Chương 149: Lời Tỏ Tình Dưới Ánh Đèn Mờ đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 149: Lời Tỏ Tình Dưới Ánh Đèn Mờ.

Vừa bước vào nhà hàng, Dương Ngôn Hi đã cảm thấy có gì đó không ổn. Không gian tĩnh lặng đến lạ thường, nếu không phải có vấn đề thì chính là quán này quá đỗi vắng vẻ, hoàn toàn không có chút sinh khí nào.

Đang lúc nghi hoặc, một khúc nhạc du dương vang lên trong không gian yên tĩnh, chẳng những không hề đột ngột mà còn nhẹ nhàng trong trẻo, như một dòng suối mát chảy vào lòng người, khiến người nghe vô cùng dễ chịu. Người có thể đàn ra khúc nhạc như vậy, hẳn là có trình độ không thấp.

Dương Ngôn Hi men theo tiếng đàn bước tới, chỉ thấy một bóng người mặc đồ trắng ngồi trước cây đàn piano, đôi tay thon dài trắng nõn lướt trên phím đàn, cảnh tượng vô cùng đẹp mắt.

Dù chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhưng cũng đủ tưởng tượng ra người ấy đang đắm chìm trong âm nhạc đến mức nào. Quả thật, muốn diễn tấu được giai điệu mỹ diệu như thế, nếu không dồn hết tình cảm thì sao làm được? Bất giác nàng nhớ lại rất lâu về trước, Sở Dục Thành cũng từng đàn cho nàng nghe một khúc, tự nhiên cũng rất hay, chỉ là nếu luận về trình độ, dường như vẫn kém người trước mắt này đôi phần.

Khúc nhạc kết thúc, người đàn ông dừng tay, chậm rãi xoay người lại. Hàng mày, ánh mắt ấy… quen thuộc đến lạ.

“Trình Tư Thừa?” Dương Ngôn Hi có chút ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng có gì quá bất ngờ. Lần đầu gặp Trình Tư Thừa, hắn đã kéo violin, nay thấy hắn chơi piano cũng không có gì lạ. Tuy người này phóng túng bất kham, nhưng quả thật rất có tài hoa. Chỉ là theo nàng được biết, Trình Tư Thừa là con trai độc nhất trong nhà, sau này tất nhiên phải kế thừa gia nghiệp, e rằng không thể tùy tâm lựa chọn con đường mình yêu thích. Hắn hẳn cũng hiểu rõ điều đó, cho nên mới càng buông thả bản thân, là phản kháng hay tự hủy, ngay cả chính hắn cũng không rõ.

Trình Tư Thừa mỉm cười với nàng, đưa nàng vào bàn. Lúc này Dương Ngôn Hi mới lần đầu tiên quan sát hắn một cách nghiêm túc. Trước kia nàng chỉ coi hắn là một đứa trẻ nghịch ngợm, đương nhiên sẽ không chú ý đến dung mạo. Giờ nhìn kỹ mới phát hiện, hắn thật sự rất đẹp trai, đúng kiểu “mỹ nam hoa dạng” đang được ưa chuộng hiện nay: ngũ quan tinh xảo, gần như không tìm ra một tì vết nào. Nếu giả nữ trang, e rằng cũng là nhân vật khuynh quốc khuynh thành. Cử chỉ giơ tay nhấc chân đều mang theo một phong thái phóng khoáng khó nói thành lời. Có lẽ do hắn sống lâu ngày cùng âm nhạc, mà nghệ sĩ thường có thêm một khí chất đặc biệt, hoặc quái dị, hoặc phong lưu. Trình Tư Thừa hẳn là thuộc loại sau.

Điều nàng không nghĩ ra là, vì sao Trình Tư Thừa lại hẹn nàng tới đây.

“Trình Tư Thừa, anh hẹn tôi đến đây rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Huấn luyện viên giờ này chắc vẫn chưa ăn cơm nhỉ, cũng đói rồi. Cứ ăn trước đã rồi nói, đồ ăn ở đây rất ngon, chỗ khác không ăn được đâu.” Trình Tư Thừa nói rất “dịu dàng”, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến nàng nổi hết cả da gà. Trình Tư Thừa xưa nay vốn là kẻ chuyên gây chuyện, đa phần những lần đối đầu với nàng đều do hắn châm ngòi. Hôm nay sao lại chủ động lấy lòng nàng thế này?

Dương Ngôn Hi dùng đũa gắp thử thức ăn trước mặt, nụ cười nửa thật nửa giả:
“Sao tôi biết anh có bỏ thuốc xổ hay thứ gì đó vào không?”
Không phải nàng đa nghi, mà là hắn có quá nhiều tiền án, rõ ràng giống như muốn mời nàng tới dự Hồng Môn Yến.

Trình Tư Thừa cười khẩy, đầy khinh miệt:
“Cho dù tôi có bỏ thuốc thật, với bản lĩnh của huấn luyện viên, e rằng cũng chẳng làm gì được cô đâu nhỉ?”
Hắn đâu có ngu, cùng một chiêu mà dùng lần thứ hai.

“Tôi cũng nghĩ anh không ngu đến thế.” Dương Ngôn Hi quả thật đã đói, nhìn mỹ thực trước mặt, cơn thèm lập tức bị khơi dậy, liền thoải mái ăn uống. Trình Tư Thừa chỉ là một đứa trẻ, nàng không cần phải đề phòng hắn như đề phòng kẻ địch.

Trong mắt Trình Tư Thừa lóe lên một tia tức giận. Dưới tay Dương Ngôn Hi, hắn chịu thiệt không ít, khiến hắn vô cùng bực bội, nhất là nàng thỉnh thoảng còn châm chọc hắn vài câu, thật sự đáng hận.

Dẫu sao vẫn là thiếu niên khí thịnh, muốn giống như Ngọc Phong và những người kia mà mặt không đổi sắc thì vẫn cần tôi luyện thêm. Trình Tư Thừa không nói nữa, chỉ ngồi đối diện nhìn Dương Ngôn Hi ăn. Hắn phát hiện nàng ăn khá nhanh, nhưng động tác lại không hề thô lỗ, vừa nhìn đã biết xuất thân từ gia đình danh giá. Nghĩ lại lúc nàng huấn luyện bọn họ, tuy nghiêm khắc, động một chút là chỉnh cho họ thê thảm, nhưng từ đầu đến cuối chưa từng nói lời thô tục, giáo dưỡng quả thực rất tốt. Nếu nàng trẻ hơn vài tuổi, nói không chừng hắn thật sự sẽ yêu đương nghiêm túc với nàng. Chỉ tiếc… phụ nữ lớn tuổi rồi, hắn không có hứng thú.

Dương Ngôn Hi xưa nay làm việc dứt khoát, ăn cơm cũng vậy. Hơn nữa ăn với ai mới là mấu chốt. Nếu là Ngọc Phong, nàng đương nhiên có thời gian chậm rãi ăn, chậm rãi nói chuyện. Còn với người trước mắt này, thôi bỏ đi. Chỉ mất hai mươi phút nàng đã ăn xong.

“Cảm ơn anh đã đãi cơm. Giờ có thể nói rốt cuộc anh muốn làm gì rồi chứ?”
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo, đạo lý này nàng hiểu.

“Huấn luyện viên, cảnh giác cũng không cần cao như vậy chứ? Tôi lại không làm hại cô. Mỹ nhân thục nữ, quân tử hảo cầu. Một đại mỹ nữ như cô, tôi mời ăn cơm thì có gì kỳ quái?” Trình Tư Thừa nói rất đương nhiên. Hắn có một đôi mắt đào hoa đẹp mê người, ánh mắt lưu chuyển đã đủ câu hồn đoạt phách, người định lực kém e rằng đã bị mê hoặc. Cũng may hiện tại hắn vẫn chỉ là một thiếu niên, nếu lớn lên, e rằng lại là một yêu nghiệt nữa.

Đẹp thì sao chứ, trên đời này ai vượt qua được Ngọc Phong? Người đàn ông ấy không cần phô trương phong tình, nhưng lại là phong hoa tuyệt đại thực sự. Chỉ là… giờ này hắn đang ở đâu? Có bình an không? Nếu vô sự, vì sao còn chưa quay về gặp nàng? Hắn từng hứa, chỉ cần hắn trở về, hai người sẽ thành hôn. Lời hẹn ấy, hắn còn nhớ không?

Trước mặt người ngoài, nàng luôn ngụy trang rất tốt, dường như không hề dao động. Nàng biểu hiện ra vẻ tin chắc Ngọc Phong sẽ trở về, nhưng theo thời gian trôi qua, trong lòng nàng còn bao nhiêu tự tin? Dẫu vậy, trước mặt người khác nàng chỉ có thể như thế. Chỉ khi nàng tin, người khác mới tin. Ngọc gia vốn nhân khẩu không nhiều, người có huyết thống trực hệ lại càng ít, ai cũng có khả năng phản bội. Trước thế công hung hăng của nhà họ Lưu, lúc này tuyệt đối không chịu nổi dù chỉ một gợn sóng.

Trình Tư Thừa thất bại nhận ra, chiêu quyến rũ của mình với Dương Ngôn Hi hoàn toàn vô tác dụng. Hắn liếc mắt đưa tình với nàng, vậy mà nàng còn thất thần đi chỗ khác. Thất bại thật sự. Hắn tung hoành tình trường từ trước đến nay chưa từng bại trận, trên thì bà lão tám mươi, dưới thì bé gái tám tuổi, không ai không khuất phục dưới “quần âu” của hắn. Thế mà đến Dương Ngôn Hi lại chẳng có tác dụng gì, chẳng lẽ mị lực của hắn giảm rồi sao?

Dương Ngôn Hi cuối cùng cũng hoàn hồn, vừa ngẩng đầu liền phát hiện không biết từ lúc nào Trình Tư Thừa đã đứng trước mặt nàng, cúi người xuống, ở rất rất gần. Hơi thở nóng rực từ chóp mũi hắn phả lên mặt nàng. Ánh đèn vàng mờ chiếu lên hai người, không khí trở nên có phần mập mờ.

Trình Tư Thừa thừa nhận mình cố ý. Hắn không tin Dương Ngôn Hi có thể mãi thản nhiên như vậy. Nàng dù có mạnh mẽ đến đâu thì rốt cuộc cũng là phụ nữ. Ở khoảng cách gần gũi với người khác phái thế này,Hắn không tin nàng vẫn có thể thờ ơ, không chút rung động.. Một nữ giáo quan sắt đá lạnh lùng đỏ mặt tim đập, hẳn là rất thú vị, chẳng phải sao?

Dương Ngôn Hi là người luyện võ, bình thường chỉ cần có khí tức lạ tiến lại gần, cơ chế phòng vệ của cơ thể sẽ tự động kích hoạt. Đầu óc còn chưa kịp phản ứng, bàn tay đã đánh ra…

May mà Trình Tư Thừa từng chịu thiệt dưới tay nàng không ít, chuyện nàng đột ngột ra tay cũng nằm trong dự liệu của hắn. Ngay khoảnh khắc nàng xuất thủ, hắn đã nắm lấy cổ tay nàng. Trong lòng không khỏi sợ hãi, may mà có chuẩn bị, nếu không một chưởng này giáng xuống, e rằng hắn lại phải nằm giường thêm một ngày.

“Sao huấn luyện viên lại muốn động thủ nữa rồi? Phụ nữ vẫn nên dịu dàng một chút, nếu không sẽ dọa chạy đàn ông đấy.” Bàn tay Trình Tư Thừa trượt từ cổ tay nàng xuống lòng bàn tay nàng, cảm nhận làn da mịn màng của nàng. Hắn vốn nghĩ người luyện võ như nàng thì tay nhất định sẽ thô ráp, nào ngờ lại trơn mịn tinh tế đến vậy. Cảm giác chạm vào rất không tệ. Nói là da như ngọc mỡ cũng chẳng quá. Ngọc Phong quả thật có phúc, chỉ tiếc… không có mạng hưởng.

Dương Ngôn Hi cau mày nhìn Trình Tư Thừa, đưa tay còn lại đặt lên trán hắn:
“Anh bị sốt à?”

“Hả?” Một câu nói không đầu không đuôi của nàng khiến hắn mơ hồ. Hắn đang trêu chọc nàng đấy, phiền nàng có phản ứng như người bình thường một chút được không?

“Không thì sao toàn nói nhảm?” Trình Tư Thừa tuyệt đối là không bình thường. Từ lúc nàng bước vào đây, hắn đã không bình thường rồi. Theo tính cách của Trình Tư Thừa, sao hắn có thể cho nàng sắc mặt tốt được? Chẳng lẽ nàng huấn luyện bọn họ quá ác, khiến hắn thần kinh có vấn đề? Ha ha, vậy thì tội lỗi quá.

Trình Tư Thừa sững người, lập tức phản ứng lại, nụ cười dịu dàng đến mức như có thể nhỏ ra nước:
“Bảo bối, anh không nói nhảm đâu. Có lẽ em không biết, thật ra anh… vẫn luôn thích em. Nếu không thích em, sao anh cứ chọc cho em tức giận mãi? Không phải chỉ để em chú ý đến anh thôi sao? Đêm nay anh đặc biệt bao trọn nơi này, chỉ muốn thổ lộ với em. Anh đã lấy hết dũng khí rồi, em không được từ chối anh.”

“Anh đang đùa đúng không?” Dương Ngôn Hi bị dọa đến mức hơi sững sờ.

“Em thấy anh giống đang nói đùa sao? Anh chưa từng thích ai như vậy. Từ nhỏ anh muốn thứ gì thì sẽ có người tự động mang tới trước mặt. Đây là lần đầu tiên anh chủ động muốn, chủ động làm một chuyện, chính là nói cho em biết lòng mình. Anh không để ý việc em từng yêu người khác, nhưng anh hy vọng từ nay về sau, trong sinh mệnh của em chỉ có một mình anh.”

Dương Ngôn Hi nghe mà xúc động vô cùng, trong mắt thậm chí còn hơi ươn ướt:
“Thật sao? Anh thật sự thích em à? Nhưng… nhưng em lớn tuổi hơn anh, anh không chê em già hơn sao?”

“Sao có thể chứ? Tình yêu không phân quốc độ, không phân tuổi tác. Năm xưa Minh Hiến Tông còn có thể cưới người phụ nữ lớn hơn mình hơn mười tuổi, sủng ái không suy. Ngày nay sao anh lại vì chuyện này mà chê em được?”
Được rồi, Trình Tư Thừa nói xong chính hắn cũng muốn ói. Trong lòng dâng lên cảm giác rất kỳ quái. Thái độ của Dương Ngôn Hi thay đổi nhanh quá. Hắn vốn luôn tự tin vào mị lực của mình, nhưng hôm nay lại cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Hắn cảm thấy Dương Ngôn Hi không phải người nông cạn như vậy. Nếu nàng thật sự dễ mắc câu thế, hắn lại càng thất vọng.

“Vậy à? Thật là khiến người ta cảm động.” Dương Ngôn Hi đột nhiên thay đổi hẳn vẻ xúc động, cười đến đầy hiểm ý.
“Chỉ là… trước hết anh có thể giải thích cho tôi biết, đám phụ nữ kia là chuyện gì không?”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message