“Phục vụ, cho tôi một trăm ly cà phê.” Người đàn ông dặn dò, khóe miệng còn treo nụ cười như có như không. Nói hắn là người tốt, đây đúng là lần đầu tiên hắn nghe có người đánh giá mình như vậy. Ừm, cảm giác… cũng không tệ lắm.
Quản lý quán cà phê vừa thấy ôn thần này liền sợ đến mức dùng tốc độ nhanh nhất chuẩn bị cà phê, đích thân dẫn theo đội ngũ bưng một trăm ly cà phê, khí thế hùng hổ kéo đến bên này.
Khách trong quán thấy cảnh tượng ấy đều không nhịn được vươn cổ nhìn sang. Có trò hay miễn phí, ai không xem thì đúng là đồ ngốc.
Mạc Dĩ Phàm cũng cảm thấy yêu cầu của người đàn ông này có chút kỳ quái. Một trăm ly cà phê, uống hết chẳng lẽ không căng bụng chết sao? Trong lòng cô mơ hồ dâng lên cảm giác bất an. Người đàn ông này trông có vẻ rất dễ nói chuyện, nhưng toàn thân lại luôn tỏa ra một luồng khí ngông cuồng, như một lưỡi kiếm chưa từng được mài giũa hay trang sức, phô trương mà bá đạo. Bất kỳ ai trong phạm vi mười mét quanh hắn đều sẽ bị sự sắc bén ấy làm tổn thương.
“Thiếu gia Tiêu, cà phê đến rồi.” Quản lý đứng cách hắn chừng một mét, vẻ mặt không phải nịnh nọt mà là sợ hãi. Con người theo bản năng sẽ kính sợ những kẻ có thành tựu và địa vị cao hơn mình; lắp bắp lấy lòng vốn là chuyện thường tình. Nhưng với vị gia này, nịnh bợ hắn chẳng khác nào đi giao tiếp với Diêm Vương, cho nên có thể tránh xa bao nhiêu thì tránh.
“Tạt.” Tiêu Dương chỉ vào Mạc Dĩ Phàm, cười tà nói. Người khác cho hắn một dao, hắn nhất định trả lại trăm dao. Cùng lý đó, người khác tạt hắn một lần, hắn không tạt lại, chẳng phải quá thiếu lễ độ sao? Gia quy nhà họ Tiêu: người khác khiến ngươi đau khổ, ngươi nhất định phải khiến kẻ đó đau khổ hơn. Hắn không thấy có gì sai, quá đỗi bình thường.
Sắc mặt Mạc Dĩ Phàm lập tức đen sì. Còn tưởng là người tốt, ai ngờ… một trăm ly cà phê này lại là để “hầu hạ” cô! Đáng ghét!
“Thiếu gia Tiêu, chuyện này…” Quản lý khó xử do dự một chút. Lấy cà phê tạt khách, sau này còn ai dám vào quán? Bảo ông ta còn làm ăn kiểu gì?
“Đừng quá đáng! Lỡ tay làm đổ lên người anh là lỗi của tôi, tôi đền anh một bộ quần áo còn không được sao?” Mạc Dĩ Phàm trừng mắt nhìn hắn. Một trăm ly cà phê tạt xuống, cô còn mặt mũi nào gặp người nữa chứ?
“Không được. Đại gia ta nói tạt thì phải tạt, còn đứng ngây ra làm gì?”
Bị hắn gầm lên như vậy, quản lý theo phản xạ có điều kiện liền tạt cà phê về phía Mạc Dĩ Phàm. Thà đóng cửa quán cà phê này, ông ta cũng tuyệt đối không dám chọc vào bạo quân này.
Những người khác cũng bị khí thế của Tiêu Dương trấn áp. Hắn thậm chí không cần ánh mắt, cũng đủ khiến người ta cảm thấy thấp kém, rồi răm rắp nghe theo.
Trong chốc lát, “dòng nước” dâng trào, hơn trăm ly cà phê đồng loạt tạt về phía Mạc Dĩ Phàm.
Nếu Dương Ngôn Hi mà chịu nhìn cho qua, thì cô đúng là phụ danh xưng hiệp nữ. Cô vỗ mạnh hai tay lên bàn, ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hất tung tấm khăn trải bàn trắng, vung lên đầy khí thế chắn trước mặt Mạc Dĩ Phàm. Lập tức “nước đen” bắn tung tóe, đổi hướng, dội ngược trở lại.
“Ai da…”
“Mặt tôi…”
“Quần áo tôi bẩn hết rồi…”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên không dứt. Những nữ phục vụ xinh đẹp, trên đầu, trên mặt, trên bộ đồng phục sạch sẽ đều nhỏ giọt chất lỏng đen sì. Hơn chục người trông như vừa bò lên từ trong nước, ngay cả quản lý quán cũng thảm hại không kém. Chỉ có kẻ đầu sỏ kia vẫn giữ nguyên phong thái công tử quý phái, một giọt cũng không dính lên người.
Mạc Dĩ Phàm ngước lên nhìn Dương Ngôn Hi với ánh mắt sùng bái. Không hổ là thần tượng của cô, ngầu quá!
“Công… thưa ngài, xin dừng lại vừa phải. Cô ấy đã xin lỗi rồi, hà tất phải được đà lấn tới?” Dương Ngôn Hi chắn trước Mạc Dĩ Phàm, đôi mắt trong veo chiếu thẳng vào kẻ xấu xa trước mặt. Cô chưa từng thấy người đàn ông nào kém phong độ như vậy.
Tiêu Dương từ lúc Dương Ngôn Hi ra tay đã né đi rất xa. Nhưng vì tấm khăn trắng quá lớn, đến giờ hắn mới chính thức nhìn rõ diện mạo thật của cô.
“Đồ xấu xí, nhiều chuyện! Yêu thương tràn lan thế sao không đi làm tình nguyện viên? Chạy ra ngoài phố làm gì cho chướng mắt, ô nhiễm con mắt của lão tử. Chi bằng đừng sinh ra còn hơn.” Gã đàn ông miệng độc này hoàn toàn không cảm thấy việc bắt nạt hai “nữ tử yếu đuối” có gì sai. Hắn chỉ thấy khó chịu, cần tìm người trút giận, mà kẻ dám đối đầu với hắn hiển nhiên chính là bia đỡ đạn. Hắn bảo tạt, thì cô phải ngoan ngoãn đứng yên cho người ta tạt!
Mọi ánh mắt đồng loạt quét về phía người phụ nữ bị Tiêu Dương khinh miệt đến thảm hại, Dương Ngôn Hi. Giây tiếp theo, đối tượng bị khinh miệt của mọi người không hẹn mà cùng chuyển sang Tiêu Dương. Mắt hắn mù rồi sao? Một đại mỹ nữ như vậy mà cũng nhìn thành xấu xí, bản lĩnh này không phải người thường có được.
Tiêu Dương quả thật không phải người thường. Ánh mắt hắn tuyệt đối là không bình thường. Hắn đã cho là xấu, thì dù ngươi có là Hằng Nga hạ phàm, hắn cũng kiên quyết giữ vững quan điểm của mình.
Mạc Dĩ Phàm cả đời chưa từng gặp kẻ vô lễ gây chuyện như vậy. Xui xẻo! Uống ly cà phê cũng có thể gặp phải thằng điên.
“Đánh không lại thì công kích cá nhân. Một đại nam nhân mà làm đến mức này thì cũng xem như thất bại thảm hại. Mẹ anh sinh anh ra mới đúng là làm bại hoại thuần phong mỹ tục.” Mạc Dĩ Phàm mắng trả. Đàn ông cô gặp nhiều rồi, nhưng loại không có phẩm chất như vậy, đây là lần đầu tiên. Nhưng cô là đứa trẻ trung thực, Tiêu Dương quả thật rất anh tuấn đẹp trai, cô không cách nào học hắn mở mắt nói dối.
Hắn đánh không lại một người phụ nữ? Nói đùa à! Tiêu Dương nghe xong lập tức nổi giận. Hắn là khinh thường động thủ với hạng “phàm phu tục tử” tay trói gà không chặt, được chưa? Dám mắng mẹ hắn, đến hắn còn chưa từng mắng, dựa vào cái gì mà để người khác mắng??
Tiêu Dương khó chịu liếc đám người đang xem trò vui: “Nhìn cái gì mà nhìn, phiền chết đi được. Lập tức dọn sạch cho lão tử.”
Một phút sau, quán cà phê rộng lớn trở nên yên tĩnh. Chỉ còn Tiêu Dương mặt đầy bất kiên nhẫn, Mạc Dĩ Phàm trợn mắt sững sờ, Dương Ngôn Hi vô cùng điềm tĩnh, và một người đàn ông không biết xuất hiện từ lúc nào, cũng không rõ đứng sau lưng Tiêu Dương từ bao giờ. Anh ta mặc bộ vest đen, thân hình vạm vỡ, gương mặt nghiêm nghị, trông như thể người khác thiếu anh ta cả trăm tám chục vạn.
“Anh… anh muốn làm gì?” Mạc Dĩ Phàm có chút sợ, giọng nói không còn vang dội như trước. Nhìn thấy khách trong quán bị quét sạch như lá rụng.
Hơn chục người áo đen như từ hư không xuất hiện, canh giữ các góc. Sát khí cuộn trào bao trùm toàn bộ đại sảnh, luồng sát khí không thể che giấu ấy lấy cách thức chấn động nhất trực tiếp va đập vào tâm linh con người.
Cửa lớn lập tức đóng lại, rèm cửa kéo xuống. Quản lý và phục vụ trong quán đã sớm sợ đến hồn vía lên mây, rất tự giác trốn sang một bên.
Chuỗi hành động này nhanh đến mức Mạc Dĩ Phàm ngay cả thời gian suy nghĩ cũng không có. Cô bắt đầu ý thức được, mình hình như đã không cẩn thận chọc phải kẻ không nên chọc. Giờ đây mọi nơi đều đóng kín, người bên ngoài căn bản không nhìn thấy bên trong xảy ra chuyện gì. Cho dù bọn họ bị hủy thi diệt tích cũng chẳng ai biết. Là người bình thường, không thể không sợ.
Dương Ngôn Hi không phải người bình thường. Cô không hề sợ hãi, ánh mắt thẳng thắn nhìn Tiêu Dương. Trước đây khi cô dạy dỗ đám “du côn lưu manh”, bọn chúng cũng luôn ngông cuồng như vậy, cuối cùng vẫn bị cô đánh đến mức sau này lỡ gặp cô đều phải đi đường vòng. Nhưng cô lại rất khó liên tưởng người đàn ông trước mắt với đám công tử ăn chơi kia. Trên người hắn có thêm một luồng quý khí, sắc bén không cho phép người khác xâm phạm. Dù hành vi của hắn rất ấu trĩ, nhưng vẫn không hề làm tổn hại đến khí chất của hắn. Cô không hiểu, tại sao khí trường của một người lại có thể quỷ dị và biến hóa như vậy?
Kết luận cuối cùng: Tiêu Dương là một kẻ biến thái!
Tiêu Dương ngồi ngay ngắn trên ghế, đối diện hai cô gái. Một tay kéo tay kia, vuốt ve chiếc nhẫn đen vàng lấp lánh trên ngón tay, cao quý mà ưu nhã, nhìn qua tuyệt đối là hình tượng quý ông một trăm phần trăm điều kiện tiên quyết là hắn đừng mở miệng.