Ngọc Phong mỉm cười, vẻ ôn nhã nho nhặn, từ phía sau ôm lấy cô.
“Làm gì vậy?” Ngôn Hi hẩy hẩy người đẩy anh ra, nhưng không đẩy nổi, cũng chẳng buồn giả vờ thẹn thùng nữa, dứt khoát tựa hẳn vào người anh. Ấm áp, rất dễ chịu.
“Chỉ muốn ôm em thôi.” Ngọc Phong như một đứa trẻ, dụi dụi vào hõm cổ cô, tham luyến mùi hương nhàn nhạt nơi tóc cô. Nghĩ tới cảnh mấy ngày trước, tim anh vẫn còn đập thót, bất an khó yên, chỉ mong đời này, cả đời này, chỉ cần như vậy là đủ.
“Hì hì, từ bao giờ anh lại dính người như thế?” Bị anh cọ đến ngứa cổ, Ngôn Hi khẽ đẩy anh ra một chút.
Ngọc Phong ôm chặt lấy eo cô, dáng vẻ lười biếng mà mê hoặc, giống hệt một con tiểu hồ ly vừa đạt được ý nguyện, thỏa mãn đến cực điểm. Hơi thở của anh bao trùm khắp người cô, ấm áp đến mức cô cũng chẳng nỡ đẩy vòng tay này ra.
Tiêu Dương như con ruồi không đầu xông thẳng vào, vừa mở cửa đã thấy cặp đôi trẻ đang thân mật quấn quýt. Đổi lại là người khác, có chút tinh ý thì đã biết lúc này nên tránh đi cho phải phép, nhưng đúng lúc ấy Tiêu Dương lại không…, cái bóng đèn siêu công suất cứ thế hiên ngang đứng chắn trước mặt hai người.
“Ôi chao chao, làm gì thế này? Đây là bệnh viện đấy, cố tình làm người khác đau mắt à? Làm người sao có thể thiếu đạo đức thế chứ, chậc chậc, coi chừng bị trời phạt đó.” Tiêu Dương mặt đầy khinh bỉ nói. Trước mặt Dương Ngôn Hi, hình như anh ta chưa từng có sắc mặt tốt, không châm chọc thì cũng mỉa mai.
Ngôn Hi trừng anh ta một cái, tức giận nói:
“Bổn cô nương cả đời một là không trộm gà bắt chó, hai là không giết người phóng hỏa, có người mới nên lo xem mình có bị sét đánh hay không.” Rất không may, Dương Ngôn Hi tuyệt đối tin rằng mấy chuyện đó Tiêu Dương chắc chắn đã làm qua, nhất là chuyện sau, e rằng không ai thuần thục hơn anh ta. Chỉ liếc mắt một cái, cô đã nhìn ra Tiêu Dương là kẻ từng vô số lần bước xuống từ chiến trường một con quỷ đúng nghĩa.
“Yên tâm, em có chết thì đại gia đây vẫn sống khỏe re, sống thọ trăm tuổi, thọ ngang trời đất.” Có lẽ ngay cả Tiêu Dương cũng không nhận ra, anh ta ngày càng thích đấu khẩu với Dương Ngôn Hi, thậm chí… vô thức bỏ qua sự tồn tại của Ngọc Phong.
Ngôn Hi bĩu môi, đang định chọc lại mấy câu thì Ngọc Phong đã xoay đầu cô lại, để cô đối diện với ánh mắt anh. Đôi mắt sâu thẳm như xoáy nước không đáy, dường như có thể hút cả linh hồn người ta vào. Dù quen thuộc như Ngôn Hi, tim cô vẫn không kìm được mà loạn nhịp. Ngọc Phong đúng là sinh ra để họa quốc ương dân, nếu anh cố tình quyến rũ, e rằng trên đời này chẳng có người phụ nữ nào chống đỡ nổi. Thế gian đâu chỉ đàn ông háo sắc, phụ nữ cũng yêu cái đẹp.
Trong lòng Tiêu Dương có chút khó chịu. Rõ ràng Ngọc Phong đang cố tình làm cho anh ta thấy, cũng là đang cảnh cáo anh ta. Là huynh đệ nhiều năm, sao anh ta không nhìn ra được. Lẽ ra anh ta có thể ung dung bỏ đi, nhưng trớ trêu thay lại ở lại, chính anh ta cũng không nói rõ được là vì sao.
“Em nghỉ ngơi cho tốt, mấy kẻ không liên quan thì đừng để ý.” Ngọc Phong vuốt tóc Dương Ngôn Hi, đến một ánh nhìn cũng lười bố thí cho Tiêu Dương, trực tiếp xếp anh ta vào hàng “người không liên quan”.
Ngôn Hi hì hì cười. Trên đời này, có thể khiến Tiêu Dương ăn quả đắng, cũng chỉ có Ngọc Phong mà thôi. Cô thật sự tò mò, sau này rốt cuộc là người phụ nữ thế nào mới trị được anh ta, thu phục trái tim ngạo nghễ bất kham ấy.
Tiêu Dương thắng ở chỗ da mặt đủ dày, không đi thì sao? Có giỏi thì trước mặt anh ta diễn luôn cảnh hạn chế độ tuổi đi, họ dám diễn, anh ta dám xem.
“À phải rồi, bọn anh có bắt được Y Đằng chưa?” Ngôn Hi hỏi. Lần này Y Đằng thật sự quá đáng, suýt chút nữa khiến cô mất đi người bạn thân nhất, lại còn gây ra án mạng.
“Yên tâm, hắn không chạy được.” Trong mắt Ngọc Phong lóe lên một tia sát khí, nhưng biến mất rất nhanh, ngay cả Ngôn Hi ở bên cạnh cũng không nhận ra.
Ngôn Hi gật đầu, trong khoảnh khắc chợt nhớ ra một người khác:
“Còn Tô Ngôn Hàm, bọn họ là cùng một phe, bắt được chưa?”
Ngọc Phong nhíu mày. Tô Ngôn Hàm? Anh quả thật chưa chú ý tới nhân vật này, không ngờ lại còn sót cá lọt lưới.
Sắc mặt Tiêu Dương đen sì như đáy nồi. Từ trước đến nay chưa từng có ai có thể sống sót dưới tay anh ta. Vì quan hệ Tô Ngôn Hàm là em gái của Dương Ngôn Hi, anh ta mới tha cho cô ta một lần, không ngờ cô ta lại câu kết được với Y Đằng, làm mưa làm gió. Đúng là trăm chân chết vẫn chưa cứng, sớm biết vậy anh ta đã không mềm lòng. Đều là lỗi của con xấu xí đó, không có việc gì lại lòi ra một đứa em gái cùng cha khác mẹ. Tô Ngôn Hàm tốt nhất nên trốn thật xa, đừng để anh ta bắt được nữa, nếu không cô ta sẽ hối hận vì lần trước chưa chết đi cho xong.
“Cô ta chạy thoát rồi?” Nhìn sắc mặt hai người, Ngôn Hi liền hiểu. Quả thật, lúc đó ai cũng chỉ lo cho Y Đằng , làm gì còn ai nhớ tới Tô Ngôn Hàm.
Ngôn Hi vừa dứt lời, Tô Tâm Nguyệt đã xông vào, phía sau là Dương Bá Văn.
“Cô biết Tiểu Hàm ở đâu đúng không? Cô nói cho tôi biết đi, Tiểu Hàm đang ở đâu?” Tô Tâm Nguyệt vừa vào cửa đã lao thẳng tới Dương Ngôn Hi, nắm chặt tay cô. Bà đã rất lâu rồi không gặp con gái, thậm chí sống hay chết cũng không biết, làm mẹ sao có thể không lo lắng? Vừa rồi bà nghe thấy ngoài cửa Dương Ngôn Hi nhắc tới con gái mình, nhất định cô ta biết tung tích của Tiểu Hàm.
Ngôn Hi nhíu mày, muốn rút tay về nhưng Tô Tâm Nguyệt dùng lực rất lớn, nhất thời cô không thoát ra được. Cô làm sao biết Tô Ngôn Hàm đi đâu? Tô Ngôn Hàm tốt nhất nên cầu trời đừng để cô bắt được. Với thân phận đồng phạm, cho dù không xử tội thông địch bán nước, cái mạng này cũng khó giữ. Y Đằng còn đội trên đầu cái mác hoàng tử nước ngoài, có lẽ thật sự không động vào được, nhưng Tô Ngôn Hàm thì không may mắn như vậy.
Ngọc Phong khẽ vận lực khéo léo, gạt tay Tô Tâm Nguyệt ra.. Con gái đáng ghét, mẹ cũng đáng ghét. Với người anh ghét, anh không cần phải cho sắc mặt tốt.
Dương Bá Văn thấy Ngọc Phong lộ vẻ không vui, vội tiến lên kéo Tô Tâm Nguyệt ra, quát:
“Đừng làm loạn nữa…”
Tô Tâm Nguyệt chỉ nghĩ đến con gái mình, nào còn để ý sắc mặt Dương Bá Văn, kéo tay ông, khóc lóc đáng thương:
“Bá Văn, tôi cầu xin anh, anh bảo cô ta nói cho tôi biết Tiểu Hàm ở đâu đi? Tiểu Hàm cũng là con gái anh, nó mất tích rồi, lẽ nào anh không có chút cảm giác nào sao?”
Trên mặt Dương Bá Văn thoáng hiện vẻ khó xử. Tô Tâm Nguyệt không phải chỉ làm loạn một lần, ông cũng không phải chưa từng phái người đi tìm Tô Ngôn Hàm, nhưng cô ta cứ như bốc hơi khỏi nhân gian, không có tung tích. Ở nhà làm ầm ĩ thì thôi, giờ còn làm ầm trước mặt Ngọc Phong và Ngôn Hi, bảo cái mặt già này của ông để đâu cho được?
“Câm miệng! Muốn phát điên thì về nhà mà phát, đừng ở đây làm trò mất mặt. Tiểu Hi cần nghỉ ngơi cho tốt, đừng đến quấy rầy nó nữa.” Dương Bá Văn kéo bà ta, định lôi đi.
“Dương Bá Văn, anh làm người có thể có chút lương tâm được không? Với một đứa con hoang làm anh nhục nhã, anh còn có thể thương xót như vậy, sao anh không thể đối xử nhân từ hơn với con gái ruột của mình? Tôi không cần anh nhận nó, tôi chỉ cần anh tìm con bé về thôi, anh…” Bà nhớ con đến phát điên, ngày đêm tìm kiếm, nhưng không có chút tin tức nào.
“Bốp!”
Dương Bá Văn hung hăng tát bà ta một cái, ánh mắt âm độc, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nuốt sống Tô Tâm Nguyệt.
“Ăn nói bậy bạ cái gì, về cho tôi!” Dương Bá Văn không màng thể diện nữa, thô bạo kéo bà ta ra ngoài.
Có lẽ đúng là nghiệt duyên. Khi Dương Bá Văn kéo Tô Tâm Nguyệt còn chưa ra khỏi cửa, Dương Bá Uyên và Lạc Khuynh Tuyết vừa cười nói vừa mở cửa bước vào…
Bốn người đối mặt, sắc mặt đều biến đổi. Một tổ hợp thật kỳ lạ, phải không? Người đáng lẽ đứng bên cạnh người này, lúc này lại đứng bên cạnh người khác.
Trong lòng Ngôn Hi dâng lên cảm giác lạnh buốt. Hai chữ “con hoang” kia cô nghe rất rõ. Là đang chỉ cô sao? Cô không phải con gái của Dương Bá Văn và Lạc Khuynh Tuyết ư? Sao lại thành con hoang? Chẳng lẽ…
Ngọc Phong nắm chặt tay cô, âm thầm cho cô sức mạnh. Những điều nên biết, thật ra anh đã biết từ lâu, chỉ là chưa từng nói cho cô, cũng cảm thấy không cần thiết phải nói. Cô là con của ai, cũng không ảnh hưởng tới quyết tâm cưới cô của anh. Dù cô là con gái ăn mày, anh vẫn cưới.
Khi nhìn thấy Lạc Khuynh Tuyết, Dương Bá Văn lập tức buông tay Tô Tâm Nguyệt, tiến lên một bước, dường như muốn giải thích điều gì đó, nhưng khi thấy nụ cười như hoa của Lạc Khuynh Tuyết bỗng nhiên lạnh đi, cơn giận trong lòng ông ta bùng lên dữ dội.
Ông ta mới là chồng của cô cơ mà? Vì sao suốt mười mấy năm qua, cô chưa từng cho ông ta một nụ cười, luôn tránh ông ta như tránh tà ma, nhưng lại có thể cười dịu dàng như thế trước mặt Dương Bá Uyên, giống hệt năm xưa! Dương Bá Uyên dọn về nhà họ Dương, Chẳng lẽ bọn họ nối lại tình xưa, đã lén lút qua lại từ lâu? Nếu không thì sao hôm nay lại cùng xuất hiện?, tự nhiên đứng cạnh nhau như vậy, cứ như bọn họ mới là vợ chồng danh chính ngôn thuận.
Dương Bá Văn càng nghĩ càng lệch lạc, ông ta đã không kiểm soát nổi suy nghĩ của mình nữa…
Trong mắt Tô Tâm Nguyệt lóe lên một tia tối tăm, bà ta đột ngột lao tới, kéo Lạc Khuynh Tuyết lại. Lạc Khuynh Tuyết giật mình, lùi về sau một bước.
“Cô làm gì vậy?” Lạc Khuynh Tuyết bản năng bài xích Tô Tâm Nguyệt. Bà chưa quên, năm đó chính người này đã khiến bà mất đi một đứa con.
Tô Tâm Nguyệt hận chết cái dáng vẻ yếu đuối đáng thương ấy. Phải chăng chính gương mặt “tôi thấy mà thương” này đã khiến hai người đàn ông kia mê mẩn? Lúc này Tô Tâm Nguyệt chỉ muốn xông lên tát bà ta mấy cái, nhưng không thể. Bà ta không ngu đến mức động thủ trước mặt hai người đàn ông này. Năm đó hại bà ta sinh non, suýt chết, Tô Tâm Nguyệt đã bị Dương Bá Văn hành cho sống không bằng chết.
“Khuynh Tuyết, tôi biết tôi có lỗi với cô, năm đó không nên giấu cô lén lút qua lại với Bá Văn, nhưng đã nhiều năm như vậy rồi, lẽ nào cô vẫn không thể tha thứ cho tôi sao? Tôi chỉ có mỗi một đứa con gái là Ngôn Hàm, tôi cầu xin cô, để Dương Ngôn Hi trả con gái lại cho tôi được không? Tôi sẽ không tranh giành với cô nữa, Ngôn Hàm cũng sẽ không tranh với Ngôn Hi. Nó là tiểu thư duy nhất của nhà họ Dương, không ai lay chuyển được địa vị của nó đâu.” Tô Tâm Nguyệt tự cho rằng mình đã nhún nhường đến mức thấp nhất.
Lạc Khuynh Tuyết lạnh lùng đáp:
“Tôi không biết cô đang nói gì. Con gái cô mất tích, tự cô không đi tìm sao? Liên quan gì đến tôi, liên quan gì đến Tiểu Hi của tôi?” Tiểu Hi của bà vừa mới từ lằn ranh sinh tử trở về, sao có thể đi giấu con gái của Tô Tâm Nguyệt? Người đàn bà này có phải điên rồi không, thấy ai cũng cắn. Với ai bà cũng có thể dịu dàng, duy chỉ với Tô Tâm Nguyệt thì không được Bà vĩnh viễn không quên được cảm giác đau xé ruột gan khi ôm thi thể đứa con gái vừa chào đời năm đó.
Tô Tâm Nguyệt mềm mỏng cầu xin nhưng Lạc Khuynh Tuyết vẫn bất động như núi, không khỏi nổi giận:
“Lạc Khuynh Tuyết, cô còn có thể vô liêm sỉ hơn nữa không? Chính cô đội cho Bá Văn cái mũ xanh, sinh ra một đứa con hoang, chẳng lẽ ngay cả đứa con gái ruột duy nhất của Bá Văn cô cũng không buông tha? Trước kia tất cả đều là lỗi của tôi, là tôi quyến rũ Bá Văn, cô cứ nhằm vào tôi đi! Bá Văn có tội gì, cô nhất định phải khiến anh ấy phải chăng chỉ khi hắn đoạn tử tuyệt tôn thì mới chịu dừng lại?