Đêm xuống.
Trong phòng tắm, Dương Ngôn Hi vẻ mặt khó xử, cả khuôn mặt đỏ bừng một mảng, cũng chẳng biết là vì hơi nước hun hay vì nguyên do nào khác. Ánh mắt cô thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa, cắn môi, muốn nói lại thôi, vừa lúng túng lại vừa e thẹn.
Bên ngoài phòng tắm, Ngọc Phong cũng chẳng khá hơn là bao. Dương Ngôn Hi đã vào trong nửa tiếng rồi, lỡ đâu xảy ra chuyện gì thì sao? Mà cho dù không có chuyện gì, ở trần trong đó lâu như vậy cũng dễ bị cảm lạnh. Muốn xông vào thì lại thấy quá đường đột, dù sao bọn họ hiện giờ cũng chưa phải vợ chồng.
Cảnh tượng này dường như quen quen. Ngọc Phong chợt nhớ tới lần đầu hai người tỏ tình, nghĩ lại lúc đó cả hai đều buồn cười. Tình cảnh giống hệt nhau thế này, chẳng lẽ Ngôn Hi vẫn còn đang xoắn xuýt bên trong?
“Cốc cốc…”
Ngọc Phong gõ cửa phòng tắm. Ngôn Hi bây giờ không đứng thẳng được, một mình e là chẳng mặc đồ nổi, chẳng lẽ thật sự để cô ở trong đó cả đời?
“Ngôn Hi, em tắm xong chưa?”
Ngọc Phong áp tai vào cửa, không nghe thấy tiếng nước, trong lòng nghĩ chắc cũng tắm xong từ lâu rồi.
Người bên trong dường như bị giọng anh dọa cho giật mình, ấp úng mãi mới nặn ra được một câu:
“X… xong rồi, em tắm xong rồi.”
“Vậy… anh vào nhé.”
Ngọc Phong đưa tay xoay nắm cửa. Lúc bế Ngôn Hi vào phòng tắm, vì sợ xảy ra chuyện nên anh không khóa cửa.
“Ấy ấy… đợi đã!”
Ngôn Hi vội vàng kêu lên.
“Sao thế?”
Ngọc Phong khựng lại, cửa đã mở nhưng chưa đẩy ra.
“Anh… anh nhắm mắt lại rồi hãy vào.”
Cô trần truồng từ đầu tới chân, bảo cô xuất hiện trước mặt Ngọc Phong thế này, cô thật sự không có đủ dũng khí.
Ngọc Phong sững người, rồi không nhịn được bật cười khẽ. Anh sao lại quên mất cô bạn gái nhỏ của mình rụt rè đến thế chứ. Trên mặt hiện lên vẻ cưng chiều đậm đặc, thuận theo cô nói:
“Được, anh nhắm mắt. Vậy anh vào nhé.”
Ngôn Hi không đáp nữa, Ngọc Phong coi như cô ngầm đồng ý, thật sự ngoan ngoãn nhắm mắt mở cửa bước vào. Đây là nhà của anh, cho dù nhắm mắt anh cũng có thể đi lại tự nhiên, vậy mà hôm nay chẳng hiểu sao lại va va chạm chạm, suýt thì đụng tường lại đá trúng đồ đạc, làm Ngôn Hi nhìn mà tim đập thình thịch.
“Bên trái, bên trái… qua trái chút nữa, chỗ đó là tường… Này, không phải, sang phải cơ, cẩn thận, anh giẫm trúng cái xô rồi…”
Dương Ngôn Hi vừa sốt ruột vừa cạn lời, hận không thể thay anh đi mấy bước này. Phòng tắm vốn không lớn, vậy mà qua cách đi của Ngọc Phong lúc này, cô lại thấy nó lớn đến quá đáng.
Ngọc Phong nhắm mắt, khóe môi lại cong lên một nụ cười nhàn nhạt. Cuối cùng, sau khi “trải qua muôn vàn gian khổ”, anh cũng đi tới trước mặt Ngôn Hi.
“Được rồi, đứng đây là được.”
Ngôn Hi nghĩ thầm, phương hướng cảm của Ngọc Phong đúng là tệ thật, đến nhà mình cũng chẳng phân biệt nổi.
Ngọc Phong lớn lên trong quân đội, độ cảnh giác cao hơn người thường không biết bao nhiêu lần, với nguy hiểm có phản xạ bản năng. Dù trong đêm tối cũng có thể hành động như ban ngày, sao có thể ngốc đến mức đâm vào tường, lại càng không thể trái phải không phân, nếu không lúc làm nhiệm vụ chạy nhầm cửa nhà thì chết chắc rồi.
Đương nhiên, Dương Ngôn Hi không biết điều đó. Nhìn Ngọc Phong lảo đảo va chạm, cô lại thấy hơi xót, thậm chí còn nghĩ hay là bảo anh mở mắt ra, dù sao sớm muộn gì cô cũng gả cho anh, nhìn thấy thì có sao đâu. Nhưng cuối cùng vẫn không nói ra được, mà Ngọc Phong thì đã “an toàn” tới trước bồn tắm của cô.
Ngọc Phong cầm chiếc khăn tắm lớn, quấn kín người cô lại, bế cô ra như bế một đứa bé, trong quá trình đó tất nhiên không tránh khỏi chạm vào làn da trắng mịn của Dương Ngôn Hi.
Anh vốn là người chính trực, đã nói nhắm mắt thì quả thật nhắm mắt, không hề lén nhìn. Nhưng không nhìn không có nghĩa là xúc giác của anh có vấn đề. Mỹ nhân trong lòng, thân thể mềm mại ấm áp, làn da mịn như lụa, còn phảng phất hương thơm nhàn nhạt, từng chút một đều kích thích những dây thần kinh nhạy cảm nhất của anh. Anh cũng không hiểu nổi, rõ ràng cùng là sữa tắm, sao trên người Dương Ngôn Hi lại thơm đến vậy, khiến anh chỉ muốn hóa thân thành sói xám lớn, nuốt trọn cô vào bụng.
Anh không phải Liễu Hạ Huệ, đa số đàn ông đều không phải, huống chi người trong lòng anh lúc này lại là người anh ngày đêm mong nhớ. Trải qua những ngày xa cách, khát khao và nhớ nhung của anh chỉ tăng chứ không giảm. “Tiểu biệt thắng tân hôn”, có lẽ chính là cảm giác lúc này. Anh rất khó không nghĩ lệch, tà hỏa bốc lên dữ dội, như có một con mèo nhỏ không ngừng cào cấu trong tim, khiến anh ngứa ngáy khó chịu. Nếu không nhờ khả năng tự chế hơn người, lúc này anh đã sớm biến thành dã thú rồi.
Ngôn Hi ở ngay trong vòng tay anh, sự căng cứng của cơ thể Ngọc Phong cô không phải không cảm nhận được, trong lòng vừa xấu hổ vừa ngọt ngào. Dù anh nhắm mắt, Cô vẫn thấy không được tự nhiên. như thể bị nhìn trần trụi vậy. Thấy dáng vẻ nhẫn nhịn của anh, lại thực sự cảm nhận được sự tôn trọng và trân quý anh dành cho mình, trong lòng lại dâng lên một chút ngọt ngào.
Có lẽ đây chính là “dày vò ngọt ngào”.
Cơ hội ngàn năm có một như thế này, nếu không xảy ra chuyện gì thì thật có lỗi với Đảng, có lỗi với Tổ quốc. Nhưng Ngọc Phong có thể thề, anh thật sự không cố ý, hoàn toàn là ngoài ý muốn. Nguyên nhân chỉ vì một cục xà phòng nhỏ xíu, lại thêm Ngọc Phong phân tâm, thế là hai người ngã phịch xuống đất trong tư thế vô cùng “anh dũng”.
May mà phản ứng của Ngọc Phong rất nhanh, trong khoảnh khắc ngã xuống liền đảo ngược vị trí, để Dương Ngôn Hi ngã lên người mình.
Ngôn Hi muốn bò dậy, thân thể cọ tới cọ lui, nhưng chân hoàn toàn không dùng được sức, đành đưa tay đẩy anh:
“Anh đỡ em dậy đi.”
Cô tuy không mập, nhưng chín mươi cân vẫn là có, đè thế này cô còn sợ làm anh bị thương.
Nào ngờ Ngọc Phong lại đang rất hưởng thụ. Được rồi, anh thừa nhận trong cái “tai nạn” này cũng có một tí xíu cố ý. Vốn đã ngứa ngáy trong lòng, lại bị thân thể cô cọ như vậy, càng cảm nhận rõ sự mềm mại không xương kia, cơ thể anh lập tức nóng lên…
Trong lòng tự khinh bỉ bản thân một chút, nhưng anh vẫn không nỡ đẩy thân thể mê người ấy ra. Ánh mắt lập tức tối sầm, một tia lửa dục vọng nhảy múa trong đáy mắt anh.
Ngôn Hi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm sáng ngời ấy, như bị cuốn vào một xoáy nước khổng lồ. Trong tầm mắt cô, không còn nhìn thấy bất cứ ai hay thứ gì khác, chỉ còn lại người trước mặt. Nhu tình và thâm tình trong mắt anh như một tấm lưới dày đặc, bao trùm cô kín kẽ, không chừa một khe hở.
Khóe môi Ngọc Phong bỗng nở một nụ cười tà mị. Gương mặt góc cạnh rõ ràng, trơn láng như ngọc trong khoảnh khắc trở nên quyến rũ mê hoặc. Lột bỏ vẻ ôn nhu như ngọc bên ngoài, sâu trong cốt tủy anh ẩn giấu bản tính dã thú chân thực.
Anh hơi nghiêng người, ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt long lanh của cô, nhìn khuôn mặt khiến anh hồn xiêu phách lạc, đưa tay chậm rãi gạt những sợi tóc đen dính trên má cô ra, chăm chú ngắm nhìn.
Ánh mắt Ngôn Hi dõi theo ngón tay anh, hai má ửng đỏ nhưng không hề từ chối. Bàn tay anh rất ấm, như mang theo một làn gió ấm, lướt qua tóc cô. Mái tóc cô quấn lấy đầu ngón tay anh, quấn quýt triền miên, vô cùng dễ chịu.
Anh cảm nhận được nhịp thở của cô bắt đầu rối loạn, từng hơi thở phảng phất mùi hương thiếu nữ nhàn nhạt. Anh đưa ngón trỏ lên, men theo đường nét gương mặt xinh đẹp ấy, chậm rãi phác họa một vòng, rồi không thể kìm nén được dục niệm trong lòng, cúi xuống hôn lên đôi môi ngọt ngào kia.
Sự nhiệt tình đột ngột khiến Ngôn Hi không kịp phản ứng.
Ngọc Phong là học sinh giỏi, cũng là học sinh rất thông minh, nhiều chuyện chỉ cần suy một biết mười. Dương Ngôn Hi là “vật thí nghiệm” duy nhất của anh, nhưng hiển nhiên kỹ thuật hôn của anh lại thành thạo cao tay, hôn đến mức Dương Ngôn Hi choáng váng không biết trời đất.
Ngôn Hi thực ra vẫn còn ý thức, chỉ là cô không còn sức để từ chối. Đây vốn là người đàn ông cô đã nhận định, không phải sao?
“Ngọc Phong…”
Cô túm chặt cổ áo anh, vừa sợ hãi. Hai đời làm người, cô chưa từng trải qua chuyện như thế này, thậm chí đến tay đàn ông cũng chưa từng nắm. Nhưng cô biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, không ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy rồi.
Tiếng thì thầm khẽ khàng cùng sự giãy giụa rất nhẹ, muốn từ chối lại như mời gọi, là thứ khiến đàn ông khó chịu đựng nhất. Cơ thể anh càng thêm hưng phấn. Lần này nếu anh còn không “ăn” người phụ nữ này, anh thật sự sẽ biến thành thái giám mất.
Trong vòng tay, tóc đen rối loạn như rong nước, một đoạn cổ trắng mịn lộ ra giữa làn tóc, tỏa ra sức mê hoặc chết người. Sự tương phản đen trắng tạo nên cú va chạm thị giác mãnh liệt. Đồng tử anh khẽ co lại, trở nên sâu thẳm. Anh không khống chế được mà cúi đầu, cắn lên chiếc cổ mảnh mai của cô.
Ngôn Hi đau đến khẽ rên một tiếng, thoát ra lại là một tiếng ngâm khe khẽ mềm mại.
Như tiếng làm nũng mê người, khiến Ngọc Phong càng thêm cuồng dã…
“Reng reng…”
Tiếng chuông đột ngột vang lên, trong đêm yên tĩnh lại càng chói tai.
Ngôn Hi bừng tỉnh, đẩy anh ra:
“Điện thoại…”
Vừa mở miệng, chính cô cũng bị giọng mình dọa sợ trầm thấp khàn khàn, đầy mùi vị tình dục.
Ngọc Phong hôn lên má cô, coi mọi âm thanh xung quanh chỉ là tạp âm. Tên đã lên dây, không bắn không được, sẽ chết người đấy.
“Đừng để ý.”
Như để trừng phạt sự phân tâm của người dưới thân, anh cắn mạnh lên môi cô một cái.
“Đau…”
Ngôn Hi rên khẽ, trừng anh một cái. Khuôn mặt đỏ bừng như mây lửa, quyến rũ đến mê người. Đôi mắt dài hẹp như có suối nước trong veo chảy qua, chỉ một cái liếc một cái trừng thôi cũng phong tình vô hạn, đẹp đến kinh người.
Thiên sứ như thế, chỉ vô tình quyến rũ thôi cũng đủ hóa thành yêu tinh mê hoặc. Nếu cô thật sự cố ý quyến rũ, chẳng phải long trời lở đất sao? Ngọc Phong vừa sợ vừa nghĩ, đồng thời cũng may mắn vì vẻ đẹp ấy chỉ có một mình anh được nhìn thấy.
Tiếng chuông vẫn không chịu buông tha, như thể người gọi không được nghe máy thì quyết không bỏ cuộc. Trong khoảnh khắc này, chiếc điện thoại trở thành vật phá đám nhất trần đời. Ngọc Phong nghe mà chỉ muốn nghiền nát nó thành tro, là kẻ nào phát minh ra thứ đáng ghét này vậy?
“Mau đi nghe điện thoại!”
Tiếng chuông làm tan vỡ sự mê loạn của hai người. Ngôn Hi chợt nhận ra mình thật quá to gan, lại có thể ở trong phòng tắm mà cùng Ngọc Phong… Nếu không phải cú điện thoại này, có lẽ hai người đã…
“Chết tiệt.”
Ngọc Phong hung hăng hôn Ngôn Hi một cái, đứng dậy, quấn khăn tắm cho cô, rồi bế cô ngồi lên xe lăn.
Mặt mày tối sầm, đầy oán khí cầm điện thoại lên. Tốt nhất là có chuyện quan trọng, nếu không anh nhất định chém chết kẻ đó nhịn đến đau tim đau phổi thế này cơ mà.
“Alo, chuyện gì? Cái gì? Mẹ tôi ngất trên đường, giờ đang ở bệnh viện, bảo tôi gửi tiền qua… Được, mười vạn đủ không? Tiền âm phủ thì sao, chúc cả nhà anh xuống đó bầu bạn với mẹ tôi…”
Ngọc Phong tức đến chửi ầm lên, sớm vứt hết phong độ sang một bên. Hung hăng cúp máy. Đến khi quay lại phòng, mới phát hiện cửa đã khóa chặt. Rõ ràng con ốc sên nhỏ lại rụt vào vỏ rồi.
Anh không khỏi lại hận cú điện thoại kia thêm một lần. Rõ ràng anh sắp được ăn thịt rồi, ôm mỹ nhân mềm mại ấm áp ngủ một giấc ngon lành. Nào ngờ giờ lại bị đuổi ra ngoài cửa. Haiz, đàn ông cô đơn ôm gối thật sự chịu không nổi mà…