Chương 115: Một cái tát đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 115: Một cái tát.

Dương Ngôn Hi đương nhiên sẽ không để hắn toại nguyện, cô nghiêng đầu tránh đi, im lặng bày tỏ sự cự tuyệt. Y Đằng cuối cùng vẫn khiến cô thất vọng. Cô đã tin hắn như vậy, thậm chí còn vì hắn mà cãi nhau với Ngọc Phong, phớt lờ mọi lời cảnh báo của anh.

Trong lòng cô không có chấn động, cũng không có phẫn nộ, chỉ tràn ngập thất vọng mà thôi. Cô nghĩ, sau hôm nay, bọn họ e rằng sẽ không còn là bạn bè nữa.

“Anh hạ độc tôi bằng cách nào?” Ngôn Hi cười lạnh. Mọi chuyện tối nay vốn đã quá quỷ dị, cô không ngu đến mức không có chút phòng bị nào. Ngay khi bước vào, cô đã ngửi thấy trong không khí có mùi hương lạ nhàn nhạt, vì vậy cô đã nín thở. Vậy tại sao vẫn trúng độc? Đúng vậy, cô đã trúng độc. Dù đề phòng đủ đường, cô vẫn bị hạ độc, mà lại còn không biết mình trúng độc bằng cách nào. Cô luôn rất cẩn thận, không uống gì, không chạm vào gì… Không, có!

“Xem ra cô đã nghĩ ra rồi.” Ánh mắt hắn liếc về chiếc cốc rơi vỡ dưới đất. Mùi hương trong không khí thực ra chỉ là để đánh lạc hướng mà thôi. Dương Ngôn Hi dù thông minh đến đâu thì sao? Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau. Hôm nay hắn đã bày sẵn cái bẫy này, cô đừng hòng dễ dàng rời khỏi đây.

Thảo nào hắn không hề chạm vào cái cốc đó, còn giả bộ như không có chuyện gì. Hóa ra một người có thể diễn kịch giỏi đến vậy. Cô nặng nề nhắm mắt lại, giây phút này cô thật sự không muốn nhìn thấy gương mặt thuần khiết lương thiện kia nữa, cũng không muốn nhìn thấy đôi mắt trong veo vô tội ấy. Ai có thể ngờ, dưới lớp da đó lại che giấu một trái tim đáng sợ đến vậy?

“Anh cho rằng hạ độc là có thể khống chế được tôi sao?” Ngôn Hi đột nhiên mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh bắn thẳng về phía Y Đằng, không còn một tia ấm áp nào. Trong lúc vừa rồi nói chuyện, cô đã âm thầm vận công, từng chút một đẩy độc tố ra ngoài theo đường hô hấp. Dù chưa thể hoàn toàn thanh trừ, nhưng cô cảm nhận được thể lực đã hồi phục không ít, chạy ra ngoài chắc không thành vấn đề.

“Cô sẽ không ngây thơ cho rằng hôm nay đã bước vào đây rồi mà còn có thể đi ra chứ? Hay là nghĩ vị hôn phu vĩ đại của cô sẽ kịp thời chạy đến cứu cô?” Y Đằng cong môi cười tà, hoàn toàn khác xa vẻ u uất trước kia.

Lời vừa dứt, hai đầu ghế gỗ bỗng bật ra hai vòng sắt, khóa chặt hai cổ tay Dương Ngôn Hi, cố định cô cứng ngắc trên ghế, không thể nhúc nhích.

Quả nhiên là có chuẩn bị sẵn, chỉ chờ cô tự chui đầu vào rọ. Y Đằng vì cô cũng đã tốn không ít tâm tư, thậm chí còn chuẩn bị cả phương án dự phòng.

Ngôn Hi cười nhạt: “Anh cho rằng như vậy là có thể nhốt được tôi sao?” Đây cũng coi như bệnh nghề nghiệp, cứ gặp tình huống kiểu này là cô lại vô thức nghĩ mình vẫn đang hành hiệp trượng nghĩa, làm một tiểu nữ hiệp tiêu dao.

Cô vận nội lực vào lòng bàn tay, dùng sức đánh mạnh vào hai bên tay vịn, muốn chấn vỡ chiếc ghế.

Y Đằng cảm thấy một luồng kình khí lao thẳng về phía mình, gió mạnh quét qua khiến mặt hắn đau rát. Tóc Dương Ngôn Hi tung bay, gương mặt lạnh lẽo tuyệt mỹ càng thêm thần thái, dường như cô sinh ra đã nên là như vậy anh khí hiên ngang, độc lập ngoài thế tục, khinh thường thiên hạ.

Mặt hắn hơi đau vì gió mạnh, nhưng hắn chẳng hề bận tâm, cũng không lo cô có thể thoát ra. Nội công quả nhiên danh bất hư truyền. Nếu không phải hắn đã sớm chuẩn bị, hôm nay chưa chắc đã chế ngự được cô.

Ngôn Hi tưởng mình có thể dễ dàng phá nát chiếc ghế gỗ, nhưng không. Chiếc ghế chỉ lắc lư nhẹ, vẫn vững như bàn thạch. Sao lại như vậy? Trong lòng cô bỗng dâng lên một nỗi bất an. Vừa rồi cô vẫn rất bình tĩnh, bởi cô tin mình có thể thoát thân. Từ nhỏ mọi việc đều quá thuận lợi, khiến cô trở nên quá tự phụ. Cô nào biết thế giới này sớm đã không còn là nơi võ giả xưng tôn, vũ khí hiện đại còn hữu dụng hơn võ công của cô rất nhiều. Cũng trách cô còn sót lại một tia mềm lòng, một tia hy vọng với Y Đằng.

“Đừng phí sức nữa, đó là ghế sắt bọc gỗ. Cô muốn thoát thân, e là không dễ đâu. Dù cô có võ công cao đến mấy cũng không thắng nổi độ cứng của sắt thép. Hơn nữa, cô càng vận công thì càng khiến độc tố trong người lưu chuyển nhanh hơn, không ngừng tích tụ, cho nên chút độc cô vừa ép ra chẳng có tác dụng gì cả.” Y Đằng không chút lưu tình đập nát tia hy vọng cuối cùng trong lòng cô, giọng điệu trào phúng lạnh lẽo, không còn là cậu em trai tuy lạnh nhưng đáng yêu, lạnh mà vẫn có tình người năm xưa.

Ngoài đau lòng, Ngôn Hi còn không khỏi kinh hãi. Hắn dường như hiểu cô quá rõ. Hắn biết cô có nội công, biết cô có thể ép độc, thậm chí còn biết dùng loại độc gì để đối phó với cô. Cô luôn có cảm giác, Y Đằng dường như đã biết điều gì đó, thậm chí có khi đã biết cô không thuộc về thời đại này. Đánh rắn phải đánh trúng bảy tấc, hắn đánh quá chuẩn!

Nhưng điều đó có thể sao? Ngay cả Ngọc Phong cũng không biết, làm sao hắn có thể biết? Trên đời này, ngoài cô ra chỉ có Mạc Dĩ Phàm biết chuyện đó. Nhưng cô có thể lấy đầu mình ra bảo đảm, Phàm ca tuyệt đối không thể phản bội cô.

“Tôi không có chip. Anh muốn gì, nói thẳng đi.” Ngôn Hi không ngờ mình cũng có ngày trở thành cá nằm trên thớt. Cảm giác này thật mẹ nó khó chịu, đến mức cô muốn chửi thề.

Y Đằng cười tà, đưa tay nâng cằm cô, nhẹ nhàng vuốt ve, trông như cử chỉ thân mật giữa tình nhân, nhưng lại khiến cô cực kỳ khó chịu. Cô không thích như vậy, Y Đằng lấy tư cách gì chạm vào cô?

“Đừng chạm vào tôi.” Cô vừa tránh tay hắn, vừa suy nghĩ xem còn cơ hội trốn thoát hay không. Dù hy vọng mong manh, nhưng cái vòng sắt chết tiệt này phải làm sao mới bẻ gãy được? Quả thật rất kiên cố, đủ thấy hắn đã tốn không ít tâm tư.

Y Đằng không để tâm đến sự chống cự của cô, cưỡng ép xoay mặt cô lại. Lực tay rất mạnh, đến mức cô chưa từng nghĩ một Y Đằng trông yếu ớt như vậy lại có sức lớn đến thế. Cô cảm thấy cằm mình sắp trật khớp, dù không trật thì chắc chắn cũng đã đỏ bầm.

Đàn ông thối! Ấn tượng của cô về hắn đã tụt xuống đáy vực.

“Dùng thủ đoạn đê tiện như vậy đối phó với một cô gái yếu đuối, anh không thấy mất công bằng sao?” Có gan thì đánh một chọi một đi.

Cô gái yếu đuối? Trong tình cảnh này, Y Đằng thật sự rất muốn cười, và cuối cùng hắn cũng bật cười. Cô mà là yếu đuối, vậy thì đàn ông trên thiên hạ chắc chết hết cho rồi. Hắn sẽ không mắc mưu khích tướng. Đánh một chọi một ư? Không phải chưa từng đánh. Khi trước, hắn cùng đám ninja tinh nhuệ bao vây cô còn không bắt được, huống chi chỉ một mình hắn. Hắn điên mới đồng ý. Tốn bao công sức mới tránh được tai mắt của Ngọc Phong, dụ cô tới đây, sao có thể thả cô dễ dàng như vậy?

“Cô biết không, tôi đã sớm muốn làm thế này rồi, chỉ tiếc là cô quá mạnh mẽ. Phụ nữ vẫn nên yếu đuối một chút thì mới khiến đàn ông thích.” Y Đằng vuốt ve khuôn mặt cô, làn da thật sự quá đẹp, không hổ là thiên kim tiểu thư được tiền bạc nuôi dưỡng, làn da như băng như ngọc, sao đám dân thường thô tục có thể so sánh.

Ngôn Hi thật sự muốn chửi hắn. Ai thèm hắn thích? Bây giờ cô cực kỳ không muốn nhìn thấy hắn nữa. Hắn có thể cút xa bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu.

Nhưng người ở dưới mái hiên, cô đành nhịn.

“Y Đằng, tôi không có chip. Anh muốn làm gì thì nói thẳng đi!”

Ngón tay đang vuốt mặt cô của hắn khựng lại, trên mặt lóe lên vẻ khó chịu: “Đừng cứng đầu như vậy, chẳng có lợi gì cho cô đâu. Ngoan ngoãn giao chip ra. Nếu cô là người Hoa Hạ, tôi có thể giúp cô gánh tội phản quốc, chuyện này tôi đảm bảo. Tôi nhất định sẽ bảo vệ cô chu toàn.” Y Đằng vừa uy hiếp vừa dụ dỗ. Với thân phận hoàng thất, hắn quá hiểu cách thu phục lòng người.

Cô không giận mà lại bật cười, tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc: “Y Đằng, anh không thấy lời này rất buồn cười sao? Đừng nói là tôi không có. Cho dù có, người tôi giao cũng phải là Ngọc Phong, không phải sao?”

Ánh mắt Y Đằng tối sầm. Hắn đã biết, phụ nữ một khi dính vào tình yêu thì có thể vứt bỏ tất cả. Chỉ hận hắn xuất hiện quá muộn, nếu không thì đâu còn phần của Ngọc Phong. Hắn không tin mình lại thua kém tên ngụy quân tử kia. Nếu thật sự để cô gả cho Ngọc Phong, cho dù hiện tại cô chưa đưa đồ cho hắn, sớm muộn gì cũng sẽ đưa.

Hắn vốn định chia rẽ quan hệ hai người, hơn nữa cũng sắp thành công, nhưng không hiểu vì sao tình cảm của họ không những không rạn nứt mà còn tiến tới bàn chuyện hôn nhân. Điều này hoàn toàn không nằm trong dự tính của hắn. Nếu không phải Ngọc Phong ép hắn quá gấp, hắn cũng không đến mức sớm trở mặt với Dương Ngôn Hi. Trò mèo vờn chuột hắn còn chưa chơi đủ.

“Cô đã giao chip cho Ngọc Phong rồi sao?” Y Đằng đột nhiên siết chặt cổ cô, vẻ mặt trở nên hung ác. Trong mắt Ngôn Hi, hắn trông có phần dữ tợn. Người đẹp đến mấy, một khi lộ ra bộ mặt thật, cũng chẳng còn đẹp nữa.

Đúng lúc giằng co, cửa phòng bị mở ra. Một bóng dáng mảnh mai uyển chuyển bước vào. Không cần nhìn, chỉ nghe tiếng bước chân, Ngôn Hi đã biết là ai. Còn ai nữa chứ, chẳng phải là cô “em gái tốt” đã cải tà quy chính, thay da đổi thịt kia sao?

Hừ, uổng công cô còn từng muốn tin cô ta. Chó đổi không được thói ăn… Chỉ là không biết hai người này làm sao lại dính vào nhau. Đúng là mỗi kẻ đều giỏi diễn trò, sao không đi làm diễn viên cho rồi?

Y Đằng thấy Tô Ngôn Hàm vào, liền rút tay khỏi cổ Dương Ngôn Hi, nói với Tô Ngôn Hàm: “Chuyện này cô làm rất tốt, tôi sẽ không bạc đãi cô.”

Tô Ngôn Hàm cười quyến rũ, áp sát vào người hắn, tay vòng qua cổ hắn, mê hoặc vô hạn: “Đây là tôi tự nguyện, nhưng anh cũng phải làm được điều đã hứa với tôi nhé.”

Nghe giọng điệu nũng nịu của Tô Ngôn Hàm, da gà Ngôn Hi nổi hết cả lên. Tô Ngôn Hàm quả thật đã thay đổi, nhưng không phải trở nên hiền lành hiểu chuyện, mà là càng biết cách biến mình thành yêu nữ để mê hoặc đàn ông, mang theo mùi phong trần. Trước kia cô ta giống như một tiểu thư kiêu ngạo, ích kỷ một chút nhưng không có đầu óc. Còn bây giờ, cô ta lột xác, trưởng thành hơn nhưng cũng trở nên đáng sợ hơn.

“Yên tâm, chuyện tôi đã hứa nhất định sẽ làm được.” Y Đằng kéo cô ta lại, nhẹ nhàng hôn lên môi cô ta. Chỉ cần hắn muốn, hắn cũng có thể là một tình nhân dịu dàng.

Hắn không yêu Tô Ngôn Hàm. Hoặc nói đúng hơn, những người như họ vốn không biết tình yêu là gì. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn đã có ý muốn thu phục người phụ nữ này. Không phải vì cô ta đẹp người đẹp hơn cô ta nhiều vô kể mà là vì dã tính ẩn giấu trong cô ta. Bề ngoài thuần phục, bên trong bất an và tà ác, khiến hắn nhìn thấy bóng dáng của chính mình. Hắn thích phụ nữ xấu xa, lại đúng lúc cô ta là em gái của Dương Ngôn Hi, càng có lý do để tiếp cận.

Hắn cũng biết rõ Tô Ngôn Hàm không yêu hắn. Nhưng thì sao? Chỉ là lợi dụng lẫn nhau. Không ai cần bỏ ra chân tình. Dù sao hắn cũng có ý định phá tan thế lực của Tiêu Dương.”. Bàn tay của Tiêu Dương vươn quá dài, thậm chí còn thò sang Phù Tang quốc, gây ra không ít sóng gió, giao chiến với các bang phái nước ngoài khiến nội bộ Phù Tang cũng bất ổn. Điều này là thứ hắn không thể chấp nhận.

Nhắc đến Tiêu Dương  một trùm xã hội đen  cũng thật kỳ lạ. Nói hắn xấu thì đúng là xấu đến tận cùng, nhưng hắn lại không hoàn toàn như vậy. Ở nước ngoài, hắn có thể ngông cuồng đến mức khiến người ta kinh hãi, nhưng trong nước Hoa Hạ, hắn lại thu liễm rất nhiều, gần như không chủ động gây ra những cuộc chém giết quy mô lớn. Thế nhưng điều đó không hề làm suy giảm địa vị chí tôn của hắn, ngược lại còn khiến chính phủ trao tặng cho hắn một lá cờ “Công dân gương mẫu”. Đúng là tức đến hộc máu.

Ngôn Hi nhìn hai kẻ trước mặt diễn trò ân ái, thật sự rất muốn coi mình là kẻ mù. Cô là bạch liên hoa thuần khiết, đừng có ô nhiễm cô như vậy chứ. Hai người này dính vào nhau cũng nhanh quá rồi, chẳng lẽ là do từ trường đặc biệt hợp nhau?

Ánh mắt Tô Ngôn Hàm liếc về phía Ngôn Hi. Thật ra đâu chỉ là liếc. Ngay từ lúc bước vào, người cô ta quan tâm nhất chính là Dương Ngôn Hi. Trước kia Dương Ngôn Hi kiêu ngạo biết bao, hôm nay cuối cùng cũng rơi vào tay cô ta. Sao cô ta có thể không chú ý cho được? Cô ta hận không thể nhìn cô chết đi. Nhưng dù sao Y Đằng cũng là kim chủ của cô ta, những màn cần diễn vẫn phải diễn.

Tô Ngôn Hàm ngọt ngào cười với Y Đằng, buông cổ hắn ra, đứng trước mặt Ngôn Hi từ trên cao nhìn xuống, vẻ mặt kiêu căng lộ rõ, cười lạnh nói:
“Dương Ngôn Hi, cô không ngờ đúng không? Không ngờ mình cũng có ngày hôm nay đúng không? Cảm giác bị người khác khống chế thế nào, dễ chịu chứ? Đau không? Ha ha, cô làm sao so được với một phần vạn nỗi đau của tôi! Khi cô tàn nhẫn tống tôi vào bệnh viện tâm thần, để Tiêu Dương tên điên đó hành hạ tôi, cô chắc chắn không ngờ sẽ có ngày rơi vào tay tôi! Cô không phải võ công cao cường sao? Cô tự tính xem, cô đã đánh tôi bao nhiêu lần? Lần nào chẳng đánh đến đầu rơi máu chảy? Đánh rất sướng tay phải không? Đứng lên đi! Đứng lên đánh tôi đi…”

Cô ta cảm thấy vô cùng hả hê. Cuối cùng cũng có thể một lần giẫm Dương Ngôn Hi dưới chân, thỏa thích nhục mạ. Cô ta muốn đòi lại tất cả những gì mình đã mất.

Ai nói cô không muốn đứng lên? Là cô không đứng lên nổi mà thôi. Nếu đứng dậy được, xem Tô Ngôn Hàm còn có thể đứng yên gào thét trước mặt cô không. Trong lòng Ngôn Hi đầy oán niệm. Phải làm sao đây? Hai kẻ này chặn ngay trước mặt, bên ngoài chắc chắn còn người. Quan trọng nhất là cái ghế sắt chết tiệt và mấy cái vòng sắt này, cô hoàn toàn không có sức phản kháng.

Y Đằng đứng một bên xem kịch. Hai người phụ nữ cãi nhau cũng khá thú vị. Chị em tương tàn, ha ha, đúng là tình tiết máu chó. Nhưng tình tiết không sợ cũ, chỉ cần hay là được. Đáng tiếc Dương Ngôn Hi quá biết điều, vậy mà ngoan ngoãn không cãi lại.

Hắn và Dương Ngôn Hi có chút tình cảm, nhưng tất cả chỉ là diễn kịch. Hắn không ngu đến mức đem chân tình ra đặt cược. Phụ nữ như Dương Ngôn Hi, nhìn là biết không chơi nổi. Hắn dám chắc, nếu chồng cô ngoại tình, cô nhất định sẽ giết gian phu trước, rồi giết dâm phụ, còn có tự sát hay không thì chưa chắc.

Tô Ngôn Hàm không cần giữ hình tượng trước mặt Y Đằng, hoàn toàn như một bà chanh chua, trút hết oán khí tích tụ bao năm:
“Dương Ngôn Hi, cô không phải cao quý sao? Tôi xem cô cao quý đến đâu! Cô cướp đi tất cả của tôi, cô hủy hoại cuộc đời tôi, sao cô không đi chết đi? Loại người lòng dạ rắn rết như cô đáng bị thiên đao vạn quả, đoạn tử tuyệt tôn! Cho dù sinh con ra cũng chỉ để làm kỹ nữ, làm nô lệ…”

Quá độc ác rồi. Mắng cô thì thôi, lại còn lôi cả con cái cô ra mà mắng. Mẹ kiếp, chú mày còn nhịn được, thím mày không nhịn nổi…

“Đủ…” Dương Ngôn Hi vừa mở miệng, Tô Ngôn Hàm đã vung tay tát mạnh xuống mặt cô, tàn nhẫn đến mức khóe miệng cô bật máu.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message