ấn tượng của anh, Dương Ngôn Hi luôn mạnh mẽ, là một nữ chiến binh không thể bị đánh bại. Cô võ nghệ cao cường, không hề thua kém đấng mày râu. Dù trước đây từng có nguy cơ tàn phế, cô cũng chưa từng tỏ ra yếu đuối. Nhưng lúc này, người đang quỳ trong linh đường kia tuy không khóc, song trong lòng e rằng đã sớm nước mắt thành sông rồi.
Sự tiều tụy khiến cô thêm vài phần yếu mềm, đó là một Dương Ngôn Hi rất khác. Anh từng rất muốn biết khi Dương Ngôn Hi trở nên yếu đuối thì sẽ thế nào, nhưng giờ đây, anh thà được thấy một Dương Ngôn Hi tràn đầy sức sống, thậm chí có phần thô lỗ, hung dữ như trước kia còn hơn.
Anh tự hỏi, có phải mình đã làm sai rồi không?
Cuối cùng anh vẫn bước vào, dừng lại trước mặt Dương Ngôn Hi. Cô không ngẩng đầu, anh chỉ thấy được một cái đầu nhỏ với mái tóc đen nhánh, không nhìn rõ được biểu cảm trên gương mặt cô. Dù sao thì, chắc chắn cũng không đẹp đẽ gì.
“Ngôn Hi, em quỳ lâu rồi, đi nghỉ đi.” Từ sau khi Ngọc Phong mất, rốt cuộc cô đã từng nghỉ ngơi hay chưa, vẫn là một dấu hỏi.
“Em không mệt, Anh đừng quản em.” Cô vẫn không ngẩng đầu. Cô sợ nhìn thấy sự thương hại và đồng cảm trong mắt Sở Dục Thành. Thứ cô không cần nhất chính là điều đó. Sự thương hại và đồng cảm chỉ chứng minh sự yếu đuối của cô, chỉ nhắc nhở cô thêm một lần nữa rằng cô đã mất Ngọc Phong, mất đi người quan trọng nhất đời mình. Những ánh mắt ấy hôm nay cô đã nhìn thấy quá nhiều, hết lần này đến lần khác, thật sự không cần thêm nữa.
“Sao anh có thể không quan tâm đến em được? Em có biết mình đã bao lâu không nghỉ ngơi rồi không? Người sắt cũng không chịu nổi. Em còn rất nhiều việc phải làm, không phải sao? Nếu ngay cả em cũng ngã xuống… e rằng Ngọc Phong ở trên trời cũng không thể yên lòng.”
Giờ đây anh chỉ hy vọng để cô bận rộn thêm chút nữa, có mục tiêu khác thì sẽ không mãi nghĩ về cái chết của Ngọc Phong. Có lẽ theo thời gian, nỗi đau này sẽ dần nhạt đi. Thời gian là liều thuốc chữa lành tốt nhất, chẳng phải sao?
“Em thật sự không mệt, anh về trước đi, lát nữa em sẽ về. Ngọc Phong ở đây một mình, anh ấy nhất định sẽ cô đơn. Anh ấy từng nói rồi, anh ấy sợ nhất là ở một mình. Không có em bên cạnh, Em muốn ở bên anh ấy, cùng anh ấy đi hết chặng đường cuối cùng
Cô cũng cố chấp như vậy. Không ai có thể chia rẽ cô và Ngọc Phong, cho dù là nhân danh quan tâm.
Dương Ngôn Hi đã nói đến mức này, nếu anh còn ép cô rời đi, chẳng phải thành kẻ chia rẽ uyên ương sao? Huống chi, nếu Dương Ngôn Hi không muốn đi, ai có bản lĩnh đánh thắng cô?
“Vậy anh sẽ ở bên em.”
Cô không muốn rời đi, Vậy thì anh sẽ ở bên cô. Sở Dục Thành ngồi xuống bên cạnh cô, chỉ muốn cô biết rằng, cô chưa bao giờ là một mình. Chỉ cần cô quay đầu lại nhìn một cái, sẽ biết anh vẫn luôn đứng sau lưng cô.
“Em muốn ở một mình.”
Cô nghiêng đầu nhìn anh. Cô biết câu nói này đối với Sở Dục Thành có phần tàn nhẫn, nhưng lúc này cô chỉ muốn một mình tiễn biệt Ngọc Phong. Đây là thế giới chỉ thuộc về hai người họ, chỉ có hai người, cô và Ngọc Phong. Cô cũng không muốn khiến Sở Dục Thành hiểu lầm. Cả đời này, Người cô muốn lấy từ đầu đến cuối chỉ có một chỉ có một, dù bây giờ người đó đã không còn nữa.
Trên mặt Sở Dục Thành thoáng hiện một tia khó xử. Cô lúc nào cũng biết cách làm tổn thương anh. Dù Ngọc Phong đã chết, cô vẫn không chịu cho anh dù chỉ một tia hy vọng. Quả nhiên chỉ là một niềm xa vời mà thôi.i.
“Vậy em cũng đừng quỳ quá lâu. Mấy ngày nay bên ngoài mưa không ngớt., mặt đất ẩm ướt, đừng để bị lạnh.”
Dù cô nhẫn tâm từ chối, anh vẫn không thể không quan tâm. Biết bao phụ nữ chạy theo anh, anh đều khinh thường chẳng thèm nhìn, vậy mà đối với người có lẽ vĩnh viễn không thể yêu anh này, anh lại đặc biệt để tâm. Đàn ông đôi khi đúng là… tự làm khổ mình.
Ngôn Hi khẽ gật đầu, ánh mắt rời khỏi bức ảnh. Dường như chỉ cần nhìn thêm một chút nữa thôi, người trong ảnh sẽ bước ra. Lần đầu gặp Ngọc Phong, cô đã kinh vi thiên nhân, như thể người ấy là tiên nhân bước ra từ trong tranh. Giờ đây, cô lại ước gì tưởng tượng ngày đó là thật.
Sở Dục Thành khẽ thở dài rồi rời đi. Dương Ngôn Hi nhìn thì có vẻ dễ nổi nóng, nhưng thực chất lại cố chấp đến mức không ai kéo lại được. Một khi đã quyết định, e rằng mười con ngựa cũng không kéo nổi.
Bên ngoài mưa vẫn rơi không ngừng, không có mặt trời, trời đất u ám, không nhìn ra được thời gian. Dương Ngôn Hi cũng không biết mình đã quỳ bao lâu, hai chân tê dại. Cô nhìn chăm chăm vào màn mưa trước cửa. Mưa rất lớn, từng giọt rơi xuống đất, tí tách tí tách. Không hay như câu “đại châu tiểu châu lạc ngọc bàn” của Bạch Cư Dị, nhưng ít nhất cũng khiến đêm nay không quá tĩnh lặng.
Cô bước vào màn mưa, đưa tay ra hứng. Nhưng giọt mưa vừa chạm tay đã vỡ, những giọt nước trong suốt hóa thành hạt nước li ti trượt khỏi kẽ tay cô. Dù nắm thế nào cũng không giữ được, giống như con người vậy. Cô liều mạng muốn giữ lại, nhưng chẳng giữ được gì cả.
Cô từng ngây thơ và kiêu ngạo cho rằng, Chỉ cần cố gắng, con người có thể thắng được trời. Giờ nghĩ lại mới thấy buồn cười. Con người sao có thể đấu với trời? Khi trời đã quyết định thu lấy, mặc cho ngươi khóc trời kêu đất, Dù ngươi có quyền thế ngập trời. cũng không thể thay đổi. Khoảng cách giữa sinh và tử, kẻ phàm phu tục tử, sao có thể đấu với trời?
Mưa rơi trên mặt cô, buốt giá, lạnh lẽo, nhưng cô không hề động đậy, mặc cho mưa không kiêng nể gì đánh lên mặt, lên người mình. Gió hòa cùng mưa, cùng nhau nhảy múa trong không trung. Mái tóc bay tung phía sau lưng cô, bộ tang phục trắng thấm đẫm nước mưa, nặng nề, dán chặt vào thân thể cô.
Giống như một bức tranh, một bức tranh thê lương tuyệt mỹ, đẹp đến mức khiến người ta đau lòng, đẹp đến mức bất kỳ họa sĩ nào cũng không thể vẽ ra được.
Ngọc trạch giống ngôi nhà họ ở t thị đến chín phần, chỉ khác là nhà ở t thị trồng toàn cây, còn sân ở đây lại trồng đào. Ngọc Phong từng nói mẹ anh thích hoa đào, những cây đào này phần lớn là do một gia đình ba người họ trồng năm xưa, đến nay vẫn được chăm sóc rất tốt. Chỉ tiếc là bây giờ không phải mùa hoa nở, nếu không thì cảnh tượng hẳn sẽ đẹp biết bao.
Lạc hoa nhân độc lập, vi vũ yến song phi.
Cô còn nhớ rõ, khi hoa đào bay rợp trời, cô múa kiếm giữa muôn hoa, Múa đến sảng khoái tột độ, đẹp đến mê hồn. Ngọc Phong đứng bên cạnh ngắm nhìn, ánh mắt dịu dàng ấy khiến cô cảm thấy đời này có thể gặp được người tốt như vậy, Cũng xem như không uổng một kiếp.
Sau đó, Ngọc Phong còn đùa rằng anh nên đi học đàn cổ tranh. Đến lúc đó, một người múa kiếm, Một người đàn, học theo những tài tử giai nhân cổ đại, phong hoa tuyết nguyệt cho thỏa. Khi ấy cô còn cười nói, Phải là cô đàn, Ngọc Phong múa kiếm mới đúng, sao lại đảo ngược hết thế này? Ngọc Phong lại nói Anh nói rất đàng hoàng hợp lẽ, bảo rằng mấy thứ múa dao vung súng không hợp với anh, anh chỉ cần làm người đàn ông nội trợ là được.
Khi đó cô tưởng anh chỉ nói đùa, ai ngờ sau này anh thật sự đi học đàn cổ tranh. Chỉ là thiên phú âm nhạc của anh dường như không cao lắm. Nghe Tiêu Dương lén tiết lộ, anh học suốt nửa tháng mà vẫn chưa đánh xong được một bản nhạc. Cô nghe xong liền lén cười không thôi. Hóa ra Ngọc Phong, người vốn tưởng như không gì không làm được, lại là một kẻ mù âm nhạc.
Cô không vạch trần anh, chỉ cảm động trước tấm lòng ấy của anh không ngừng, chờ đến ngày Ngọc Phong học xong, cô nhất định sẽ ngồi nghe anh đàn cổ tranh.
Cô đầy lòng mong đợi, nhưng giờ đây lại không thể nữa.
Cả đời này, cô vĩnh viễn không còn cơ hội nghe nữa.
Ngọc Phong……