Chương 129: Không xứng bước vào cửa nhà họ Ngọc đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 129: Không xứng bước vào cửa nhà họ Ngọc.

“Cô ấy ở đâu?”
Trước mặt Ngọc Huyền, Ngọc Phong ngay cả vẻ ôn hòa giả tạo cũng chẳng buồn giữ. Không phải vì đứng trước người nhà nên không cần che giấu, mà là đến cả sự giả dối anh cũng khinh thường.

“Cậu rốt cuộc thích nó ở điểm nào? Gia thế không xứng với nhà họ Ngọc ta, thôi thì sợ cậu nói tôi phân biệt môn đăng hộ đối nên tôi không nhắc đến. Nhưng chỉ riêng chuyện cơ bản nhất của một người phụ nữ là trinh tiết, nó cũng không giữ được. Cái chuyện mờ ám giữa nó với vị hoàng tử gì đó, cậu tưởng cậu không biết sao? Loại phụ nữ như thế, cậu cũng chấp nhận được à?”
Tư tưởng cũ kỹ của lão gia ăn sâu bén rễ, làm sao ông có thể để một người phụ nữ không còn trong sạch bước vào cửa nhà mình. Cháu trai ông muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có, lại đi chọn một người như thế, truyền ra ngoài thì cái mặt già này của ông còn để vào đâu nữa?

“Cô ấy là người thế nào, tôi hiểu rõ hơn ông. Ông hiểu cô ấy được mấy phần mà có tư cách ở đây chỉ trỏ, bình phẩm?”
Ông ta vẫn luôn như vậy, dùng tiêu chuẩn của mình để đánh giá người khác, nói trắng ra là độc đoán.

“Được, coi như tôi không hiểu phẩm hạnh của nó, nhưng mắt tôi còn chưa mù. Nó đến tiêu chuẩn tứ chi lành lặn cũng không đạt, cậu nói xem, thiếu gì phụ nữ mà cậu không chọn, lại cố tình chọn một kẻ tàn phế…”

“Cô ấy không phải tàn phế!”
Ánh mắt Ngọc Phong lạnh băng nhìn thẳng vào ông, từng chữ từng chữ nặng nề. Anh không cho phép bất kỳ ai nói xấu Ngôn Hi trước mặt mình, dù đó có là ông nội ruột.

“Tôi mặc kệ nó có phải tàn phế hay không. Tóm lại, tôi có cả ngàn, cả vạn điều không hài lòng về nó. Tôi tuyệt đối không cho phép loại phụ nữ như vậy bước vào cửa nhà họ Ngọc. Cậu chết tâm với nó đi. Con bé nhà họ Thư tốt hơn con họ Dương kia không chỉ gấp ngàn lần, mọi mặt đều xuất sắc, hai đứa lại lớn lên cùng nhau. Cưới nó chỉ có lợi cho sự nghiệp của cậu, không có hại…”
Ngọc Huyền vẫn chưa từ bỏ ý định thuyết phục. Ông coi thường Dương Ngôn Hi từ đầu đến chân, chỗ nào cũng chướng mắt. Điều khiến ông tức hơn cả là nếu không xảy ra vụ Y Đằng  cho nổ tòa nhà, ông còn không biết thằng nhóc này lại dám nghĩ đến chuyện bí mật kết hôn ở T thành, hoàn toàn không coi người thân duy nhất là ông ra gì.

“Nếu phải dựa vào phụ nữ để thăng tiến, thà tôi đi trồng ruộng còn hơn.”
Có nông dân kiểu này, chắc những nông dân khác đều muốn nhảy sông cho rồi.

“Cậu tưởng trồng ruộng dễ lắm sao? Sợ là cỏ cắt thế nào cậu còn không biết. Cậu mà là nông dân, con gái nhà người ta liệu có chịu theo cậu không? Con gái bây giờ đứa nào chẳng thực dụng. Chỉ có thiên kim tiểu thư như Thư Dao mới thật sự hợp với cậu. Tôi đã nói xong với bố nó rồi, đợi cậu về, hai đứa sẽ đính hôn. Chuyện con chip, cậu cũng đừng quản nữa, tôi sẽ sai người khác tiếp nhận. Dù sao cậu tra xét bao lâu rồi cũng chẳng tra ra được gì.”

Ngọc Phong không tỏ ra tức giận. Với sự độc đoán của Ngọc Huyền, anh đã thấy đến cả lời phản kháng cũng là thừa thãi.

“Muốn đính hôn cũng được, ông tự đi mà đính. Chuyện hôn nhân của tôi, ông đừng hòng xen vào!”

“Tôi là ông nội của cậu!”

“Thế thì chứng minh được điều gì? Chứng minh ông có quyền chỉ tay vẽ chân vào cuộc đời tôi sao? Ông già rồi thì đừng bận tâm nữa, tôi không cản việc của ông, ông cũng bớt quản tôi.”

Lão gia suýt thì nổ tung, đôi mày chữ bát dựng ngược, ánh mắt sắc bén trừng Ngọc Phong:
“Đây là thái độ cậu nói chuyện với ông nội à? Tôi dạy cậu như vậy sao?”

Ngọc Phong dựa vào sofa, cười lạnh:
“Một đứa không có cha mẹ thì ông trông mong nó có bao nhiêu gia giáo? Hay là tôi phải học ông cách… một lòng vì nước?”

“Cậu…”
Ngọc Huyền tức đến run cả mặt. Sao ông lại có một đứa cháu như vậy? Từ nhỏ đến lớn, từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn, không có việc nào thuận theo ý ông. Chẳng lẽ hai người sinh ra đã khắc nhau?

“Hôm nay tôi đến không phải để cãi nhau. Tôi chỉ muốn hỏi, không biết Dương Ngôn Hi phạm tội gì mà thủ trưởng đại nhân phải không quản vất vả chạy đến T thành bắt người? Thủ trưởng chắc không phải không biết bắt cóc là phạm pháp chứ? Hay là muốn biết pháp mà vẫn cố tình phạm?”
Giọng Ngọc Phong đầy mỉa mai.

“Vì sao nó bị bắt, nguyên nhân cậu hiểu rõ hơn tôi.”
Ngọc Huyền quay đầu, thò tay vào lồng chim bắt lấy con chim nhỏ, vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. Nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của Ngọc Phong còn chẳng bằng nhìn con chim đáng yêu này.
“Hồng nhan họa thủy, một người là vậy, hai người cũng thế.”

“Đó là vì không phải ai cũng máu lạnh như ông.”

“Tôi nói cậu này, giữ chặt Y Đằng  thì có ích gì? Người chẳng phải đã cứu về rồi sao?”
Ngọc Huyền không muốn nhắc thêm. Bị hậu bối mỉa mai như vậy, trong lòng ông đương nhiên không dễ chịu. Nếu không phải là cháu ông, thử hỏi ai dám đối xử với ông như thế?

Ngọc Phong liếc ông một cái, nụ cười lạnh lẽo:
“Có phải nếu tôi không giao Y Đằng  ra, ông sẽ không định thả người? Từ bao giờ mà kẻ giết cả con ruột của mình cũng thành chó săn cho Nhật Bản?”

Vừa nghe xong, Ngọc Huyền vung mạnh tay, chiếc lồng chim lăn lông lốc xuống đất. Con chim hoảng sợ kêu mấy tiếng, giãy giụa trong tay ông vài lần rồi bất ngờ thoát ra, bay vút đi. Đó là thú cưng ông nuôi đã lâu, ngày thường người khác chạm vào một chút cũng không được. Nhưng lúc này, ông thậm chí chẳng chớp mắt lấy một cái. Ngực phập phồng vì giận, khóe miệng giật giật, hận không thể tát chết thằng cháu bất hiếu này.

Nhà người ta có cháu là hưởng thiên luân chi lạc, còn cháu của ông ngoài việc ngày ngày chọc tức ông ra thì chẳng được tích sự gì. Ông dám chắc, nếu có ngày ông nhắm mắt xuôi tay, chưa chắc thằng cháu này đã đến đưa tang, tám chín phần là không.

“Anh Phong…”
Một giọng nữ vui vẻ vang lên, phá tan bầu không khí lạnh lẽo.

Cô gái xông vào. Vừa bước vào đã cảm nhận được bầu không khí quái lạ, nhưng cũng không lấy làm lạ. Trong giới này, ai mà chẳng biết quan hệ ông cháu nhà họ Ngọc không tốt.

Cô gái xinh đẹp tinh xảo, đôi mắt trong veo sáng rỡ, lông mày liễu cong cong, hàng mi dài khẽ rung động. Đôi môi mỏng như cánh hoa hồng non mọng. Có lẽ vì chạy tới nên làn da trắng mịn ánh lên sắc hồng nhạt như quả táo vừa chín, đặc biệt quyến rũ.

“Anh Phong, anh về rồi! Thật tốt quá. Rốt cuộc ba em sắp xếp cho anh đi làm nhiệm vụ gì vậy, sao lần này đi lâu thế? Em nhớ anh muốn chết.”
Tư Mã Du như chú chim nhỏ vui vẻ, lao thẳng vào lòng Ngọc Phong.

Ngọc Phong không để lại dấu vết đẩy cô ra, khôi phục vẻ ôn hòa thường ngày, hỏi:
“Sao em lại đến? Hôm nay không phải đi học à?”
Không mấy nhiệt tình, nhưng so với thái độ đối với Ngọc Huyền thì đúng là một trời một vực.

“Anh Phong, chắc anh đi lâu quá nên quên rồi, hôm nay là cuối tuần mà. Em vốn đến thăm ông, không ngờ lại gặp anh về. Hôm nay đúng là ngày may mắn của em.”
Tư Mã Du nũng nịu khoác tay Ngọc Phong, cười rạng rỡ như hoa. Đôi mắt to gần như híp lại thành một đường, trông vô cùng đáng yêu ngây thơ.

Thấy dáng vẻ ấy của cô, những đường nét cứng rắn trên mặt Ngọc Phong cũng dịu đi đôi chút.

“Khụ…”
Ngọc Huyền giả vờ ho một tiếng, cơn giận trên mặt cũng giảm bớt.

Lúc này Tư Mã Du mới như sực nhớ ra bên cạnh còn có người, hơi ngại ngùng nhưng vẫn ngọt ngào gọi:
“Ông nội…”

Bị cô gọi một tiếng ngọt ngào như vậy, vẻ giận dữ trên mặt Ngọc Huyền lập tức tan biến, thay vào đó là nét hiền từ. Ông tự than tự trách:
“Chẳng phải nói là đến thăm ông sao? Sao vừa thấy anh Phong của cháu là hồn vía bay mất rồi? Cũng phải thôi, ông già này tuổi xế chiều, làm sao so được với người trẻ.”

Tư Mã Du lập tức buông tay Ngọc Phong, chạy đến bên Ngọc Huyền, làm nũng kéo tay ông:
“Ai nói thế, ai dám nói ông nội không đẹp trai? Người đó đúng là không có mắt. Ông nội là đẹp trai nhất, có sức hút nhất. Đến tuổi của ông mà vẫn giữ được phong độ như vậy, thật sự hiếm có vô cùng. Không tin thì chúng ta ra ngoài, người khác nhất định tưởng chúng ta là cha con, chứ không nghĩ ông là ông nội của cháu đâu. Hơn nữa, anh Phong đẹp trai như vậy chẳng phải đều di truyền từ ông sao.”

“Con bé này miệng ngọt thật. Quả nhiên sinh con gái là tốt, tri kỷ, đâu như thằng nhóc hỗn này, vừa về là chỉ biết chọc giận ta.”
Ngọc Huyền vừa nói vừa trừng mắt với Ngọc Phong, bộ dạng râu ria dựng đứng chẳng khác nào một ông già tinh nghịch.

Cảnh tượng này Tư Mã Du đã quen lắm rồi, xử lý vô cùng thành thạo. Cô đỡ Ngọc Huyền ngồi xuống, làm bộ tiểu nữ nhi:
“Thế thì cháu làm cháu gái ruột của ông nhé, mình không thèm để ý đến anh ấy.”

Ngọc Huyền cười, ánh mắt mang theo ý trêu chọc:
“Được, không thèm để ý nó. Ta gọi nó về.”
Nơi này là nhà của Ngọc Phong, nhưng anh ít khi ở, bên ngoài còn có một căn hộ riêng.

“Ê ê, khoan đã, cháu…”
Ngọc Huyền vừa dứt lời, Tư Mã Du đã kêu lên, vẻ mặt tinh quái pha chút oán trách:
“Ông nội…”
Cô đến đây là để gặp Ngọc Phong, nếu ông đuổi anh đi thì cô ở lại một mình chơi với ai, chẳng phải là chơi xong luôn sao.

“Ha ha…”
Ngọc Huyền cười sảng khoái:
“Con nha đầu quỷ này, nói thì hay hơn hát, trong lòng còn chẳng phải chỉ nghĩ đến anh Phong của cháu thôi sao. Được rồi, ta già rồi cũng không đến mức làm người ta ghét, cháu ở lại nói chuyện với anh Phong cho tốt đi, cũng lâu rồi hai đứa chưa gặp nhau.”
Ngọc Huyền yêu chiều vỗ vỗ tay cô, liếc Ngọc Phong một cái đầy cảnh cáo.

“Ông nội, để cháu đỡ ông.”
Tư Mã Du ân cần nói.

“Không cần không cần, ông già này chưa đến mức vô dụng thế đâu. Cháu à, ở bên ông mà tâm đã bay đi mất rồi phải không?”
Ngọc Huyền trêu chọc, một mình chống gậy đi ra ngoài sân.

Tư Mã Du dĩ nhiên không cản. Cô vốn muốn ở bên Ngọc Phong lâu hơn. Vừa nhận được tin báo, cô đã vội vàng chạy đến, mục đích chính là để ở cạnh anh nhiều hơn.

Đối với màn “ông cháu tình thâm” của họ, Ngọc Phong không bình luận một lời, cũng chẳng liên quan gì đến anh.

“Anh Phong, anh tâm trạng không tốt à?”
Tư Mã Du cẩn thận liếc sắc mặt anh. Cô là con gái của Chủ tịch nước Tư Mã Dực, nếu đặt vào thời cổ đại thì chính là công chúa danh chính ngôn thuận. Ngoài Ngọc Phong  người đàn ông cô yêu mến từ nhỏ  cô cần phải nhìn sắc mặt ai chứ?

“Thật ra ông nội rất thương anh, anh đừng cãi nhau với ông nữa được không? Anh không biết đâu, những ngày anh không ở đây, ông nội thường xuyên nhắc đến anh lắm.”
Trong mối quan hệ giữa hai người, Tư Mã Du luôn quen với việc tự mình khuấy động không khí. Khi Ngọc Phong không nói gì, cô thường phải tự hỏi tự đáp, nếu không sẽ rất dễ rơi vào im lặng.

Ngọc Phong không bày tỏ bất kỳ ý kiến nào với lời nói của cô.

“Anh còn có việc, em cứ ở đây ngồi thêm một lát đi.”
Anh về không phải để ôn chuyện cũ. Thái độ của lão gia xem ra rất kiên quyết. Nếu anh không thả Y Đằng , e là ngay cả cơ hội nói chuyện cũng không có. Lão gia ở kinh thành căn cơ vững chắc, quan hệ chằng chịt, muốn giấu một người, muốn tìm ra thật sự không dễ. Điều anh lo nhất lúc này là vết thương ở chân của Ngôn Hi. Lúc này cô nhất định đã phát hiện ra rồi, cô sẽ phải đối mặt thế nào đây?

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message