Chương 133: Không Còn Tự Nhiên đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 133: Không Còn Tự Nhiên.

Ngôn Hi ngủ một giấc thật ngon. Sáng sớm, cô đã bị Ngọc Phong lôi ra khỏi chăn, đưa thẳng tới Bệnh viện Tổng quân khu. Nơi có thể bước chân vào đây, phần lớn đều là người không giàu thì cũng quyền quý. Mà Ngọc Phong thì lại là quyền quý trong quyền quý, sự xuất hiện của anh tất nhiên khiến phía bệnh viện vô cùng coi trọng, ngay cả viện trưởng cũng đích thân ra đón tiếp. Các danh y nổi tiếng từ khắp nơi tụ họp, tất cả đều vì đôi chân của Ngôn Hi.

Ngày nay khoa học phát triển từng ngày, chỉ cần con người còn một hơi thở, cũng có thể giành người từ tay thần chết. Đôi chân của Ngôn Hi đã phế, nếu là gia đình bình thường, e rằng cả đời chỉ có thể ngồi xe lăn. Nhưng Ngọc Phong là ai chứ? Chuyện không thể, đến tay anh cũng phải biến thành có thể. Trong nước không chữa được thì ra nước ngoài, anh không tin thế giới rộng lớn như vậy lại không tìm ra nổi một người y thuật cao minh.

Các bác sĩ cũng lộ vẻ vui mừng. Chỉ là một đôi chân, cùng lắm thì lắp chân giả, muốn đứng dậy cũng chẳng phải việc gì quá khó. Huống chi họ còn kinh ngạc phát hiện, tình trạng chân của Dương Ngôn Hi tốt hơn tưởng tượng rất nhiều. Bác sĩ phẫu thuật năm đó ắt hẳn tay nghề cực cao, hơn nữa liệt đã lâu như vậy mà dây thần kinh chân cô vẫn chưa hoại tử, khiến họ không ngừng trầm trồ.

Họ đâu biết rằng, người đang ngồi trước mặt không phải là cô gái yếu đuối mỏng manh bình thường. Dù không thể đi lại, cô cũng chưa từng bỏ mặc bản thân. Mỗi ngày vẫn kiên trì ngồi thiền vận công, vận hành toàn bộ kinh mạch. Thời gian này cô chuyên tâm luyện võ, công lực thậm chí còn tinh tiến hơn trước đúng là Tái Ông mất ngựa, biết đâu lại là phúc.

Điều khiến các bác sĩ càng phấn khởi hơn là xương cốt của cô mềm dẻo đến mức còn hơn cả trẻ con, sau này phục hồi chức năng cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Tiếp đón một nhân vật “trọng lượng” như vậy, bọn họ vừa kích động vừa thấp thỏm. Người chữa khỏi thì là chuyện tốt, nhưng áp lực cũng không hề nhỏ.

Ngay sau đó, Dương Ngôn Hi nhập viện. Với tình trạng của cô, phẫu thuật là điều không thể tránh khỏi, nhưng trước đó vẫn cần chuẩn bị kỹ lưỡng. Dù bệnh viện đồng ý, Ngọc Phong vẫn chưa yên tâm.

Trở về kinh đô, Ngọc Phong không thể nhàn rỗi như ở thành phố T. Phó chủ tịch Quân ủy dù chỉ là “phó”, nhưng vẫn là người nắm quyền lớn. Công việc tồn đọng mấy ngày nay dồn lại, bận rộn đến tối tăm mặt mũi, thời gian ở bên Ngôn Hi không tránh khỏi ít đi.

Bình thường Ngôn Hi cũng không để tâm, cô vốn có võ quán để bận rộn, không phải kiểu con gái chỉ biết yêu đương. Nhưng bây giờ ngày nào cũng ngồi trên giường bệnh, ở kinh đô rộng lớn này lại chẳng có mấy người quen, quả thật có chút buồn bực.

Buồn thì phải tự tìm niềm vui. Lễ Tình Nhân sắp đến, cô muốn tặng Ngọc Phong một món quà. Nhưng tặng gì đây? Hình như anh chẳng thiếu thứ gì cả. Nghĩ mãi, cuối cùng khi xem một chương trình trên TV, cô nảy ra ý tưởng.

Không phải sáng kiến gì ghê gớm, thậm chí còn là món quà “cổ điển” nhất  đan khăn quàng cổ. Nhưng với người từ nhỏ thà cầm đao cầm kiếm chứ không chịu cầm kim như cô, món quà này lại mang ý nghĩa vô cùng đặc biệt.

Con gái đa phần đều biết chút nữ công gia chánh, mà bệnh viện thì không thiếu y tá. Ngôn Hi tìm mấy người, cuối cùng cũng gặp được một y tá biết đan, liền hào hứng năn nỉ cô ấy dạy.

Đây vốn là bệnh viện dành cho giới thượng lưu, bệnh nhân ít mà bác sĩ nhiều, hầu như mỗi bệnh nhân đều có bác sĩ và y tá riêng. Những người nằm đây ai cũng thân kiều thịt quý, không thiếu công tử tiểu thư mắc “bệnh nhà giàu”, rất khó hầu hạ. So ra, tính cách cởi mở thân thiện của Ngôn Hi lại khiến người ta vô cùng yêu mến  quan trọng nhất là còn được ngắm trai đẹp.

Đan khăn không khó, chỉ vài bước cố định. Ngôn Hi học rất nhanh, một mình trốn trong phòng bệnh đan đến quên cả trời đất, đến khi có tiếng gõ cửa cũng không để ý. Nhưng tiếng gõ ngày càng gấp, nhịp điệu rối loạn, dường như rất kích động.

Người đến thăm cô vốn chẳng nhiều, ngoài Ngọc Phong và Thư Dao thì hầu như không ai. Là ai nhỉ? Ngôn Hi nghi hoặc, điều khiển xe lăn ra mở cửa. Giờ cô đã dùng xe lăn rất thành thạo, nếu có thể giống Vô Tình trong Tứ Đại Danh Bổ thì đúng là gãy chân cũng chẳng phải lo.

Vừa mở cửa, còn chưa nhìn rõ người tới, cô đã bị hôn kiểu sói. Phản xạ theo bản năng, một tay túm người kia, tay còn lại vung tay đánh thẳng vào mặt đối phương  nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt, cô kịp thời thu tay lại, nắm đấm chỉ cách mặt người kia chưa đầy một centimet.

Mạc Dĩ Phàm vỗ ngực thở phào:
“Trời ạ, tôi vượt ngàn dặm đến thăm bà, bà tặng tôi món quà gặp mặt kiểu này sao? Đúng là bạo lực!”

Ngôn Hi liếc cô ấy một cái:
“Ai bảo vừa vào cửa đã sàm sỡ tôi, tôi đâu biết là người hay quỷ, không cho bà hai con mắt gấu trúc đã là may rồi.”

“Không phải quá kích động sao!” Mạc Dĩ Phàm cười hề hề, tiện tay đẩy xe lăn của cô vào phòng.

“Sao bà lại tới đây?”

“Còn không phải có người sợ bà buồn chết sao,  Sai tôi tới ở bên bầu bạn với bà., bao ăn bao ở luôn. Đây là lần đầu tôi tới kinh đô đó! Đúng là nhờ phúc của bà, không hổ là kinh đô, đến bệnh viện cũng khác người.”

“Phàm ca, giữ hình tượng chút đi, bà cũng từng làm quý phu nhân rồi mà, đừng như Lưu Mỗ Mỗ vào vườn thế.”

“Xì, quý phu nhân gì chứ, tôi thà làm dân nghèo còn hơn. Dương Ngôn Hi, bà đúng là số tốt thật, tiện tay cũng vớ được một con rùa vàng to đùng, lại còn dịu dàng chu đáo như vậy, đúng là hoàng tử trong hoàng tử, ghen chết tôi!”

Ngôn Hi nghe nói Ngọc Phong đặc biệt phái người đưa Mạc Dĩ Phàm tới, trong lòng không khỏi ấm áp anh nghĩ chu đáo thật.

“Cảm động chưa? Mau lấy thân báo đáp đi.” Mạc Dĩ Phàm nháy mắt đầy ám muội.

“Bà tới đây làm bà mối à?” Ngôn Hi cười khổ.

“Đàn ông tốt bây giờ sắp tuyệt chủng rồi, vớ được một người thì mau dán nhãn của mình vào, qua thôn này là không còn tiệm này đâu.”

“Bà cảm khái dữ vậy, bà với biểu ca tôi sao rồi?”

Mạc Dĩ Phàm nhún vai:
“Cũng thế thôi. Mễ Uyển có thai rồi.”

Ngôn Hi trợn mắt:
“Hả? Con của… Phương Duệ Thần à?”

“Không biết. Mễ Uyển không nói, Duệ Thần bảo không phải con anh ta. Còn Mạc Nhiên thì vì Mễ Uyển mà cãi nhau kịch liệt với gia đình, bỏ nhà đi rồi, thị trưởng Mạc suýt đoạn tuyệt quan hệ cha con.”

Ngôn Hi nghe mà choáng váng, như xem đại kịch vậy.

“Bà nghĩ sao?”

“Tôi nghĩ gì được, đâu phải tôi quyết.” Mạc Dĩ Phàm nói nhạt nhẽo, rồi đổi đề tài:
“Thôi không nói nữa, bà phải tĩnh dưỡng cho tốt. Bà mà sụt dù chỉ một lạng thịt, cơn thịnh nộ của ‘nhà bà’ tôi gánh không nổi đâu.”

“Nhà tôi gì chứ, tôi với anh ta đâu có quan hệ.” Ngôn Hi nói mà chột dạ, nghĩ tới cảnh trong phòng tắm tối qua, mặt không khống chế được mà đỏ lên.

“Giờ thì chưa, sớm muộn cũng có.” Mạc Dĩ Phàm chỉ vào cổ cô, cười gian:
“Nhìn đi, thế này mà còn nói không có quan hệ? Tối qua chắc dữ dội lắm ha?”

“Đi chết đi!” Ngôn Hi đẩy cô ấy ra.

Mạc Dĩ Phàm cười đắc ý, cầm chiếc khăn mới đan chưa được một phần ba lên:
“Ồ, nữ hiệp muốn hóa thân thành hiền thê lương mẫu rồi à.”

Hai người phụ nữ trong phòng bệnh cười đùa không ngớt…

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message