Chương 153: Sự Thật Bắt Đầu Lộ Diện đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 153: Sự Thật Bắt Đầu Lộ Diện.

Mọi người liên tục gật đầu.. Người của nhà họ Lưu vốn dĩ chẳng phải quân tử chính trực gì, dùng chút thủ đoạn tà môn ngoại đạo cũng không sao, thắng mới là đạo lý. Huống hồ để Lưu Khải Tinh bị pháp luật trừng trị cũng coi như là trừ hại cho dân, chẳng phải rất tốt sao?

Nhà họ Ngọc trải qua trăm năm mà vẫn sừng sững không suy, ngoài việc có Ngọc Huyền làm trụ cột định hải thần châm, nguyên nhân lớn nhất chính là truyền thống đoàn kết xưa nay của gia tộc. Khi không ảnh hưởng tới lợi ích tổng thể của gia đình, bọn họ có thể dùng mọi thủ đoạn để tranh giành thứ mình muốn, không ngừng vươn lên. Chỉ có ưu thắng liệt bại mới kích thích con người tiến thủ, không ngừng tự hoàn thiện bản thân.

Thế nhưng một khi đối mặt với ngoại địch, cho dù trong lòng có tư oán, họ cũng bắt buộc phải đoàn kết, lấy việc giữ gìn danh dự nhà họ Ngọc làm mục tiêu tối cao. Giống như lúc này, Ngọc Phong đột ngột qua đời, trong tộc người nào chẳng muốn ngồi vào vị trí của anh, nhưng bọn họ càng hiểu rõ hơn, chỉ cần nhà họ Ngọc còn tồn tại, họ mới có chỗ đứng.

Huống hồ lại còn có nhà họ Lưu  một thế lực cường đại đang dòm ngó như hổ rình mồi, bọn họ sẽ không ngu đến mức gây nội chiến vào lúc này, tạo cơ hội cho người khác thừa cơ chen chân. Thêm nữa, biểu hiện của Dương Ngôn Hi trong thời gian qua quả thực không tệ, mà lúc này bọn họ cần một người có thể chủ trì đại cục, đổi thành người khác thì chưa chắc ai phục ai, cho nên Dương Ngôn Hi hiển nhiên trở thành lựa chọn thích hợp nhất.

“Phu nhân, người của nhà họ Lưu tới rồi.”

Mọi người đang bàn bạc thì quản gia nhà họ Ngọc bước vào. Trong lòng mọi người, Dương Ngôn Hi đã là thê tử của Ngọc Phong, gọi nàng là phu nhân cũng không có gì không ổn. Sau khi biết tin Ngọc Phong qua đời, nàng vẫn không rời không bỏ, chỉ riêng phần tình nghĩa ấy cũng đủ để họ kính trọng.

Ánh mắt Dương Ngôn Hi lóe lên, đứng dậy bước ra tiền sảnh, những người khác tự giác theo sau.

Linh đường ngập trong một màu trắng tang tóc. Di ảnh của Ngọc Phong treo chính giữa, trên bức ảnh, khóe môi anh vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt đen như hắc diệu thạch ánh lên tầng tầng quang mang mờ ảo như mây như sương, tựa một vòng xoáy khổng lồ, chỉ cần liếc nhìn một lần là không thể dời mắt, trông như trích tiên giáng trần.

Người nhà họ Lưu tới không phải hạng tôm tép, mà là đại công tử Lưu Khải Hoàng, người đang cực kỳ được trọng dụng, được mọi người tranh nhau nịnh bợ.

“Người chết không thể sống lại, xin Ngọc phu nhân nén bi thương.”
Lưu Khải Hoàng thành khẩn nói. Rõ ràng biết những lời này không thể xuất phát từ chân tâm, nhưng trên mặt hắn lại không thấy chút giả dối nào, quả là người giỏi ngụy trang.

“Cảm ơn.”
Nàng chỉ có thể đáp như vậy. Trên đời này, ai chẳng mang mặt nạ mà sống? Dù là Tiêu Dương, bề ngoài phóng túng bất kham, tùy tính mà làm, Nhưng sự khát máu và tàn bạo đó… liệu có thật sự là bản tính của anh ta không? Chưa chắc. Còn tình huynh đệ giữa anh ta và Ngọc Phong, e rằng ngay cả huynh đệ ruột thịt cũng chưa chắc làm được như vậy.

“Cái chết của Ngọc Phong huynh quả thực khiến người ta tiếc nuối, trời ghen anh tài, đúng là tổn thất lớn của Hoa Hạ. Nhưng xin Ngọc phu nhân yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ tìm ra hung thủ, đòi lại công đạo cho Ngọc Phong huynh. Nếu phu nhân có gì cần giúp đỡ, trong khả năng cho phép, nhà họ Lưu chúng tôi nhất định sẽ tận lực.”

Bất kể đấu đá ngầm dữ dội thế nào, những lời xã giao kiểu này vẫn bắt buộc phải nói. Đắc nhân tâm giả đắc thiên hạ, câu này dù đặt vào thời hiện đại cũng không hề lỗi thời. Hiện giờ thế cục tam phân, ai giành được nhiều sự ủng hộ hơn, người đó chính là kẻ thắng.

“Nếu vậy, tôi thay Ngọc Phong cảm ơn Lưu thiếu tướng. Nếu thật sự có việc cần, tôi sẽ không khách sáo.”

“Như vậy thì tốt. Phu nhân cùng Ngọc Phong huynh tình sâu nghĩa nặng, lần này hẳn khiến cô hao tâm tổn lực không ít. Ngọc lão gia tử lại bệnh rồi, hậu sự của Ngọc Phong huynh cùng mọi chuyện trong nhà, lớn nhỏ đều do một tay cô lo liệu, gánh nặng cả tinh thần lẫn thể xác đều không nhẹ. Cô có nghĩ tới việc giảm bớt áp lực cho bản thân không? Ngọc lão gia tử đã ngã xuống rồi, cô tuyệt đối không thể ngã theo”

Những lời này nghe qua, câu nào câu nấy đều như vì nàng, vì nhà họ Ngọc mà nghĩ, quả thực không tìm ra điểm sai.

“Vậy theo ý của Lưu thiếu tướng, tôi nên làm thế nào để giảm bớt áp lực?”
Nàng thật muốn nghe xem hắn có cao kiến gì. Quả nhiên, hôm nay hắn tới không thể là chuyện tốt, đúng là hoàng thử lang chúc tết gà, không có ý tốt. Lưu Khải Hoàng tuyệt đối không phải loại chỉ nói cho sướng miệng mà không có lợi ích thực tế.

“Sao lại là ý của tôi được, tôi chỉ đưa ra một đề nghị thôi. Nếu cô thấy hợp thì dùng, không hợp thì nghe cho biết cũng được.”

Lưu Khải Hoàng không hề tỏ ra khó chịu, vẫn thành khẩn như cũ, ngược lại giống như nàng không biết điều, không nhận lòng tốt của người ta.

Lời nói quả thật tròn trịa. Có tiền đề này, cho dù hắn nói gì, dù quá đáng đến đâu, Dương Ngôn Hi cũng không thể nổi giận. Người ta đã nói rồi, không thích thì coi như nghe lời vô nghĩa.

Dương Ngôn Hi không tiếp lời hắn. Muốn nói thì nói, dù sao cũng chẳng phải chuyện tốt, nhưng nàng cũng hiểu, Lưu Khải Hoàng nhất định sẽ nói, nếu không thì chuyến này chẳng phải uổng công.

Quả nhiên, Lưu Khải Hoàng không giận, tu dưỡng cực cao, tự mình nói tiếp:

“Những người hiện giờ phu nhân quản lý cũng chỉ là thay cha mẹ họ giáo dưỡng mà thôi, cũng không thể thật sự để họ ra làm nhiệm vụ. Nếu đã vậy, Việc này có phải có thể tạm thời gác lại, hoặc giao cho người khác quản lý trước không? đợi chuyện của Ngọc Phong xử lý xong rồi cô quay lại, khi ấy tâm trạng cũng điều chỉnh ổn hơn. Đối với người với mình đều là chuyện tốt.”

Nói nghe thật nhẹ nhàng. Nàng vất vả biết bao mới giành được vị trí Tổng huấn luyện viên Long Tổ từ võ đài, giờ chỉ vài câu đơn giản của hắn đã muốn nàng giao quyền ra ngoài, chẳng phải tính toán quá đẹp sao?

Chuyện của Ngọc Phong đâu chỉ là ân oán cá nhân, đó là liên quan tới bang giao hai nước, sao có thể nói trì hoãn là trì hoãn. Kéo dài thêm, ai biết sẽ phát sinh chuyện gì. Nhưng nàng biết rõ, chỉ cần buông tay, nhà họ Lưu nhất định sẽ tìm cách đường hoàng đoạt lấy vị trí, đến lúc đó nàng có khóc cũng không có chỗ khóc.

“Lưu thiếu tướng nói cũng có lý.”
Dương Ngôn Hi nói, sắc mặt tái nhợt, trông tinh thần quả thực rất kém. Mấy ngày nay nàng gần như không ngủ, làm sao ngủ được? Chỉ cần nhắm mắt lại, Ngọc Phong liền xuất hiện trước mặt nàng, khi thì cười, khi thì dịu dàng nhìn nàng. Nhiều lần nàng tưởng anh thật sự đã quay về bên mình, nhưng vừa đưa tay ra, người kia lại hóa thành hư ảnh, không chạm được, không nhìn rõ, ngay cả chút hơi ấm còn sót lại cũng không có.

Với trạng thái như vậy, làm sao nàng ngủ ngon, làm sao còn tinh thần?

Dương Ngôn Hi vừa dứt lời, sắc mặt những người phía sau lập tức thay đổi. Quan trường đánh quan thoại, ở đây ai chẳng là cao thủ, sao không nghe ra được ý đồ của nhà họ Lưu. Nhà họ Lưu bao giờ tốt bụng như vậy? Không đổ thêm dầu vào lửa đã là tốt lắm rồi, sLàm sao có thể gọi là giúp đỡ đúng lúc hoạn nạn? Rõ ràng là muốn nhân cơ hội đoạt quyền.

Bình thường thì không sao, nhưng Dương Ngôn Hi dù mạnh mẽ đến đâu cũng là nữ nhân. Trước cái chết của người mình yêu, có mấy ai giữ được tỉnh táo? Lẽ nào thật sự bị Lưu Khải Hoàng lừa đi?

Lưu Khải Hoàng vẫn giữ nguyên thần sắc, không kiêu không nóng, chẳng hề lộ vẻ đắc ý, nhưng trong lòng lại khinh thường Dương Ngôn Hi đến cực điểm. Ánh mắt của Ngọc Phong cũng chẳng hơn thế, đàn bà rốt cuộc vẫn là đàn bà, lề mề, không làm nên đại sự. Nhà họ Ngọc trông chờ vào nàng thì sớm muộn cũng sụp đổ.

Ngọc Phong vừa chết, nhìn khắp nhà họ Ngọc còn ai đủ bản lĩnh đối đầu với hắn? Tiêu Dương tuy thân thiết với Ngọc Phong, nhưng chung quy không phải người nhà họ Ngọc, không thể vì chuyện của Ngọc gia mà dốc hết tâm sức. Huống hồ mối liên hệ ấy vốn vì Ngọc Phong, Nay sợi dây đã đứt, Tiêu Dương còn có quản chuyện nhà họ Ngọc hay không vẫn là chuyện chưa chắc.

“Trước hết tôi xin cảm ơn Lưu thiếu tướng đã quan tâm tới tôi và nhà họ Ngọc như vậy, phần tình nghĩa này chúng tôi nhất định ghi nhớ trong lòng. Nhưng ông nội đã giao mọi việc cho tôi rồi, với tư cách là hậu bối, sao tôi có thể để ông thất vọng được?, đúng không? Dù lực có chưa đủ, cũng phải dốc hết sức mà làm. Đã ngồi vào vị trí đó thì phải làm tròn trách nhiệm của mình. Tôi không có bản lĩnh như Lưu thiếu tướng, chu toàn mọi mặt, thậm chí còn có thời gian ‘quan tâm’ người khác, chỉ cầu có thể đem việc của mình làm đến tận thiện tận mỹ.”

Dương Ngôn Hi nhìn Lưu Khải Hoàng một cái rồi nói tiếp. Nói nửa chừa nửa, cái bản lĩnh chọc tức người khác này nàng học được từ Ngọc Phong. Nàng tuyệt đối sẽ không để anh thất vọng,Nàng sẽ thay anh bảo vệ tất cả: người thân của anh, gia đình của anh!

Trong mắt Lưu Khải Hoàng lóe lên một tia âm trầm, như sao băng xẹt qua, nhanh đến mức biến mất không dấu vết. Dương Ngôn Hi rõ ràng đang châm chọc hắn lắm chuyện, xen vào việc của người khác.

Hay cho một Dương Ngôn Hi, hắn quả thật đã xem thường nàng. Tưởng chỉ là một nữ nhân vô não biết vài chiêu hoa quyền tú cước, giờ xem ra cũng không phải nhân vật đơn giản. Ngọc Phong chết rồi mà còn để lại cho mình một người kế nhiệm. Hừ, hắn không ngại làm việc tốt, Sớm ngày giúp bọn họ đoàn tụ, để khỏi đến chết hắn cũng không được yên.

“Ngọc phu nhân nói như vậy chẳng phải là làm tôi không dám nhận, thật sự tổn thọ tôi sao? Ai chẳng biết năm đó phu nhân tại cuộc thi tổng giáo quan Long Tổ phong thái hơn người, cảnh tượng ấy tôi có may mắn được tận mắt chứng kiến, đến nay vẫn khắc sâu trong lòng. Tôi cũng không có ý gì khác, chỉ cảm thấy phu nhân quá vất vả. Nam nhi nhà họ Ngọc ai nấy đều bất phàm, hà tất phu nhân phải gánh hết lên người. Nói lời khó nghe. phu nhân đừng trách tôi nói thẳng, chuyện Ngọc Phong huynh qua đời tôi cũng rất đau lòng, Nhưng cô dù sao cũng không mang họ Ngọc. Nghe nói hai người vẫn chưa đăng ký kết hôn, thậm chí ngay cả tiệc cưới cũng chưa tổ chức, đúng không? Cô còn cả thanh xuân rộng dài, hà tất phải lãng phí cả đời tại nhà họ Ngọc?”

Trong lòng Ngôn Hi cười lạnh. Hắn thân với nàng đến thế sao? Ngoài công việc ra, riêng tư bọn họ chưa từng nói với nhau một câu, giờ lại bày ra bộ dạng móc ruột gan vì nàng, thậm chí nghĩ luôn cho cả nửa đời sau của nàng, thật nực cười.

Nói cho cùng chẳng phải là ly gián hay sao? Phải thừa nhận, chiêu này của Lưu Khải Hoàng cực độc. Nếu nàng không chịu giao quyền, ai dám đảm bảo người nhà họ Ngọc ai ai cũng hiểu nàng, không cho rằng nàng muốn độc chiếm quyền lực?

Lòng người cách nhau một lớp bụng, nàng không thể biết suy nghĩ của từng người, càng không thể khống chế suy nghĩ của họ. Huống hồ lời của Lưu Khải Hoàng, câu nào câu nấy đều đâm thẳng vào tim đen. Cho dù Ngọc Huyền và Ngọc Phong thừa nhận nàng, việc nàng chưa gả cho Ngọc Phong là sự thật,Chung quy vẫn là danh không chính, lời không thuận. Ai biết người khác có nghĩ như vậy hay không?

Lưu Khải Hoàng thẳng thừng chọc thủng lớp giấy này, cho dù mọi người muốn giả vờ hồ đồ cũng không được. Dù hiện tại không nói gì, trong lòng nhất định sẽ sinh ra khe hở.

Nhưng quyền này nàng có thể giao ra sao? Không thể!
Ai dám đảm bảo người kia không bị mua chuộc, không phải nội gián của kẻ khác? Hiện giờ, ngoài bản thân mình, nàng còn có thể tin ai nữa?

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message