Khi Dương Ngôn Hi xuống lại lần nữa, Dương Bác Văn dường như đã biến thành một con người khác hẳn. Từ trước tới nay, ông ta luôn tự coi mình là chủ gia đình, kiêu ngạo như một vị hoàng đế cát cứ một phương, vậy mà lúc này lại đích thân tiễn hai người họ ra cửa, đối với hôn sự của họ không hề có lấy nửa câu nghi ngờ, thậm chí khi nói chuyện với Ngọc Phong còn có phần dè dặt.
Sao có thể không dè dặt cho được? Dương Bác Văn chẳng khác nào bị một chiếc bánh nhân vàng từ trên trời rơi trúng đầu, đập cho choáng váng cả người. Ông ta làm phú ông cả đời, thực ra cũng không quá coi trọng tiền bạc, thứ ông ta để tâm hơn chính là quyền thế. Có Ngọc Phong rồi, thân phận của ông ta được nâng lên đâu chỉ một chút. Đừng nói là cưới hỏi đàng hoàng làm vợ chính, cho dù chỉ làm thiếp cũng là vinh hạnh của nhà họ Dương. Trong nước, phú thương như ông ta không hề ít, nhưng người có thân phận như Ngọc Phong thì chỉ có duy nhất một.
“Phong, anh đã nói gì với ba em vậy?”
“Không có gì.” Chẳng qua chỉ là hơi tiết lộ một chút thân phận thật của anh mà thôi, dù sao Dương Bác Văn cũng sắp trở thành nhạc phụ của anh rồi. “Đi thôi.”
“Đi đâu?”
Biểu cảm ngơ ngác của cô khiến tim Ngọc Phong khẽ động, một cảm giác thương yêu vô hạn lập tức tràn lên. Anh thực sự cảm thấy cô đáng yêu vô cùng, không nhịn được mà đưa tay bóp nhẹ má cô.
Mềm mại hơn:
“Chúng ta sắp kết hôn rồi, có rất nhiều việc phải làm.”
Giọng điệu của Ngọc Phong vô cùng nhẹ nhàng vui vẻ, đủ thấy tâm trạng anh đang rất tốt.
“Khoan đã, em khi nào nói là muốn gả cho anh chứ?” Dương Ngôn Hi bắt đầu lật lại sổ cũ. Nhân lúc cô còn chưa hiểu gì, cứ thế mà bị người ta dụ đi, chẳng lẽ cô rẻ mạt vậy sao?
Đôi mắt trong veo xinh đẹp của Ngọc Phong sâu thẳm như ngọc đen, ánh lên một tầng hơi nước, ủy khuất nhìn cô:
“Nếu em muốn nuốt lời, không chịu trách nhiệm, vậy thì… hôn sự của chúng ta coi như thôi…”
Nghe xem, nói mà ủy khuất chưa kìa, thêm cái dáng vẻ đáng thương kia nữa, đúng là… khiến người ta vừa tức vừa không nhịn được mà xót. Yêu nghiệt đúng là yêu nghiệt! Dương Ngôn Hi rất muốn giả vờ ngất cho anh xem.
Ngôn Hi cười hì hì, giống như chiếm tiện nghi mà sờ sờ gương mặt tuấn tú như ngọc của anh, giọng điệu lưu manh nói:
“Giận rồi à? Đừng giận mà. Nào, cười cho gia xem một cái, nếu hầu hạ gia thoải mái, gia có thể miễn cưỡng rước ngươi về làm tiểu thiếp.”
"Con bé này chắc bị đám du côn đầu đường đánh quen rồi thì phải?"
Ngọc Phong lại vô cùng phối hợp, thật sự nở ra một nụ cười khuynh thế tuyệt tục. Dương Ngôn Hi nhìn đến choáng váng, cô sai rồi, cô không nên thách thức mức độ yêu nghiệt của anh. Có một người bạn trai đẹp hơn cả mình tuyệt đối không phải chuyện gì hay ho, rất dễ khiến người ta sinh ra tâm lý tự ti.
Ngọc Phong nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cô, mười ngón đan chặt. Dù sao anh cũng quen làm “tiểu bạch kiểm” rồi, hoàn toàn không cảm thấy tổn hại gì đến cái gọi là tôn nghiêm đại nam tử. Nếu Ngọc Phong thật sự muốn cưng chiều một người, anh hoàn toàn có thể cưng chiều đến tận trời.
“Em muốn thì nói sớm đi, hôm nay anh nhất định sẽ hầu hạ em cho thoải mái.”
Ngọc Phong cố ý ghé sát lại, môi kề bên tai cô, hơi thở ấm nóng gần đến mức không phân rõ được là của ai, lại còn nói câu đó bằng giọng điệu mập mờ như vậy.
Vậy là cô bị phản trêu ghẹo rồi sao?
Ngôn Hi chỉ cảm thấy một luồng máu nóng dồn thẳng lên đỉnh đầu, như có thứ gì đó nổ tung trong não, choáng đến đầu óc quay cuồng. Vành tai cô lập tức nhuộm một tầng hồng phấn óng ánh, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn cắn một cái. Ánh mắt Ngọc Phong chợt trở nên u sâu, gương mặt ôn hòa thường ngày lại lộ ra một nụ cười tà khí không hợp chút nào, cúi xuống hôn lên tai cô.
Lần này thì mặt Ngôn Hi không chỉ đơn giản là đỏ, mà đỏ đến mức như thể sắp nhỏ ra máu. Một chính nhân quân tử như Ngọc Phong vậy mà… vậy mà cũng có mặt tà ác thế này.
Cô có suy nghĩ đó chỉ chứng tỏ một điều: cô hoàn toàn không hiểu đàn ông. Trước mặt người ngoài, anh có thể giữ phong độ nho nhã của một quý ông, nhưng cô sẽ là người thân mật nhất đời anh, còn cần thiết phải giữ dáng vẻ lễ độ đó sao? Không biết ai từng nói, đàn ông mặc quần áo là cầm thú đội lốt người, cởi quần áo thì chính là cầm thú.
Thấy cô lúng túng đỏ mặt như vậy, Ngọc Phong lập tức nổi hứng trêu chọc, đưa tay ra định ôm cô.
Bản năng cảnh giác của Ngôn Hi vốn cao hơn người thường. Dù lúc này bị Ngọc Phong mê đến đầu óc quay cuồng, nhưng khi anh vươn tay ra, cô vẫn theo thói quen đề phòng, ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn anh, có chút sợ sệt: người này không phải là muốn thú tính bộc phát chứ?
“Ha ha…”
Ngọc Phong hiếm khi cười sảng khoái như vậy, dường như rất vui vì có thể hù dọa được Dương Ngôn Hi.
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười tùy ý đến thế, không giống nụ cười nhàn nhạt trước kia, mà đúng là phong tình vạn chủng, họa quốc ương dân. Ngôn Hi lại một lần nữa oán trách ông trời bất công.
Ngọc Phong dẫn Dương Ngôn Hi đi mua đồ. Đã kết hôn, đương nhiên là có rất nhiều thứ phải mua.
Tên này giống như mấy trăm năm rồi chưa từng mua sắm vậy, vừa bước vào cửa hàng là quét sạch như chẻ tre. Không phải đồ đắt thì anh còn không thèm mua. Thực ra anh là người khá lười, hoàn toàn có thể gọi người mang đồ đến tận nhà, nhưng anh lại thích tự tay làm mọi việc, nhất là chuyện lớn như kết hôn. Giống như người bình thường, dẫn theo vợ cùng nhau trang trí tổ ấm mới, mua sắm đồ đạc cho hai người, đó là một loại hưởng thụ hạnh phúc, anh không có lý do gì mà bỏ qua.
Đầu tiên là đi cửa hàng nội thất. Dương Ngôn Hi hoàn toàn thể hiện khí thế nữ vương, đúng nghĩa độc đoán một lời. Ngọc Phong cũng vui vẻ chiều theo, chỉ cần là cô chọn, anh tuyệt đối không có ý kiến. Có lúc những thứ cô mua thực ra chẳng có tác dụng gì, nhưng anh vẫn cười hì hì khuyến khích cô tiếp tục.
Sau một vòng mua sắm, Dương Ngôn Hi cuối cùng cũng phát hiện mình có tiềm năng bại gia. Tuy giờ cô đã không còn ném đồ điện vào tủ lạnh hay máy giặt nữa, nhưng cơn điên cuồng mua sắm vẫn rất đáng sợ. Cô là người mê phong cách cổ, những thứ mua về đều mang đậm hơi thở cổ xưa, khiến Ngọc Phong đùa rằng:
“Em có phải là từ cổ đại xuyên không tới không?”
Trời đất chứng giám, khi Ngọc Phong nói câu này hoàn toàn không có chút ý dò xét nào. Nghĩ lại lần đầu gặp cô, anh còn tưởng cô là người điên, liền cảm thấy buồn cười. Thế sự vô thường, khi đó làm sao anh ngờ được có một ngày mình lại yêu cô đến không thể tự kiềm chế như vậy.
Một câu nói thuận miệng của Ngọc Phong lại khiến trong lòng Dương Ngôn Hi dậy lên từng tầng sóng lớn. Cô đang nghĩ có nên nói cho Ngọc Phong biết thân phận thật của mình không, liệu có dọa anh không?
Nghĩ lại thì thôi. Có lẽ cả đời này cô sẽ ở lại đây, an cư lạc nghiệp, cần gì phải nói ra để Ngọc Phong ngày ngày lo lắng, không biết khi nào cô sẽ rời đi. Như vậy, chẳng phải họ vẫn đang rất hạnh phúc sao?
Mua đồ nội thất thì còn ổn, Đến khi mua đồ dùng giường ngủ thì có chút lúng túng, dù sao hai người cũng thuần khiết như nước trong.
“Phong, anh xem, hoa văn này dễ thương quá, em thích cái này, mua cái này được không?”
Lúc này họ đang mua ga giường trong trung tâm thương mại nổi tiếng nhất thành phố T.
Ngọc Phong liếc nhìn một cái, có chút không tán thành:
“Chọn màu khác đi.”
“Tại sao? Nhã nhặn thanh thoát thế này, đẹp mà.” Dương Ngôn Hi rất thích đồ màu nhạt.
“Màu nhạt dễ bẩn.” Ngọc Phong nói bằng giọng nghiêm túc không thể nghiêm túc hơn.
“Giặt nhiều là được mà, em thật sự rất thích.” Vì muốn mua được ga giường mình thích, Có người thậm chí còn không biết xấu hổ mà làm nũng.. Cô nấu ăn không giỏi, nhưng giặt đồ thì vẫn làm được.
Dương Ngôn Hi không hiểu, nhưng không có nghĩa là người khác không hiểu. Cô nhân viên bán hàng cúi đầu, che miệng, lén lút cười.
Ngọc Phong khẽ ho một tiếng, trên mặt thoáng hiện vẻ lúng túng.
Ngôn Hi nhìn cái này, nhìn cái kia, vẫn không hiểu rốt cuộc có gì buồn cười.
Cuối cùng Ngọc Phong tiện tay kéo lấy một bộ ga giường màu đỏ, kéo Dương Ngôn Hi đi ra ngoài. Dù sao cũng là đại hôn, dùng màu đỏ cho may mắn, khỏi phải phiền.
Thế nhưng người nào đó quen đào bới đến cùng vẫn cố chấp hỏi:
“Có gì buồn cười chứ? Rốt cuộc cô nhân viên kia cười cái gì?”
Đứa trẻ thuần khiết quá! Ngọc Phong đau đầu, anh thật không nỡ làm ô nhiễm đóa hoa thuần khiết này.
Anh kéo Ngôn Hi vào khu bán đồ lót, trực tiếp đẩy cô vào trong, khỏi để cô hỏi mãi.
Kết quả Dương Ngôn Hi vừa nhìn thấy đồ bên trong thì không nói nổi lời nào nữa, mặt đỏ bừng lên. Cái này…
Ngọc Phong thấy cô đứng mãi không nhúc nhích, nhìn sang, trên mặt anh cũng nổi lên mấy đóa mây hồng. Anh thật sự không cố ý, ai biết lại trùng hợp đến vậy chứ?
Nhưng dù sao anh cũng là đàn ông, da mặt dày hơn con gái. Hơn nữa họ sắp là vợ chồng rồi, chẳng lẽ đến đêm tân hôn còn đắp chăn nói chuyện phiếm sao? Dương Ngôn Hi thì không sao, đàn ông không được ăn thịt sẽ phát điên đó.
Ngọc Phong bước tới, chọn một bộ nội y voan mỏng nửa trong suốt, tà tà nói:
“Có muốn thử không?”
Ngôn Hi kinh ngạc nhìn anh, Ngọc Phong biến xấu rồi sao?
“Đẹp lắm, mặc trên người em nhất định rất đẹp. Hay là đêm tân hôn em mặc bộ này đi?”
Ngọc Phong đứng sau lưng cô, giọng nói nhẹ nhàng, trực tiếp khêu gợi lòng cô. Hơi thở ấm nóng phả lên cổ, ngứa ngáy tê dại, giống như có con sâu bò trong tim.
“Không cần, muốn mặc thì anh mặc đi.” Ngôn Hi tức giận nói. Anh lại dám trêu cô giữa chốn đông người, quá đáng thật.
Ngọc Phong lại chẳng sao cả. Anh mặc thì mặc, dù sao đến lúc đó cũng phải cởi ra, ai mặc cũng như nhau. Anh không hề để ý chuyện bị cô “chà đạp”. Anh thừa nhận, anh thật sự đã trở nên tà ác rồi, ha ha ha…
“Anh còn cười! Em không chơi nữa, đi thôi…”
Ngôn Hi tức giận kéo anh ra ngoài, xấu hổ chết mất.
Ngọc Phong còn lưu luyến không rời:
“Thật sự không mua à? Thật ra anh mặc cũng được mà…” Anh thật sự thấy rất đẹp.
“Không được!”
Nữ vương ra lệnh, đã nói không là không. Cô cứng rắn kéo Ngọc Phong đi, cũng không nhìn đường, mơ hồ thấy phía trước có hai bóng người, nhưng chỉ coi là người qua đường, cứ thế đi ngang qua.
Mộ Minh Hạo nhìn chằm chằm hai người đang đùa giỡn, coi trời bằng vung, đi ngang qua trước mặt mình, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót xen lẫn tức giận. Cuộc đối thoại vừa rồi giữa Dương Ngôn Hi và Ngọc Phong anh ta đều nghe thấy hết. Họ vậy mà đi mua đồ lót tình thú, họ vậy mà đã phát triển đến mức này rồi sao?
Khi xưa, lúc cô còn là vợ anh ta, anh ta thậm chí còn chưa từng chạm vào cô. Dựa vào cái gì mà để người khác chạm trước? Dương Ngôn Hi đáng lẽ phải là của anh ta, không phải sao?
Tên tiểu bạch kiểm kia có điểm nào hơn được anh ta? Luận tiền tài địa vị, tên đó có cưỡi ngựa đuổi theo cũng không kịp. Chỉ là một luật sư quèn mà dám tranh phụ nữ với anh ta, chán sống rồi sao? Dù lần trước anh ta đã sai người của cục thuế đi chỉnh hắn mà không thành, nhưng anh ta cũng không tin Ngọc Phong có quyền thế lớn đến mức nào, nhiều lắm chỉ là quan hệ rộng một chút, có gì phải sợ. Bây giờ anh ta chính là con rể tương lai của thị trưởng, ai dám không nể mặt anh ta?
Họ sắp kết hôn rồi, đúng không? Sao có thể như vậy được? Nếu họ kết hôn rồi, sau này anh ta công thành danh toại, còn làm sao cướp lại Dương Ngôn Hi? Anh ta không muốn đồ đã bị người khác dùng qua đâu