Dương Ngôn Hi lặng lẽ bám theo Tô Ngôn Hàm vào căn nhà nhỏ. Nhưng vừa bước vào, cô đã không thấy bóng dáng Tô Ngôn Hàm đâu nữa, trái lại trong nhà đèn đuốc sáng trưng, một cô gái đứng trước mặt cô, mỉm cười nhìn cô.
Người phụ nữ này trông có chút quen mắt. Trong đầu cô thoáng lướt qua một lượt, rất nhanh đã nhớ ra thân phận của đối phương.
“Dương tiểu thư đến đúng lúc lắm, cô cũng đến thăm Y Đằng phải không? Anh ấy đang ở bên trong giận dỗi đó.” Người phụ nữ nói, vẻ thân thiết đưa tay kéo tay Dương Ngôn Hi.
“Đây là… nhà của Y Đằng sao?” Trùng hợp đến thế ư? Tô Ngôn Hàm đi đâu không đi, lại chạy tới đây? Cô ta hẳn là không quen biết Y Đằng mới đúng chứ?
“Đúng vậy, cô không biết à?” Gương mặt non nớt ngây thơ của cô gái lộ vẻ kinh ngạc.
“Vậy sao cô lại xuất hiện ở đây?” Cô y tá này có phải quá tận tụy rồi không? Chăm sóc bệnh nhân mà còn chăm tới tận nhà. Những nghi vấn trước kia chưa từng để ý, lúc này như sóng lớn cuồn cuộn trào lên.
“Y Đằng chưa nói với cô sao? Tôi là chị họ xa của anh ấy, nhiều năm rồi không gặp.” Cô y tá cười khì khì, kéo cô đi sâu vào trong nhà.
Hóa ra là chị họ, trách gì lại để tâm đến Y Đằng như vậy. Chỉ là… sao nhìn thế nào cũng chẳng giống nhau? Với lại…
“Cô y tá, vừa rồi cô có thấy một cô gái chạy vào đây không?” Cô rõ ràng đã tận mắt thấy Tô Ngôn Hàm lẩn vào, chẳng lẽ là cô hoa mắt? Nếu ngay cả chút bản lĩnh theo dõi này cũng không có thì bao nhiêu năm công phu của cô đúng là uổng phí.
“Có chứ, chẳng phải cô đó sao?” Cô y tá cười hớn hở đáp.
Ánh mắt Ngôn Hi khẽ lóe lên. Cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Tô Ngôn Hàm không thể vô duyên vô cớ biến mất, mà nơi cô lần theo tới lại đúng lúc là nhà của Y Đằng, chuyện này chẳng phải quá trùng hợp sao?
Trong lúc nói chuyện, cô y tá đã kéo Dương Ngôn Hi vào phòng. Y Đằng nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch như ma, trên người cắm kim truyền, bên cạnh còn bày đủ loại thiết bị, trông như bệnh rất nặng. Nhưng mắt anh ta vẫn mở, u uất nhìn ra ngoài cửa sổ, giống hệt vẻ trầm buồn lúc mới gặp lần đầu.
“Anh ấy sao vậy?” Ngôn Hi hạ giọng hỏi cô y tá.
“Dạo trước anh ấy vừa làm phẫu thuật ghép tim, nhưng nhất quyết không chịu dưỡng bệnh trong bệnh viện, nên chỉ có thể như thế này thôi.” Cô y tá mặt đầy bất lực.
Thật sự đơn giản như vậy sao? Sự xuất hiện của Tô Ngôn Hàm chẳng khác nào ném một hòn đá vào mặt hồ vốn yên ả trong lòng cô, khuấy tung lên những chuyện trước đây cô từng bỏ qua. Đúng như Ngọc Phong đã nói, thực ra cô chẳng hiểu gì về Y Đằng cả. Ngay cả Ngọc Phong lúc đầu tiếp cận cô cũng mang mục đích, vậy thì Y Đằng… ai dám chắc?
Y Đằng vừa thấy ánh mắt bình lặng của Dương Ngôn Hi khẽ gợn sóng, dường như có một tia mừng rỡ lóe lên, nhưng rất nhanh đã bị hàng mi khép lại che giấu.
Cô y tá lặng lẽ rời đi.
Trong không khí phảng phất một mùi hương nhàn nhạt. Ngay khi bước vào cô đã ngửi thấy, rất nhẹ, nếu không chú ý kỹ thì căn bản không phát hiện được. Trong lòng cô không khỏi nâng cao cảnh giác. Cô sắp làm cô dâu rồi, không gì quan trọng hơn việc bảo vệ bản thân.
“Cuối cùng em cũng đến thăm anh.” Y Đằng nói đầy tủi thân, yếu ớt muốn chống người ngồi dậy.
“Anh sao rồi? Đã phẫu thuật mà sao không chịu dưỡng bệnh cho đàng hoàng?” Ngôn Hi cuối cùng vẫn mềm lòng. Dù sao cô cũng thật lòng đối xử tốt với người đàn ông yếu ớt này, coi anh như em trai. Huống chi anh vừa mới phẫu thuật xong, huống chi sự xuất hiện của Tô Ngôn Hàm cũng chưa thể nói lên điều gì. Cô không thể chỉ vì một chuyện mà phủ định sạch sẽ tất cả. Kết bạn vốn không dễ, trong lòng cô thực ra chẳng hề muốn nghi ngờ anh, thậm chí còn đang tìm lý do thay anh.
“Em đã nói sẽ vào phòng phẫu thuật cùng anh mà…” Y Đằng không nhìn cô, nhưng sự thất vọng trong giọng nói không hề che giấu. Khuôn mặt vốn đã tái nhợt, nay lại thêm nét bi thương, mang một vẻ đẹp thê lương, giống như một đóa hoa nhỏ bị mưa gió giày vò, cô độc đáng thương. Một người đàn ông lớn xác mà trông còn đáng thương hơn cả phụ nữ, nhưng lại không hề khiến người ta thấy ẻo lả, trái lại còn khơi dậy lòng xót xa, từng chút từng chút kéo đau tim người khác.
Gần đây cô thật sự quá bận. Không chỉ dạy võ, quản lý đám “khỉ” tinh nghịch đủ trò trong võ quán, mà còn phải tham gia giải vô địch thành phố. Đoạt quán quân với cô không phải chuyện lớn, nhưng đã tham gia thì phải nghiêm túc. Lại thêm chuyện hôn sự với Ngọc Phong, kết hôn đâu phải chuyện đơn giản. Đến giờ cô còn chưa gặp gia đình Ngọc Phong, anh cũng chưa từng chủ động nhắc tới. Cô đoán quan hệ của Ngọc Phong với gia đình không được tốt. Ngọc Phong có thể không hiểu chuyện, nhưng cô với tư cách con dâu tương lai thì không thể. Cô đã nhắc vài lần, nhưng anh luôn tỏ vẻ không mấy hứng thú, cô cũng không thể kề dao vào cổ anh ép anh dẫn cô đi gặp người nhà.
Thậm chí cô còn nghĩ lung tung, liệu có phải nhà họ Ngọc vốn không chấp nhận cô, chỉ là Ngọc Phong sợ cô buồn nên không dám nói?
Vì bận rộn, cô cũng ít liên lạc với Y Đằng hơn, đã khá lâu không gặp mặt, không ngờ anh thậm chí đã phẫu thuật xong rồi.
“Em không biết anh đã phẫu thuật, sao anh không báo cho em?” Trước đó không lâu, điện thoại của cô bị hỏng, mất khá nhiều số, trong đó có cả số của Y Đằng. Vì vậy cô vẫn chờ anh gọi lại, nhưng Y Đằng chưa từng gọi một lần nào, mà cô cũng không chủ động tìm anh. Lời của Ngọc Phong ít nhiều cũng ảnh hưởng tới cô, dù sao giữa Ngọc Phong và Y Đằng, người cô thân thiết hơn đương nhiên là Ngọc Phong.
Cô nghĩ Y Đằng không muốn chủ động liên lạc với mình sao? Dĩ nhiên không phải. Khó khăn lắm mới tiếp cận được cô, trở thành bạn tốt của cô, sao anh ta có thể bỏ qua cơ hội quấy nhiễu khác. Nhưng Ngọc Phong đã biết thân phận và mục đích của Y Đằng, không thể coi như không có chuyện gì, chờ đến khi xảy ra chuyện rồi mới vá víu.
Y Đằng không gọi được cho Dương Ngôn Hi, còn Ngọc Phong là bạn trai của cô, muốn động tay động chân gì trên điện thoại của cô thì quá dễ. Xung quanh cô còn đầy người âm thầm bảo vệ, mà lúc này anh ta cũng chưa thích hợp đối đầu trực diện với Ngọc Phong. Dù sao Ngọc Phong nói không sai, đây không phải Phù Tang quốc, nếu công khai ra tay, người chịu thiệt chỉ có anh ta, vì thế anh ta căn bản không thể tiếp cận Dương Ngôn Hi.
Nếu không mượn tay Tô Ngôn Hàm, anh ta cũng không dễ gì dụ được Dương Ngôn Hi ra đây. Trong thời gian ở bên cô, anh ta cũng hiểu phần nào tính cách của cô: không đa nghi nhưng rất thông minh, chỉ cần cho cô một chút manh mối, với tính cách thích truy đến cùng, cô nhất định sẽ tìm tới đây. Chỉ tiếc cô quên mất một câu: thông minh quá hóa dại.
“Em tưởng em sẽ không quan tâm…” Y Đằng nói, rồi khẽ nhăn mặt, “Anh khát nước rồi, em giúp anh rót một cốc nước được không?”
Môi anh ta không có chút huyết sắc nào, yếu ớt như sắp ngã gục. Ngôn Hi thấy vậy, vội rót cho anh một cốc nước.
Y Đằng đưa tay ra lấy, nhưng yếu đến mức ngay cả tay cũng không nhấc nổi, chỉ dùng ánh mắt đáng thương nhìn Dương Ngôn Hi, trông hệt như một chú chó con đáng thương chờ chủ nhân vỗ về.
“Em đi gọi cô y tá vào nhé.” Ngôn Hi nghĩ vẫn nên gọi cô y tá, cô không rành chăm sóc người bệnh.
Y Đằng giận dỗi quay mặt sang một bên, lạnh lùng nói: “Không cần, để anh khát chết luôn đi.” Lại trở về dáng vẻ lạnh lẽo, xa cách ngàn dặm.
… Sao lại khó chiều thế này? Thôi được, người tốt thì làm cho trót vậy.
Cô nở một nụ cười nhạt, tự dưng thấy mình giống mẹ anh ta hơn. Cô đưa cốc nước tới bên môi anh, đích thân đút anh uống.
Y Đằng lúc này mới thỏa mãn liếm nhẹ đôi môi ẩm ướt như nước, quyến rũ đến vô hạn. Thật sự là một gương mặt họa quốc họa dân, nếu anh ta cố tình phô diễn mị lực của mình, e rằng chẳng có mấy phụ nữ có thể chống đỡ nổi.
“Nghe nói em sắp kết hôn rồi?” Y Đằng đột nhiên hỏi.
Vẻ mặt lạnh lùng vẫn giống như trước kia, nhưng chẳng hiểu sao Ngôn Hi nhìn lại thấy lòng bỗng hoảng loạn, không hiểu vì sao.
“Sao anh biết?” Hôn sự của họ không hề công khai rầm rộ, ngoài người thân bạn bè, chẳng có mấy ai biết. Ngôn Hi bỗng nhớ tới Tô Ngôn Hàm đã chạy vào trước đó. Quan hệ giữa cô ta và Y Đằng là gì? Hai người đáng lẽ không quen biết mới đúng.
Y Đằng tránh không trả lời, ngược lại tự mình nói tiếp: “Vì sao em không nghe khuyên can? Biết rõ Ngọc Phong cố ý tiếp cận em, vì sao còn tha thứ cho hắn, vì sao còn muốn gả cho hắn? Em không nên gả cho hắn.”
Y Đằng giống như đang nói với cô, lại giống như đang tự lẩm bẩm.
“Anh đang nói cái gì vậy?”
“Hắn lừa em! Em nên hận hắn thấu xương, cắt đứt với hắn cho dứt khoát. Em đi chia tay hắn đi!” Y Đằng đột nhiên quả quyết nói, giọng như ra lệnh, dường như quên mất Dương Ngôn Hi là một cá thể độc lập, không có lý do gì phải nghe theo anh ta.
“Anh đùa à? Tự dưng em chia tay làm gì…”
Y Đằng đột ngột cắt ngang lời cô. Trên gương mặt búp bê hiện lên vẻ ngây thơ, đôi mắt vẫn trong trẻo như trẻ con không vương bụi trần, nhưng lời nói ra lại lạnh lẽo đến rợn người:
“Các người đương nhiên phải chia tay. Nếu không chia tay, chẳng phải công sức của tôi đều uổng phí sao? Tôi sao có thể làm việc vô ích được? Các người không chia tay, làm sao em có thể yêu tôi? Không yêu tôi, làm sao em chịu ngoan ngoãn giao con chip ra?”
Phụ nữ đang yêu vốn mù quáng. Nếu Dương Ngôn Hi yêu anh ta, đến bản thân mình cô còn có thể cho, huống chi là vật ngoài thân.
Anh ta chưa chắc đã yêu Dương Ngôn Hi, nhưng có hảo cảm với cô là thật. Nếu cô chịu giao con chip ra, cô sẽ trở thành công thần của Phù Tang quốc, anh ta cũng chẳng ngại ban cho cô vị trí vương phi.
Chip? Lại là chip? Anh ta cũng vì chip mà đến, vậy thì việc tiếp cận cô từ đầu đã là có mục đích?
Ngôn Hi lập tức cảm thấy nơi này không nên ở lâu. Cô vừa định rời đi thì đột nhiên thấy tay mềm nhũn, chiếc cốc trong tay rơi khỏi tay, nặng nề đập xuống đất, phát ra một tiếng “choang” lớn, chấn động cả màng tai cô. Những mảnh vỡ như từng lưỡi dao đâm thẳng vào tim cô.
Cô từng nghĩ họ là bạn tốt. Cô từng nghĩ mình bỏ ra chân thành thì người khác cũng sẽ đối đãi với mình bằng chân thành. Cô từng nghĩ người có đôi mắt trong trẻo vô tà như vậy sẽ không phải kẻ xấu!
“Anh bỏ độc?” Ngôn Hi không giận không hoảng, trong lòng chỉ tràn đầy thất vọng. Nhìn dáng vẻ yếu ớt của anh ta, cô luôn vô thức coi anh như tiểu sư đệ ngày xưa. Nhưng anh ta cuối cùng vẫn không phải. Nhìn bộ dạng lúc này của anh ta, tuy sắc mặt vẫn nhợt nhạt nhưng nào còn vẻ suy yếu ban nãy. Không cần nói cũng biết, chuyện tim yếu, phẫu thuật gì đó đều là giả. Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế. Cô y tá kia chính là “chị họ” của anh ta, cũng là người của anh ta, cố ý dựng nên một màn kịch cho cô xem. Diễn thật hay!
“Đừng lo, độc này không chí mạng. Tôi sao nỡ để em chết?” Y Đằng đưa tay ra, định vuốt má cô…