Dương Ngôn Hi không phải giận dỗi, cũng chẳng phải làm bộ làm tịch, mà là cô thật sự không muốn gặp lại Ngọc Phong. Trong lòng cô, Ngọc Phong vẫn luôn giống như một thiên sứ không vướng bụi trần, thế nhưng đột nhiên có người nói cho cô biết, thiên sứ ấy chỉ là mang trên mình chiếc mặt nạ giả nhân giả nghĩa. Nếu nói cô không hề có lấy một chút thất vọng nào với Ngọc Phong thì đó là điều không thể.
Cô nghĩ có lẽ bản thân mình quả thật khá lạnh tình. Cô cũng không cần phải dựa vào Ngọc Phong để sống. Trong khoảng thời gian này, cô không hề cảm nhận được thứ đau đớn xé tim xé phổi như trong truyền thuyết. Công việc đã khiến cô bận rộn xoay như chong chóng, làm gì còn thời gian mà than hoa tiếc ngọc.
Kể từ khi liên minh Triệu gia đoạt ngôi quán quân, Dương Ngôn Hi ở khu vực này cũng đã xem như có chút danh tiếng. Rất nhiều người nghe danh mà tìm đến, người của võ quán Chính Kình và các võ quán khác cũng lần lượt nhảy việc sang đây, ngay cả Tra Lạc Lạc cũng bị đào sang.
Tra Lạc Lạc là một cô gái rất thích náo nhiệt, vừa đến đã khuấy động bầu không khí cả võ quán. Chỉ cần nơi nào có cô xuất hiện là nơi đó có tiếng cười nói rộn ràng. Rất nhiều cậu con trai trong quán đều thích cô, coi cô như em gái nhỏ, nhưng cô lại đặc biệt thích quấn lấy Mạc Nhiên. Cũng chẳng biết cô để mắt tới anh ta từ lúc nào, chỉ là Mạc Nhiên rõ ràng chẳng có chút giác ngộ nào về phương diện này.
Vì số người đăng ký ngày càng nhiều, Dương Ngôn Hi không thể thu nhận tất cả, chỉ có thể dùng phương pháp sàng lọc để chọn ra những mầm tốt hơn. Bản thân thế giới này vốn là kẻ mạnh sống, kẻ yếu bị đào thải, muốn không bị bỏ lại phía sau thì chỉ có thể khiến bản thân mạnh lên.
Hôm nay, Huyền Thiên Môn đón hai vị khách khá kỳ lạ. Một người mặt mày xanh xao, da trắng bệch như lâu ngày không thấy ánh mặt trời, hai quầng thâm mắt to tướng, trông chẳng khác gì gấu trúc quốc bảo.
“Cô?” Dương Chỉ Tương trong bộ đồ quý phu nhân xuất hiện ở đây, trông có phần không hợp cảnh.
“Ngôn Hi à, nghe nói con mở võ quán làm ăn rất khấm khá, hôm nay cô đặc biệt tới ủng hộ con. Thằng nhóc này suốt ngày trốn trong phòng chơi máy tính, chơi đến mức sắp hóa thành ma cà rồng rồi. Cô hy vọng con có thể giúp cô quản giáo nó cho tử tế.” Dương Chỉ Tương một tay kéo Thẩm Đình Hạo đang không cam không nguyện, nở nụ cười có phần gượng gạo. Thật ra bà và Dương Ngôn Hi cũng không thân thiết mấy, trong lòng cũng không tán thành việc một tiểu thư khuê các lại múa đao vung kiếm, nhưng vì sức khỏe của con trai, bà đành phải dày mặt tới đây.
“Mẹ, con đâu muốn làm đại hiệp gì đâu, tới võ quán làm gì chứ? Con còn đang đợi lên cấp mà, mẹ tha cho con đi.” Thẩm Đình Hạo mang dáng vẻ rất muốn chuồn. Anh ta cảm thấy cuộc sống say mê trụy lạc rất hợp với mình, dù sao anh trai cũng biết kiếm tiền, nuôi một kẻ ăn bám như anh ta cũng không thành vấn đề, cần gì phải hành hạ bản thân cho khổ sở.
“Thằng nhóc thối, con nhìn con bây giờ ra cái dạng gì rồi? Tay chân yếu ớt, mặt mày trắng bệch như quỷ. Tóm lại, cứ ngoan ngoãn ở đây rèn luyện thân thể cho mẹ, khi nào trông giống con người trở lại rồi hãy về nhà.” Dương Chỉ Tương tức giận gõ đầu Thẩm Đình Hạo. Bà vì đứa con này mà không ít lần đau đầu. Phương Duệ Thần là niềm kiêu hãnh lớn nhất của bà, còn Thẩm Đình Hạo lại là đứa bà thương nhất.
“Không phải chứ mẹ, mẹ đừng tàn nhẫn vậy được không?” Anh ta nghe nói rồi, thủ đoạn huấn luyện người của Dương Ngôn Hi không phải dạng vừa, anh ta từ nhỏ đã được nuông chiều, là thiếu gia quen sung sướng, sao phải chạy tới đây chịu khổ chứ.
Dương Chỉ Tương còn định nói gì đó, thì Dương Ngôn Hi đã kéo Thẩm Đình Hạo lại, cười đầy hiểm ý:
“Cô yên tâm đi, cháu nhất định sẽ giúp cô dạy dỗ cậu ấy cho đàng hoàng.”
“Vậy thì làm phiền Ngôn Hi con quá, thằng nhóc này đôi lúc rất khó trị, con cứ việc dạy cho nó một trận, không cần nể mặt cô.” Không ngờ trước đây bà lại không phát hiện Dương Ngôn Hi dễ thương như vậy, đúng là dễ nói chuyện quá.
Dương Ngôn Hi cho không phải là nể mặt Dương Chỉ Tương, mà là nể mặt Thẩm Đình Hạo. Những người từng đối tốt với cô, cô đều ghi nhớ từng chút. Thẩm Đình Hạo tiếp tục sa sút thế này thì không ổn, ngày đêm đảo lộn, mê mải trò chơi điện tử sớm muộn gì cũng kéo sập cơ thể. Cô làm chị, có năng lực thì đương nhiên phải kéo cậu ta một tay, dẫn cậu ta quay lại con đường đúng đắn.
Hai người phụ nữ cứ thế “bán đứng” Thẩm Đình Hạo, hoàn toàn phớt lờ sự phản đối ầm ĩ của ai đó.
“Tôi có nhân quyền đó, tôi phản đối, tôi khiếu nại…”
“Kháng nghị vô hiệu.” Một câu của Dương Ngôn Hi trực tiếp chặn họng anh ta.
Tra Lạc Lạc dụi mắt, mặt mày thảm hại chạy từ trong ra, vừa chạy vừa gào khóc như quỷ khóc sói tru:
“Chị Dương ơi, Mạc Nhiên bắt nạt người ta, anh ấy đánh em đó, quá đáng thật! Con trai sao lại có thể đánh con gái chứ, chẳng có chút phong độ quý ông nào cả. Không có phong độ thì không phải là con trai tốt, lớn lên cũng không phải đàn ông tốt, mà không phải đàn ông tốt thì sao chăm sóc vợ con được, em không thích anh ấy nữa đâu.”
Lại một màn lải nhải kiểu Đường Tăng kinh điển.
Lại nữa rồi… Dương Ngôn Hi nghe mà tai sắp mọc kén. Lải nhải xong rồi thì sao? Chẳng phải vẫn hí hửng chạy về trước “Nhiên ca” sau “Nhiên ca” đó sao. Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là “đánh là thương, mắng là yêu”? Trẻ con thật sự. Nhìn Tra Lạc Lạc, Dương Ngôn Hi mới chợt nhận ra mình hình như đã già rồi, đúng là có khoảng cách thế hệ.
Tra Lạc Lạc như đầu tàu húc thẳng tới, đâm sầm vào Thẩm Đình Hạo “yếu không chịu nổi”.
“Ái da…” Thẩm Đình Hạo bị cô tông suýt ngã. Tra Lạc Lạc dù sao cũng luyện võ, còn Thẩm Đình Hạo tuy là đàn ông nhưng thể chất lại không bằng cô. Bị cô đụng một cái liền choáng váng hoa mắt. Đêm qua anh ta sáu giờ sáng mới ngủ, ngủ được mấy tiếng đã bị Dương Chỉ Tương kéo dậy, chưa nuốt nổi nửa hạt cơm, giờ vừa đói vừa buồn ngủ.
“Ai rảnh rỗi đứng chắn ở đây làm tường người vậy?” Tra Lạc Lạc chiếm thế thượng phong, người luyện võ chú trọng nhất là khí thế, cho dù chột dạ cũng không được để lộ ra ngoài.
“Cô…” Thẩm Đình Hạo tức đến chỉ tay vào Tra Lạc Lạc, nhưng khi nhìn rõ mặt cô thì lộ vẻ kinh ngạc:
“Tra Lạc Lạc?”
Tra Lạc Lạc nghi hoặc nhìn anh ta từ trên xuống dưới, chẳng nhận ra người này là ai. Chớp chớp hàng mi dài như búp bê, hỏi:
“Anh là ai?”
Thẩm Đình Hạo nghe xong, mặt càng thêm tức giận:
“Chết tiệt, cô lại quên tôi là ai sao? Con bé mập, giờ thì nhớ ra tôi là ai chưa?”
Tra Lạc Lạc nghe vậy như bị sét đánh. “Con bé mập” trên đời này chỉ có một người gọi cô như thế. Hồi nhỏ cô tròn trịa đáng yêu vô cùng, ai cũng thích, vậy mà chỉ có một người thích đối đầu với cô, đặt cho cô cái biệt danh khó nghe ấy.
“Con khỉ chết tiệt?” Tra Lạc Lạc cau mày, vẻ mặt khinh bỉ:
“Nhiều năm rồi mà anh vẫn xấu thế à, gầy nhom gầy nhách.”
Thẩm Đình Hạo vốn đang mừng vì cô nhận ra mình, ai ngờ câu tiếp theo của Tra Lạc Lạc lập tức khiến anh ta từ nắng chuyển mây. Dám nói anh ta xấu? Mở to mắt chó của cô ra mà nhìn cho kỹ đi! Dù bây giờ hình tượng anh ta có hơi nhếch nhác, nhưng nền tảng vẫn ở đó, cùng lắm là lãng tử sa sút, liên quan gì tới chữ “xấu” chứ?
“Con bé mập thối, mở miệng ra là chẳng câu nào hay ho. Năm đó có người còn từng thầm mến tôi đấy nhé?” Thẩm Đình Hạo đắc ý nói.
“Tôi?” Tra Lạc Lạc chỉ vào mũi mình, nói tiếng người ngoài hành tinh gì vậy, sao cô chẳng hiểu chút nào?
“Hồi tiểu học, dưới cây táo tàu trong sân trường, chẳng phải cô lén hôn tôi sao?” Chuyện này anh ta nhớ rất rõ. Tuy lúc đó chẳng có cảm giác gì, hai đứa nhóc con thì biết cái gì, nhưng dù sao đó cũng là nụ hôn đầu thuần khiết của một mỹ nam như anh ta. Anh ta còn chưa hiến cho mẹ ruột nữa, vậy mà lại mất vào tay con bé mập này, đúng là bi kịch đẫm máu. Vì thế để đòi lại công bằng, Thẩm Đình Hạo đã đè Tra Lạc Lạc hồi đó còn bé xíu, cưỡng ép hôn lại.
Bị anh ta nhắc như vậy, Tra Lạc Lạc cũng nhớ ra một đoạn ký ức, trong mắt bốc lên hai ngọn lửa giận, ánh mắt như dao khoét vào anh ta:
“Anh còn dám nhắc à! Đồ khốn, anh dám cướp nụ hôn đầu của tôi, tôi giết anh!”
Tra Lạc Lạc không nhớ nguyên nhân ban đầu, cô chỉ nhớ là lúc ấy có kẻ ngang nhiên bá đạo, cưỡng hôn cô, khiến cô khóc thảm thiết, mấy ngày liền giả bệnh trốn ở nhà không dám đi học, còn lo mình có thai hay không, sợ muốn chết. Kết quả thì sao? Cô vừa quay lại trường đã nghe nói con khỉ chết tiệt kia chuyển trường ra nước ngoài rồi, chiếm xong tiện nghi liền chạy mất, khiến cô còn ám ảnh tuổi thơ.
Thẩm Đình Hạo hoàn toàn không kịp phòng bị, cũng không ngờ Tra Lạc Lạc đã không còn là con bé mập ngày xưa. Bị cô quật một cú quá vai, anh ta ngã rất thảm, nằm bẹp dưới đất không bò dậy nổi, cảm giác như gân cốt đều lệch hết. Anh ta nghĩ mình chắc chắn bị nội thương rồi. Đáng chết, Tra Lạc Lạc có cần ra tay nặng thế không? Lâu ngày không gặp, không ôm thì thôi, lại còn quật anh ta.
Thẩm Đình Hạo nằm dưới đất rên rỉ thê thảm, Tra Lạc Lạc bỗng nở nụ cười rạng rỡ với anh ta, làm anh ta vừa mừng vừa sợ. Anh ta đưa tay ra muốn cô đỡ, quyết định đại nhân đại lượng tha thứ cho cô. Ai ngờ Tra Lạc Lạc hoàn toàn phớt lờ, trực tiếp bước qua người anh ta, vui vẻ nhảy tới bên Mạc Nhiên vừa bước vào.
“Nhiên ca, lúc nãy anh thật sự quá ngầu! Chiêu đó anh diễn lại cho em xem lần nữa được không? Em vẫn chưa nhớ rõ lắm, anh làm lại cho em xem đi, được không?” Tra Lạc Lạc kéo tay Mạc Nhiên làm nũng.
Thẩm Đình Hạo nhìn đến đỏ cả mắt. Nhìn đi, đây chính là đối đãi khác biệt! Dựa vào đâu chứ? Ít ra hai người họ cũng từng có mối quan hệ “vượt mức tình bạn” thuần khiết kia mà. Nghĩ càng thấy không cam lòng, anh ta lật người ngồi dậy. Thật ra anh ta cũng không bị thương nặng đến thế, Tra Lạc Lạc ra tay vẫn rất có chừng mực.
“Chị, em nhất định sẽ học hành cho đàng hoàng.” Thẩm Đình Hạo trịnh trọng tuyên bố. Đáng chết thật, Tra Lạc Lạc, sớm muộn gì anh ta cũng sẽ đánh thắng cô, rồi ngày nào cũng lôi cô ra quật, xem cô còn dám đắc ý nữa không.
Mục đích thay đổi của Thẩm Đình Hạo, Dương Chỉ Tương dĩ nhiên rất vui, nhưng vui xong cũng không khỏi lo lắng, ánh mắt bất giác liếc nhìn Tra Lạc Lạc thêm vài lần. Người tinh mắt đều thấy rõ Thẩm Đình Hạo bị ai kích thích mới quyết chí phấn đấu, nhưng nhìn cách ăn mặc của cô gái này thì rất bình thường, có lẽ không phải tiểu thư danh môn. Nếu con trai bà ở gần cô ta lâu ngày sinh tình thì phải làm sao?
Ngoài cửa, một chiếc xe hơi màu đen đỗ lặng lẽ ở vị trí không mấy bắt mắt. Ngọc Phong ngồi trong xe. Chỉ cần anh bước xuống là có thể gặp được Dương Ngôn Hi, nhưng rõ ràng dạo này cô đang tránh mặt anh. Nếu anh vào, liệu có khiến cô không vui không? Vì để tâm, nên anh để tâm tới từng cảm xúc của cô. Nếu đổi lại là người khác, anh nào từng do dự dè dặt đến thế?
“Không vào thì anh đừng hối hận. Anh nhìn xem ai tới kìa?” Ánh mắt Tiêu Dương lạnh lẽo quét qua. Trong chiếc xe vừa dừng trước võ quán kia, người ngồi bên trong, ngoài Y Đằng ra thì còn ai nữa?