Con cưng của trời vốn dĩ luôn kiêu ngạo hơn người thường vài phần. Dẫu Dương Ngôn Hi dùng vũ lực ép bọn họ phải nghe lời, nhưng muốn khiến bọn họ thật sự tâm phục khẩu phục, ngoan ngoãn tuân lệnh thì không hề dễ. Thế nên vừa được nghỉ ngơi, cả đám đã tụ lại với nhau, bắt đầu “thảo phạt” Dương Ngôn Hi.
“Đệch mẹ, con đàn bà đó có phải biến thái không vậy? Huấn luyện kiểu gì thế này, cô ta muốn hành chết bọn mình à?” Vệ Anh Kỳ tức tối chửi thề. Hôm nay mặt mũi hắn coi như mất sạch, vậy mà lại bị một người phụ nữ nhỏ con trị đến mức không còn sức phản kháng.
“Con đàn bà đó chắc chắn là tâm lý biến thái rồi, không chừng mãn kinh sớm đó?” Từ Tử Kiệt làm bộ suy tư nghiêm túc.
“Cũng có khả năng lắm. Hay là chúng ta tặng cho huấn luyện viên Dương xinh đẹp của chúng ta một món quà đi?” Trình Tư Thừa cười một nụ cười quái dị.
“Tặng gì?” Mọi người tò mò hỏi. Dĩ nhiên chẳng ai tin Trình Tư Thừa sẽ thật sự tặng Dương Ngôn Hi thứ gì tốt đẹp.
Trình Tư Thừa cười lạnh, trong mắt lóe lên ánh sáng của trò đùa ác ý. Dám đánh hắn sao? Con đàn bà này đúng là sống quá yên ổn rồi.
Ngày hôm sau, trên bàn làm việc trong phòng nghỉ của Dương Ngôn Hi xuất hiện hơn mười hộp nước uống tĩnh tâm. Bên trên còn kèm một tờ giấy, chữ viết nguệch ngoạc như cỏ dại, trên đó ghi
“Thứ này có thể làm chậm lão hóa, trì hoãn mãn kinh, là thánh phẩm không thể thiếu của phụ nữ già.”
Một đống hộp bị ném ào ào xuống bãi đất trống. Dương Ngôn Hi mặc quân phục đứng trước mặt một đám đàn ông, không những không hề nhỏ bé, mà khí chất hiên ngang lạnh lùng kia, ngay cả đám đàn ông này cũng không ai sánh nổi.
“Ai viết?” Dương Ngôn Hi đảo mắt nhìn một vòng, ánh nhìn dừng lại trên người Trình Tư Thừa. Rất tốt, phản kích nhanh thật. Nhưng trẻ con thì vẫn là trẻ con, thủ đoạn non nớt như vậy, ngoài việc chọc giận người khác ra thì có tác dụng gì? Mà chưa chắc đã chọc giận được cô.
“Là tôi viết.” Trình Tư Thừa thản nhiên thừa nhận.
“Huấn luyện viên vất vả như vậy, ngày ngày huấn luyện bọn tôi, nắng mưa không quản. Cô biết đó, phụ nữ già nhanh lắm, không biết bảo dưỡng thì chẳng mấy chốc sẽ thành hoa tàn nhan phai. Nghe nói huấn luyện viên vẫn chưa kết hôn phải không? Sau này mà không gả được thì đáng thương lắm. Cho nên bọn tôi cảm thấy huấn luyện viên rất cần mấy thứ này. Nhưng huấn luyện viên cũng không cần cảm ơn bọn tôi đâu, bọn tôi cũng là vì bản thân mình thôi. Nghe nói phụ nữ khi mãn kinh rất đáng sợ, vừa biến thái vừa bỉ ổi, bọn tôi thật sự rất lo lắng.”
Hắn cười dịu dàng nói. Nhà hắn không thiếu gì ngoài phụ nữ, đương nhiên biết phụ nữ sợ nhất là bị nói già, nói không ai lấy. Dù không đánh lại cô, mỉa mai vài câu để xả giận cũng tốt.
Những người bên cạnh cúi đầu cười khúc khích, rõ ràng là cố tình cười cho Dương Ngôn Hi thấy.
“Tư Thừa, cậu còn thiếu một điểm nữa.” Từ Tử Kiệt tiếp lời.
“Nước uống tĩnh tâm không chỉ giúp làm chậm lão hóa, mà còn điều hòa quan hệ nam nữ, cân bằng âm dương. Điều này đối với huấn luyện viên cũng rất quan trọng. Không có đàn ông ‘tưới nhuần’, tâm trạng huấn luyện viên bực bội một chút cũng là chuyện có thể thông cảm.”
“Ý là sao? Huấn luyện viên chưa kết hôn à?” Có người cố tình hỏi, giọng điệu khoa trương vô cùng.
“Nghe nói lúc sắp cưới thì người đàn ông kia gặp chuyện, chết mất rồi.” Có người “thì thầm” trả lời.
“Vậy huấn luyện viên chẳng phải là góa phụ sao? Chưa vào cửa đã khắc chết chồng, bây giờ chúng ta đứng gần như vậy, lỡ có chuyện gì thì sao?”
“Vậy đứng xa ra thì hơn.”
Nói xong, cả đám phối hợp cực kỳ ăn ý, đồng loạt lùi lại một bước, như thể Dương Ngôn Hi là ôn dịch.
“Im hết cho tôi!” Dương Ngôn Hi quát lớn.
Cô để mặc bọn họ nói, không có nghĩa là cho phép bọn họ lấy chuyện của Ngọc Phong ra đùa giỡn. Dám nguyền rủa Ngọc Phong chết? Đám nhóc thối này đúng là chưa biết điều.
Thấy Dương Ngôn Hi tiến lên một bước, giọng nói âm dương quái khí của Trình Tư Thừa vang lên:
“Huấn luyện viên, bọn tôi có lòng tốt tặng quà cho cô, dù cô không nhận thì cũng không nên định đánh người chứ? Hành vi như vậy rất khó khiến người khác tâm phục khẩu phục.”
Dương Ngôn Hi sắc mặt không đổi, mỉm cười dịu dàng:
“Yên tâm, tôi không thích bạo lực. Các anh tốt với tôi như vậy, tôi đương nhiên phải đáp lễ.”
Không thích bạo lực? Trong mắt mọi người đầy nghi ngờ. Ai là người ngày đầu tiên đã đánh bọn họ một trận? Đang thầm khinh bỉ thì thấy Dương Ngôn Hi giẫm mạnh chân xuống đất.
Ầm một tiếng, toàn bộ hộp trên mặt đất bị chấn bay lên không trung. Tay Dương Ngôn Hi lướt qua đám hộp giấy đang bay loạn, tốc độ cực nhanh, chỉ thấy những chiếc hộp vỡ nát thành từng mảnh giấy, rơi lả tả như tuyết.
Mọi người há hốc mồm. Định thần nhìn lại, trong tay Dương Ngôn Hi đã nắm mười mấy chai thủy tinh, nắp đều đã mở.
“Các anh nhớ giữ cho cẩn thận.”
Nụ cười của Dương Ngôn Hi rực rỡ như tranh nhật nguyệt, ánh mắt lưu chuyển đầy tự tin. Người phụ nữ như vậy mới là đẹp nhất. Mọi người nhìn đến sững sờ, không chỉ vì chiêu thức của cô, mà còn vì nụ cười ấy. Họ chưa từng biết, nụ cười của phụ nữ ngoài dịu dàng e thẹn, còn có thể tự tin ngông nghênh, không thua kém nam nhân.
Nhưng đúng lúc bọn họ còn đang ngẩn ngơ, Dương Ngôn Hi vung tay. Mười mấy chai thủy tinh lập tức bay thẳng vào miệng Trình Tư Thừa và mấy người kia, chính xác không lệch một ly, chất lỏng đổ thẳng vào miệng bọn họ. Theo phản xạ, tất cả đều ngậm miệng lại, vừa khớp ngậm lấy chai, mà Dương Ngôn Hi thậm chí còn không cần đến gần.
Hoàn hồn lại, bọn họ vội vàng nhổ chai ra. Không cần soi gương cũng biết bộ dạng mình lúc này buồn cười đến mức nào.
“Dương Ngôn Hi, cô đúng là đồ điên!” Vệ Anh Kỳ gầm lên giận dữ. Cô ta lại dám bắt bọn họ uống thứ này.
“Trong thời gian huấn luyện, tốt nhất các anh nên gọi tôi là huấn luyện viên. Dù sao chúng ta cũng chưa thân đến mức đó. Nếu anh không hiểu thế nào là tôn sư trọng đạo, tôi đề nghị anh về đọc lại Học Ký cho đàng hoàng.”
Dương Ngôn Hi vẫn thản nhiên như mây gió.
“Cô nói cái gì?”
Con đàn bà chết tiệt, dám bắt hắn đi đọc sách? Từ nhỏ đến lớn hắn luôn đội sổ toàn trường thì sao? Có giáo viên nào dám nói hắn nửa câu không phải? Quỷ mới biết Học Ký là thứ rác rưởi gì. Trước kia thứ hắn ghét nhất là sách vở, bây giờ thì không, thứ hắn ghét nhất chính là người phụ nữ trước mặt này.
“Về nhà chép Học Ký mười lần, ngày mai tôi muốn xem.”
Dương Ngôn Hi không cho hắn cơ hội phản bác, trực tiếp ra lệnh. Tính khí Vệ Anh Kỳ quá nóng nảy, không học cách kiềm chế thì khó thành đại sự.
“Tôi không làm!” Vệ Anh Kỳ gào lên như trẻ con.
“Tôi đã nói rồi, làm quân nhân, điều cơ bản nhất chính là phục tùng mệnh lệnh. Nếu ngay cả điều này anh cũng không làm được, lấy tư cách gì nghĩ mình có thể trở thành một quân nhân đủ tư cách? Chi bằng về nhà tiếp tục làm công tử ăn chơi, làm phế vật còn hơn, hà tất phải đến đây chịu khổ?”
Giọng Dương Ngôn Hi vang dội.
Rất hiếm khi thấy cô nghiêm khắc đến vậy. Dù bọn họ có chọc giận cô thế nào, cô cũng luôn bình thản, trừng phạt nhưng không nổi giận. Lần này, bị cô quát mắng như vậy, tất cả đều bị dọa sững sờ. Đặc biệt là Vệ Anh Kỳ, trong lòng hắn không hiểu sao lại dâng lên một chút xấu hổ. Mẹ nó, hắn từ nhỏ làm đủ chuyện xấu, chưa từng biết hổ thẹn là gì, hôm nay đúng là gặp quỷ rồi.
“Chép thì chép, có gì ghê gớm đâu.” Vệ Anh Kỳ lầm bầm, trừng Dương Ngôn Hi một cái.
Dương Ngôn Hi nhìn bộ dạng như đứa trẻ bị ức hiếp của hắn, đúng là vừa tủi thân vừa tức mà không dám phát. Thật ra nói là trẻ con cũng không sai, cả đám đều mới mười bảy mười tám tuổi, so với tuổi thân xác hiện tại của cô thì đúng là mấy cậu em. Cô suýt nữa bật cười, nhưng không được cười, cười là uy nghiêm vất vả xây dựng sẽ sụp đổ ngay.
“Xem ra hôm nay tinh thần các anh rất tốt, chứng tỏ huấn luyện hôm qua đối với các anh vẫn còn quá nhẹ.”
Nghe câu này, trong lòng mọi người đồng loạt báo động. Quả nhiên…
“Toàn bộ huấn luyện hôm qua làm lại hết, ngoài ra chạy thêm mười vòng.”
Cả đám lập tức kêu rên:
“Huấn luyện viên…”
“Im lặng! Xếp hàng, chạy!”
Vừa nghe mệnh lệnh, bọn họ theo phản xạ chạy ngay. Chạy rồi mới nhận ra sao mình lại nghe lời như vậy, nhưng đã chạy thì cứ chạy tiếp, còn hơn bị nữ ma đầu này tiếp tục hành hạ.
Khóe môi Dương Ngôn Hi cong lên một nụ cười nhạt. Đám nhóc này vẫn chưa đến mức vô phương cứu chữa, vẫn còn tiềm năng, vẫn còn tiềm năng…
Nhưng cô cũng biết rõ, bọn chúng quen ngang ngược rồi, chắc chắn không dễ dàng thu phục như vậy. Quả nhiên, liên tiếp ăn quả đắng dưới tay Dương Ngôn Hi, bọn chúng càng ngày càng muốn đối đầu với cô.
Ngày thứ ba, bọn chúng lại tặng quà cho Dương Ngôn Hi. Lần này là cả một bàn đầy bao cao su, lời lẽ tục tĩu khiêu khích, nói rằng không ngại thử nghiệm hậu quả của nước uống tĩnh tâm kia.
Kết quả…
Kết quả, kẻ bi kịch vẫn là bọn chúng.
Lần này Dương Ngôn Hi không huấn luyện, cũng không dùng vũ lực, mà “tặng kèm” cho bọn chúng hơn mười người phụ nữ. Kết quả là cả đám bị dọa đến mấy ngày liền ăn không ngon, hồn vía lên mây, lăn lê bò toài mà chạy. Còn dung mạo mấy người phụ nữ kia thì… khỏi nói cũng hiểu.
Ngày thứ tư, bọn chúng quyết định không đối đầu cứng nữa, chuyển sang chiến thuật mềm. Lấy cớ xin lỗi, hẹn Dương Ngôn Hi đi tụ họp, định bỏ thuốc vào rượu. Dù sau khi làm cô mê man muốn làm gì, ít nhất cũng coi như thắng được một ván, hạ bớt uy phong của cô.
Kết quả cuối cùng, Dương Ngôn Hi đi, rượu cũng uống, nhưng không hề mê man. Ngược lại, mấy người trong bọn bị cô chuốc say mềm, làm trò xấu hổ. Có kẻ còn bị cô dỗ dành nhảy múa thoát y ngay tại quán bar, người khác kéo cũng không kéo được. Nghe nói hôm đó quán bar đông nghịt chưa từng có, ông chủ cười đến không khép miệng. Còn mấy kẻ nhảy múa kia khi tỉnh lại chỉ hận không thể đào lỗ chui xuống.
Sự âm hiểm của Dương Ngôn Hi, bọn chúng xem như đã lĩnh giáo.
Mải mê đấu trí với Dương Ngôn Hi, dù bị chỉnh rất thảm, nhưng bọn chúng càng đánh càng hăng. Trước kia đến quân khu là một cực hình, chán đến phát hoảng, giờ thì ngược lại, càng lúc càng có hứng, luôn mơ một ngày có thể thắng được Dương Ngôn Hi, vì mục tiêu đó mà không ngừng nỗ lực, dù con đường phía trước vẫn mờ mịt.
Tập trung đối phó với Dương Ngôn Hi, trong huấn luyện bọn chúng lại khá phối hợp. Có lẽ chính bọn chúng cũng không nhận ra, trước cường độ huấn luyện ngày càng tăng của cô, bọn chúng đã thích nghi dần. Đội hình không còn rời rạc như trước, đã có vài phần dáng dấp quân nhân.
Nhưng dù vậy, cứng không được, mềm cũng không xong, trước một Dương Ngôn Hi dầu muối không vào, lấy Trình Tư Thừa làm đầu lĩnh, cả đám tụ lại đau đầu không thôi, lại không cam tâm chịu thua.
“Đệch, chẳng lẽ không có cách nào trị con đàn bà đó sao?”
Từ Tử Kiệt người từng nhảy múa thoát y tức giận đá lật bàn.
Lúc này, Tần Trạch kẻ nhiều mưu nhất trong đám chợt lóe lên ý tưởng, vỗ đùi cái đét, cười hớn hở:
“Có rồi!”
“Cái gì? Chủ ý gì? Nói mau!” Mọi người lập tức tò mò.
“Các cậu có nghe nói đến Ba mươi sáu kế chưa?”
“Nghe rồi, chẳng phải của Tôn Vũ viết sao?” Có người đắc ý trả lời.
Tần Trạch trợn mắt, lười sửa:
“Dùng mỹ nhân kế. À không, phải là mỹ nam kế. Phụ nữ mà, một khi rơi vào tình yêu thì ngu chẳng khác gì kẻ đần. Chỉ cần tìm một người đi quyến rũ cô ta, khiến cô ta mê mẩn, còn sợ cô ta không ngoan ngoãn nghe lời, răm rắp tuân theo sao?”
“Hay đó! Dương Ngôn Hi già đầu kia chắc chắn là thiếu tình yêu nên mới biến thái như vậy!”
Lập tức có người hưởng ứng.
Cả đám hưng phấn vô cùng, tưởng tượng đến cảnh sau này Dương Ngôn Hi bị bọn họ nắm trong tay, ai nấy đều phấn khích. Bị áp bức mấy ngày nay, nông nô cũng phải vùng lên làm chủ chứ!
“Chuyện này… không ổn đâu?”
Giữa lúc mọi người sục sôi, Vệ Anh Kỳ do dự nói:
“Tôi nghe ba tôi nói, vị hôn phu của huấn luyện viên chính là Phó chủ tịch Ngọc mất tích mấy ngày trước. Chúng ta làm vậy không hay lắm, cũng không quang minh chính đại.”
“Vệ Anh Kỳ, Ngọc Phong là thần tượng của cậu chứ không phải của bọn tôi. Hơn nữa người đã mất tích lâu như vậy rồi, chưa chắc còn sống. Nghĩ nhiều làm gì? Không muốn thì cậu đừng tham gia.”
Từ Tử Kiệt khó chịu nói.
“Bỏ qua hắn đi.” Tần Trạch trực tiếp phớt lờ Vệ Anh Kỳ.
“Bây giờ quan trọng nhất là tìm một mỹ nam. Nhưng tìm ai đây?”
Cả đám cùng trầm tư. Bất chợt, ánh mắt mọi người đồng loạt dừng trên người Trình Tư Thừa.
Trình Tư Thừa bị nhìn đến rợn tóc gáy, dự cảm chẳng lành:
“Nhìn tôi làm gì?”
Từ Tử Kiệt cười gian, khoác vai hắn:
“Tư Thừa à, nhiệm vụ gian khổ mà vĩ đại này không ai ngoài cậu làm được. Vì hạnh phúc tương lai của anh em, cậu hi sinh chút đi.”
“Vì sao là tôi? Sao cậu không lên?” Trình Tư Thừa hất tay hắn ra.
“Con đàn bà đó khó chơi như vậy, tôi ăn đủ khổ dưới tay cô ta rồi.”
“Tôi mà lên được thì tôi đã lên rồi. Chẳng phải cậu đẹp trai hơn sao? Đường đường là hotboy trường học, bao nhiêu phụ nữ sống chết vì cậu. Dương Ngôn Hi dù lợi hại đến đâu cũng chỉ là phụ nữ thôi. Chẳng lẽ tay chơi tình trường như cậu lại không tự tin?”
“Đừng dùng phép khích tướng… nhưng tôi nhận.”
Trình Tư Thừa cười quyến rũ. Nghĩ kỹ thì đây cũng là một thử thách thú vị. Chinh phục được Dương Ngôn Hi chắc hẳn rất có cảm giác thành tựu. Hơn nữa, cô tuy lớn tuổi hơn hắn một chút, nhưng hình như cũng khá xinh đẹp.
“Có thánh tình trường ra tay, Dương Ngôn Hi còn không nằm gọn trong tay sao!”
Mọi người cười đầy ẩn ý.
“Tư Thừa, cậu không phải là chỉ thích gái còn trinh sao? Dương Ngôn Hi chắc không còn trinh nữa đâu nhỉ?”
Từ Tử Kiệt đột nhiên hỏi, nụ cười vô cùng dâm đãng.
“Hay là… cược một ván đi.”
“Tôi cược cô ta còn.”
“Có vị hôn phu rồi, tôi không tin còn trong trắng. Thời nay trinh nữ sau khi trưởng thành hiếm như khủng long, tôi cược không.”
Thế là cả đám bắt đầu cá cược. Tần Trạch làm cái, từ một mỹ nam kế biến thành một sòng bạc mini.
“Tư Thừa, đáp án cuối cùng giao cho cậu tìm ra.”
Tần Trạch cười vô cùng vui vẻ.
“Không vấn đề.”
Trình Tư Thừa tự tin đáp, trong lòng đột nhiên thật sự hứng thú với Dương Ngôn Hi.