Bên ngoài phòng cấp cứu của bệnh viện yên lặng đến đáng sợ, yên lặng đến mức chỉ còn lại tiếng khóc nghẹn ngào của Mạc Dĩ Phàm. Y Thác ôm cô vào lòng, để mặc cô khóc đến nước mắt giàn giụa.
“Vì sao lại thành ra thế này, tất cả đều là lỗi của em. Nếu không phải vì cứu em, Tiểu Hi đã không gặp chuyện. Y Thác, anh cứu Tiểu Hi đi, em cầu xin anh cứu cô ấy…”
Mạc Dĩ Phàm nói năng lộn xộn, e rằng ngay cả bản thân cô cũng không biết mình đang nói gì, chỉ biết siết chặt lấy Y Thác, như thể anh là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của cô.
“Sẽ không sao đâu, nhất định sẽ không sao. Dương Ngôn Hi chắc chắn sẽ gặp dữ hóa lành.”
Y Thác nhẹ nhàng vỗ lưng cô, dỗ dành như dỗ một đứa trẻ.
Rõ ràng hai người đã ly hôn, anh cũng đã buông bỏ, thật sự đã buông bỏ. Khi không còn yêu, anh thật sự không yêu nữa. Nhưng gần đây, anh lại ngày càng nhớ đến những ngày tháng đẹp đẽ năm xưa của hai người, mất ngủ triền miên. Có mấy lần anh lái xe đến dưới nhà cô, nhưng lại không dám tiến lên. Mỗi lần thấy Phương Duệ Thần đưa cô về, hai người bịn rịn chia tay trước cửa, tim anh như bị khoét đi một mảng. Vậy mà anh vẫn không kìm được, vẫn lái xe đến đây.
Anh không hiểu vì sao lại như vậy, nhưng hôm nay, anh may mắn vì mình đã đến. Nghĩ đến khả năng hai người sẽ vĩnh viễn biệt ly, tim anh hoảng loạn đến đáng sợ.
Hành lang tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng nức nở của Mạc Dĩ Phàm, nhưng Ngọc Phong đã chẳng còn nghe thấy gì nữa. Hắn ngồi đó, lặng lẽ ngồi đó, như một bức tượng tuyệt mỹ. Trong mắt hắn chỉ còn ánh đèn phẫu thuật đang sáng, mọi thứ xung quanh đều tự động bị cách ly.
Hắn rất nhát gan, nhát gan đến mức không dám bước vào nhìn lấy một lần. Nếu hắn muốn vào, chẳng ai có thể cản, cũng chẳng ai dám cản. Nhưng hắn sợ, sợ mình không kiềm chế được cảm xúc, sợ bản thân sẽ ảnh hưởng đến việc cấp cứu của bác sĩ. Vì thế hắn chỉ có thể chờ, chỉ có thể ngốc nghếch mà chờ đợi.
Khoảnh khắc này, hắn căm hận bản thân vì không học y đến nhường nào. Nếu hắn học y, bây giờ đã không phải bó tay bất lực.
Tiêu Dương có học y, hơn nữa còn học rất giỏi, là quyền uy trong giới y học. Chỉ là hắn chưa bao giờ cứu người, hắn chỉ giết người. Nhưng lúc này, tình trạng của hắn cũng chẳng khá hơn Ngọc Phong bao nhiêu.
Hắn vốn coi mạng người như cỏ rác, cứu hay không cứu hoàn toàn tùy tâm trạng. Chết rồi cũng chẳng liên quan gì đến hắn, tiền vẫn cứ thu. Nhưng người đang nằm trên bàn mổ lúc này không phải ai khác, mà là Dương Ngôn Hi chị dâu của hắn.
Sau khi đẩy Ngọc Phong và Mạc Dĩ Phàm ra khỏi cửa sổ, cô cũng nhảy theo. Nhưng cô đã tính sai tốc độ nổ của bom. Khi rơi xuống, cô bị dư chấn lan đến, cả người như cánh diều đứt dây, hoàn toàn không thể bay lên, trực tiếp rơi từ tầng mười xuống. May mắn là giữa không trung cô kịp vận nội công hộ thể, nếu không đã sớm ngũ tạng vỡ nát mà chết.
Tiêu Dương cầm dao mổ trong tay, xung quanh đều là những bác sĩ hàng đầu thế giới. Chỉ cần người trên giường chưa chết, dù chỉ còn một hơi, họ cũng có thể giật người đó về từ tay Diêm Vương. Nhưng bác sĩ chính Tiêu Dương tay hắn lại đang run rẩy. Hắn hít sâu mấy lần, mà con dao vẫn không thể hạ xuống.
Tiêu Dương trời không sợ, đất không sợ, lúc này lại buộc phải thừa nhận, hắn sợ rồi. Một nhát dao này hạ xuống, lỡ như sai sót, có thể sẽ trực tiếp tiễn người trước mặt vào chỗ chết. Hắn luôn tự tin đến kiêu ngạo, bởi vì hắn không sợ hãi bất cứ điều gì. Nhưng bây giờ thì không, hắn không có tư cách để kiêu ngạo. Dù chỉ là một lỗi nhỏ, hắn cũng không thể chấp nhận được.
Các bác sĩ khác đều đang bận rộn, trong lòng lại vô cùng kinh ngạc. Họ không phải chưa từng hợp tác với Tiêu Dương, trong số đó có người còn là thầy dẫn dắt hắn. Tiêu Dương là thiên tài, đặc biệt là trong lĩnh vực y học. Nếu hắn không lăn lộn trong thế giới ngầm, thì trong giới y học cũng nhất định có thể làm nên đại sự.
Trước đây trong phòng mổ, Tiêu Dương làm phẫu thuật mà còn nghe điện thoại. Tâm trạng không tốt, hắn có thể tiện tay đặt luôn cái điện thoại lên bụng bệnh nhân. Thế nhưng kỹ thuật của hắn lại cao đến đỉnh điểm, những bệnh nhân quyền cao chức trọng kia vẫn cứ tin hắn, đúng là vừa yêu vừa hận.
Nhưng bây giờ nhìn hắn, tay hắn lại run. Con dao mổ kia được hắn cầm như một thứ gì đó thiêng liêng, không thể xâm phạm.
Mọi người không khỏi nghi ngờ thân phận của Dương Ngôn Hi. Những bác sĩ như họ, người thường căn bản không mời nổi. Vậy mà chỉ một cú điện thoại của Ngọc Phong, họ đã bỏ hết mọi việc, chạy đến với tốc độ nhanh nhất. Họ còn tưởng là nhân vật lớn cỡ nào, có khi là nguyên thủ quốc gia. Kết quả lại là một cô gái xa lạ, chưa từng nghe, chưa từng thấy.
Nhưng tình huống khẩn cấp, nhiệm vụ duy nhất của họ là cứu sống cô gái này. Nhìn dáng vẻ của Ngọc Phong là biết cô quan trọng với hắn đến mức nào. Chỉ là… Tiêu Dương thì lại là chuyện gì đây?
“Tiêu thiếu…”
Một bác sĩ nhỏ giọng nhắc nhở hắn có thể bắt đầu phẫu thuật rồi. Trì hoãn thời gian vàng cấp cứu đối với bệnh nhân tuyệt đối không phải chuyện tốt. Sinh mạng của cô gái này, họ không gánh nổi.
Tiêu Dương nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, siết chặt dao mổ, tiến lại gần Dương Ngôn Hi. Nhưng trong đầu hắn lại không ngừng hiện lên hình ảnh của cô giọng nói, nụ cười, sự ngang tàng, nét ngọt ngào của cô…
“Không được…”
Tay Tiêu Dương run đến mức không kiểm soát nổi. Trong trạng thái này, hắn căn bản không thể mổ. Hắn chộp lấy vị bác sĩ vừa lên tiếng, nhét dao mổ vào tay người kia, bá đạo nói:
“Anh làm đi.”
Ai có thể ngờ, hai nhân vật hô phong hoán vũ, trong một ca phẫu thuật lại trở nên nhát gan, yếu đuối đến vậy, chỉ vì quá để tâm.
Vị bác sĩ kia cũng là người nổi danh trong giới y học, ca mổ này để ông làm thì không vấn đề. Nhưng Tiêu Dương tử thần đứng sau lưng lại khiến ông toát mồ hôi lạnh. Ông tin chắc, nếu phẫu thuật thất bại, người đầu tiên vặn gãy cổ ông sẽ chính là Tiêu Dương.
Trời ơi, sao ông lại xui xẻo thế này? Sớm biết vậy vừa rồi giả câm còn hơn.
Vị bác sĩ gánh trọng trách nặng nề chỉ đành run rẩy, dốc toàn bộ tinh thần, đem mười tám ban võ nghệ đã học ra dùng hết.
Chờ đợi là chuyện đau khổ nhất. Chỉ một tiếng đồng hồ ngắn ngủi, đối với Ngọc Phong lại dài như một ngày.
Đèn phòng mổ cuối cùng cũng tắt.
Mạc Dĩ Phàm như con mèo bị giẫm phải đuôi, bật khỏi lòng Y Thác, chộp lấy Tiêu Dương đứng phía trước nhất:
“Bác sĩ, bác sĩ, thế nào rồi? Bạn tôi không sao chứ? Anh nói đi, cô ấy không sao đúng không?”
Sắc mặt khó coi của bác sĩ khiến cô sợ hãi. Trời ơi, xin nhất định là không sao…
Tiêu Dương lạnh lùng liếc cô một cái.
Chính vì cứu cô sao? Cho nên Dương Ngôn Hi mới rơi vào nguy hiểm như vậy. Sao cô không chết đi cho rồi?
Trong mắt Tiêu Dương đột nhiên hiện lên sát khí. Mạc Dĩ Phàm tim run lên, bị ánh mắt ấy dọa cho sợ hãi tột độ. Ánh nhìn đó như muốn xé nát cô, đôi bàn tay đẹp như đánh đàn kia dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bóp chặt cổ cô.
Y Thác ôm Mạc Dĩ Phàm vào lòng, che chở cho cô. Anh cũng cảm nhận được ác ý của vị bác sĩ này, chỉ là không hiểu vì sao bác sĩ lại mang địch ý với người nhà bệnh nhân?
“Chúng tôi chỉ muốn biết tình trạng của bệnh nhân. Bác sĩ chỉ cần nói cho chúng tôi biết là được.”
Y Thác không hề quen biết Tiêu Dương.
Dựa vào cái gì mà nói cho anh?
iêu Dương lười đến mức chẳng buồn bố thí cho anh ta lấy một ánh nhìn, đi thẳng tới chỗ Ngọc Phong đang đứng sững như pho tượng.
Trong cơn giận dữ, Tiêu Dương thậm chí muốn hủy diệt tất cả mọi người, kể cả Ngọc Phong. Nếu hắn bảo vệ Dương Ngôn Hi tốt hơn, cô đã không rơi vào nguy hiểm. Nếu lúc đó hắn ở hiện trường, hắn mới chẳng thèm quan tâm đến Mạc Dĩ Phàm. Dù có phải đánh ngất Dương Ngôn Hi, hắn cũng chỉ cứu cô, mặc kệ người khác sống chết.
Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của Ngọc Phong, hắn lại phát hiện mình không thể nói ra một lời trách móc nào.
Ngọc Phong nhìn người trước mắt rất lâu, ánh mắt mới dần lấy lại tiêu cự, nhận ra là ai. Hắn muốn mở miệng, nhưng cổ họng khô khốc đến mức không phát ra được âm thanh. Một lúc lâu sau mới khàn giọng hỏi:
“Thế… nào rồi?”
“Đã qua cơn nguy hiểm. Chân bị thương khá nặng, có thể cần phục hồi chức năng.”
Tiêu Dương rất muốn hù dọa hắn một chút, nhưng nhìn bộ dạng của hắn, cuối cùng vẫn không đành lòng, nói nhẹ đi. Dù sao thì, quan hệ giữa hắn và Ngọc Phong cũng thân hơn.
Điều hắn không nói là… chân đó đã bị bom làm tổn thương, có lẽ…
Tiêu Dương che giấu, Ngọc Phong chưa chắc không cảm nhận được. Nhưng hiện tại, hắn chỉ có thể chọn tin tưởng, hắn nguyện ý nghĩ theo hướng tốt đẹp.
“Tôi đi thăm cô ấy.”
Ngọc Phong lẩm bẩm, chậm rãi bước về phía phòng hồi sức đặc biệt. Vẫn là dáng vẻ tao nhã quen thuộc, nhưng bóng lưng lại phủ đầy tiêu điều.
Dương Ngôn Hi nằm trên giường bệnh, sắc mặt không còn hồng hào như trước, không còn sinh khí. Trên người cắm đầy ống dẫn. Ngọc Phong nhẹ nhàng vuốt tay cô, nghĩ đến làn da mềm mại như vậy mà kim tiêm cắm vào chắc hẳn rất đau. Nhìn bàn chân bị băng kín mít như xác ướp, tim hắn từng đợt từng đợt thắt lại.
Hắn ở bên cô, nhưng lại không thể bảo vệ cô. Ánh mắt trách cứ của Tiêu Dương, hắn đã thấy. Bản thân hắn cũng hận không thể cầm dao tự kết liễu mình.
Cô lặng lẽ nằm đó, như một con búp bê vô hồn. Ngọc Phong nắm lấy tay cô, cảm nhận chút hơi ấm, để biết rằng cô vẫn còn bên cạnh hắn thế là đủ rồi.
Y Đằng , ngươi nhất định sẽ phải trả giá cho những gì hôm nay đã làm.
Trong mắt Ngọc Phong bùng lên lửa giận.
Trong vụ nổ lần này, phần lớn mọi người đều bình an vô sự, nhưng vẫn có kẻ xui xẻo không thoát được. Tính cả Dương Ngôn Hi, tổng cộng hai người chết, một người bị thương. Người đã chết kia không may mắn như cô, không có thiết bị y tế hàng đầu chờ sẵn, nên chỉ có thể tử vong tại chỗ.
Chúng ta buộc phải thừa nhận, thế gian này vốn chưa từng công bằng.
Vụ nổ do Y Đằng Hàn gây ra, Hoa Hạ quốc tất nhiên sẽ yêu cầu Phù Tang quốc đưa ra lời giải thích. Một khi truy cứu đến cùng, đó sẽ là vấn đề quốc tế.