Vì đây là trận giao hữu nên hai bên tỷ thí đều không được sử dụng binh khí, chỉ có thể đánh tay không. Đến lúc này, cuộc thi cũng đã bước vào hồi kết. Hứa Hựu Thần và Mạc Nhiên đứng đối diện nhau. Thực ra Hứa Hựu Thần đã sớm chú ý tới Mạc Nhiên, tuy hắn ta lúc nào cũng cười cợt, trông như mỗi lần thắng đều nhờ may mắn, nhưng trong mắt Hứa Hựu Thần, chuyện đó tuyệt đối không đơn giản như vậy. Làm gì có chuyện lần nào cũng gặp vận may? Kẻ địch khó đoán nhất mới chính là kẻ đáng sợ nhất.
“Mạc Nhiên, đã nghe danh đã lâu, mong được chỉ giáo.”
Mạc Nhiên cười vô hại.
“Không dám nhận hai chữ ‘chỉ giáo’, chúng ta cùng nhau luận võ là được rồi.”
Nụ cười của Hứa Hựu Thần mang theo chút lạnh lẽo. Bản thân hắn vốn là người lãnh đạm, lên võ đài lại càng như chiến thần mặt lạnh. Đối với kiểu cười cợt lơ đãng của Mạc Nhiên, hắn vô cùng khó chịu, cho rằng đó là sự xúc phạm đến tính trang nghiêm của võ đạo.
Mạc Nhiên chắp tay:
“Vậy ra tay đừng quá nặng nhé.”
Nói thật, nhìn kết cục của những người trước đó, hắn cũng hơi sợ. Ngay cả Từ Lâm còn bị đánh thảm như vậy, thân hình “hạt đậu” của hắn chắc chịu không nổi mấy chiêu.
“Ra tay đi.”
Hứa Hựu Thần ghét nhất loại người cà lơ phất phơ này, tự cho là mình rất được lòng người. Có người nói tính hắn quá kiêu ngạo, nhưng thực ra chỉ là hắn không biết cách giao tiếp. Lâu dần, hắn càng nhìn không quen những kẻ lúc nào cũng cười hì hì, cảm giác như thuộc về hai thế giới khác nhau.
Đối mặt với Mạc Nhiên, Hứa Hựu Thần lại vô cớ sinh ra một áp lực chưa từng có, ngay cả khi đối đầu với những đối thủ mạnh như Từ Lâm cũng chưa từng như vậy. Hắn nghĩ, Huyền Thiên Môn quả nhiên nhân tài xuất chúng. Nhưng dù thế nào đi nữa, bọn họ cũng nhất định phải thua, bởi hắn không thể để sự nghiệp tỷ võ của mình bị vấy lên một thất bại.
Có lẽ vì quá nóng lòng cầu thắng, cũng có lẽ trong tiềm thức vẫn có chút coi thường Mạc Nhiên, nên Hứa Hựu Thần ra tay trước. Mũi chân điểm đất, hai tay duỗi thẳng, trực tiếp chụp thẳng vào mặt Mạc Nhiên.
Mạc Nhiên lập tức tránh né, nhưng ngay lúc đó đối phương đột ngột quét ngang, chặn luôn đường lui của hắn. Mạc Nhiên buộc phải nghênh chiến, trong lòng thầm mắng: người này vừa ra chiêu đã không cho đối phương lấy hơi, đúng là quá độc.
Bất ngờ, Mạc Nhiên như biến thành người khác. Nụ cười đùa cợt biến mất, thân hình nhẹ nhàng như chim yến lướt gió, tốc độ nhanh đến mức Hứa Hựu Thần còn chưa kịp biến chiêu đã bị hắn đánh trúng một quyền.
Hứa Hựu Thần lùi lại mấy bước, kinh ngạc nhìn hắn. Thằng nhóc này giấu mình quá sâu, khiến hắn khinh địch, mới dễ dàng ăn một quyền như vậy. Quả nhiên là âm hiểm. Từ giây phút đó, hắn không dám coi thường Mạc Nhiên thêm nữa, cẩn trọng đối chiến, nhưng trong ngực vẫn nghẹn một luồng khí, cơn đau âm ỉ lan ra.
Dương Ngôn Hi nheo mắt. Quả nhiên tên nhóc này thâm tàng bất lộ, còn tốt hơn nàng tưởng, lại có mưu lược, đúng là không tệ. Trong lòng nàng lập tức nảy sinh ý định thu hắn làm đệ tử thân truyền, dù sao võ công của nàng cũng cần có người kế thừa, tin rằng sư phụ trên trời cũng sẽ vui khi thấy võ học được phát dương quang đại.
Biểu hiện của Mạc Nhiên khiến tất cả mọi người đều bất ngờ, ngay cả người của Huyền Thiên Môn cũng nhìn đến ngẩn ngơ, huống chi là người ngoài. Đặc biệt là Trương Trí và Từ Lâm, hai “thương binh” lúc này mới sâu sắc Nhận ra sự thiếu sót của bản thân Trước kia họ vẫn cho rằng mình mới là trụ cột của võ quán Triệu gia, chỉ có hai người họ mới đủ sức đối đầu lẫn nhau. Không ngờ phía sau còn có một Mạc Nhiên lặng lẽ như vậy, thấp điều, vô tư như trẻ con, lúc nào cũng lạc quan vui vẻ, ai ngờ đã sớm vượt xa họ.
Bản thân Hứa Hựu Thần cũng không kém, cú trúng đòn vừa rồi chỉ là vì hắn sơ suất. Hai người đều tung hết toàn lực, rốt cuộc ai thắng ai thua vẫn chưa thể biết.
Không khí bị đẩy lên đỉnh điểm. Đây là ván quyết định thắng bại, mà hai người lại giằng co bất phân, khiến toàn bộ khán giả đều bị cuốn theo. Trên đài chủ tịch thậm chí có người đứng bật dậy xem. Ngay cả Triệu Kỳ cũng lộ vẻ căng thẳng. Hắn luôn biết võ quán Triệu gia có hai cao thủ là Trương Trí và Từ Lâm, nhưng chưa từng nghe nói tới Mạc Nhiên. Thằng nhóc này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy?
Hứa Hựu Thần tung người lao lên rồi bổ xuống, uy thế kinh người. Thủ pháp nhanh, độc, tuyệt. Mạc Nhiên lục tung ký ức cũng chưa từng thấy qua loại trảo pháp này, nhất thời không thể chống đỡ, chỉ đành lùi lại tránh né, khiến cú chụp hụt. Nhưng Hứa Hựu Thần không nản, chiêu sau nối chiêu trước, hai người một tiến một lui, Hứa Hựu Thần liên tiếp ra trảo nhưng đều rơi vào khoảng không.
Mạc Nhiên mỗi lần đều hiểm hiểm tránh được. Đây mới chính là thực lực thật sự của Hứa Hựu Thần – quán quân kỳ trước quả nhiên danh bất hư truyền. Khó trách Từ Lâm bị đánh thảm như vậy. Nếu không phải lúc đầu hắn đánh trúng một quyền làm chậm tốc độ ra trảo của đối phương, e rằng kẻ nằm dưới đất bây giờ chính là hắn. Nghĩ lại vẫn thấy lạnh sống lưng.
Chiêu thức này trông có phần giống Long Trảo Thủ của Thiếu Lâm, nhưng hiện nay nhiều võ công của Thiếu Lâm đã thất truyền. Rõ ràng nó không phải Ưng Trảo Công của Triệu gia, vậy hắn học từ đâu ra?
Mạc Nhiên chỉ biết né tránh, liên tục khiến Hứa Hựu Thần thất thủ, làm đối phương nổi giận, liền tung ra sát chiêu. Tay phải mang theo kình phong, trực tiếp chộp vào cổ họng Mạc Nhiên. Nhưng trong lúc né tránh, Mạc Nhiên đã nhìn thấu huyền cơ của trảo pháp này. Thực tế nó không đáng sợ như trên phim ảnh, suy cho cùng đó chỉ là truyền hình. Nói trắng ra, đây chính là Ưng Trảo Công kết hợp với sự lĩnh ngộ riêng của Hứa Hựu Thần, nên uy lực càng mạnh.
Mạc Nhiên không khỏi thán phục, người này quả thực là nhân tài, chỉ tiếc đứng ở phía đối địch.
Bản thân hắn cũng từng học Ưng Trảo Công, nhưng không thuần thục như Hứa Hựu Thần. Mỗi lần hắn vừa đoán được chiêu tiếp theo, tay đối phương đã tới. Hắn chỉ có thể tự bảo vệ, hoàn toàn không kịp phản kích. Lại thêm việc Hứa Hựu Thần đã cải tiến trảo pháp, Mạc Nhiên càng rơi vào thế bị động.
Đột nhiên, một giọng nói khe khẽ truyền tới tai hắn:
“Chiêu tiếp theo là Nã Vân Thức, mục tiêu là huyệt Khuyết Bồn của ngươi.”
Mạc Nhiên giật mình, hoàn toàn không biết giọng nói đó đến từ đâu, nhưng đại não đã tiếp nhận thông tin, thân thể lập tức phản ứng. Hắn ra tay trước, dùng đúng chiêu thức ấy, tuy ra sau mà đến trước, trong khoảnh khắc chiếm thế thượng phong, chộp được vai Hứa Hựu Thần.
Hứa Hựu Thần sững sờ, lập tức song thủ cùng ra, thi triển Song Long Tranh Châu, chộp vào hai huyệt Thái Dương của Mạc Nhiên. Bên tai Mạc Nhiên lại vang lên giọng nói kia. Lần này đã quen, hắn ra tay càng nhanh, phản ứng càng nhạy. Mỗi lần Hứa Hựu Thần xuất chiêu, hắn đều đi trước một bước. Hứa Hựu Thần càng đánh càng loạn, sơ hở chồng chất.
Tình thế đảo ngược hoàn toàn. Vốn là Hứa Hựu Thần chiếm thượng phong, vậy mà trong chớp mắt lại bị Mạc Nhiên đánh cho đối phương thê thảm, chật vật không chịu nổi.
Trên khán đài, Triệu Kỳ không thể giữ nổi bình tĩnh, tay siết chặt. Công phu của Hứa Hựu Thần mạnh đến đâu hắn là người rõ nhất. Toàn bộ sở học đều do hắn truyền dạy, lại thêm thiên phú xuất chúng, có thể nói tu vi hiện tại của Hứa Hựu Thần đã vượt qua hắn. Thế mà lại bị một kẻ vô danh như Mạc Nhiên đánh đến không còn sức phản kháng, chuyện này hắn tuyệt đối không thể chấp nhận.
Bên kia, khi Mạc Nhiên tìm được một sơ hở, chuẩn bị một đòn kết liễu thì nguy hiểm đã lặng lẽ ập tới.
Một cây kim bạc từ phía sau hắn bắn tới, nhắm thẳng vào huyệt đạo. Tốc độ phá không cực nhanh, lại nhỏ đến mức tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn hai người trên đài, không ai chú ý tới sự tồn tại của cây kim bạc này.
Nhưng Dương Ngôn Hi thì khác. Người có nội công thâm hậu có thể cảm nhận được biến động nhỏ nhất của khí trường xung quanh. Khi kim bạc bay tới, nàng không kịp nghĩ nhiều, ngón tay chấm vào nước trong chén, một giọt nước liền bắn ra, mang theo khí thế lăng lệ. Giọt nước mềm mại trong khoảnh khắc hóa thành lưỡi dao, va chạm chính xác với kim bạc. Kim xuyên qua giọt nước, làm nó vỡ thành vô số giọt nhỏ, đồng thời giảm tốc độ rồi rơi xuống đất, cách Mạc Nhiên trên đài chỉ đúng một centimet.
Lúc này, tiếng hoan hô vang lên. Mạc Nhiên không phụ kỳ vọng, giành chiến thắng. Người của Huyền Thiên Môn phấn khích lao lên, ôm chầm lấy nhau, nghênh đón người anh hùng của họ.
Chỉ có Dương Ngôn Hi không tỏ ra vui mừng. Nàng trầm ngâm nhìn về hướng kim bạc bay tới. Dựa vào phương hướng đó, nàng có thể khẳng định: kẻ ra tay tuyệt đối là cao thủ trong cao thủ. Có thể phóng kim bạc bằng nội lực, lại nhắm trúng huyệt đạo, đây là thứ nàng chưa từng thấy kể từ khi đến xã hội hiện đại. Người đó là ai? Nếu là người của võ quán Chính Kình, sao không trực tiếp ra tay? Phải biết rằng, chỉ cần người kia xuất thủ, mười Mạc Nhiên cũng không đỡ nổi. Nhưng nếu không phải, vậy tại sao lại ám tiễn hại người?
“Ngươi thắng rồi, ta tâm phục khẩu phục.”
Hứa Hựu Thần thái độ rất tốt, không vì thất bại mà trút giận. Với hắn, thua là do bản thân chưa đủ. Đã lâu rồi hắn không gặp đối thủ, có phần kiêu ngạo tự mãn. Sự xuất hiện của Mạc Nhiên khiến hắn bắt đầu tự xét lại mình: không có mạnh nhất, chỉ có mạnh hơn. Ngoài trời còn có trời, hắn vẫn phải tiếp tục cố gắng.
“Nhường rồi.”
Mạc Nhiên nói câu này mà trong lòng hơi chột dạ. Xét thực lực thực sự, hắn vẫn kém Hứa Hựu Thần một bậc. Nếu không có người âm thầm giúp đỡ, người thua hôm nay chính là hắn.
Kẻ âm thầm giúp hắn, trong lòng hắn đã có đáp án. Ánh mắt hướng về Dương Ngôn Hi đang ung dung trên đài chủ tịch, trong mắt nhiều thêm một tia nghi hoặc. Hắn có thể khẳng định, giọng nói kia chỉ mình hắn nghe được. Đây chẳng phải chính là thứ trong tiểu thuyết võ hiệp gọi là “truyền âm nhập mật” sao? Thật quá thần kỳ, trên đời lại có võ công như vậy?
“Ta tuyên bố, người chiến thắng là Huyền Thiên Môn. Mời mọi người dành cho họ một tràng pháo tay.”
Ông lão chủ trì buổi lễ, tuyên bố một cách hờ hững, chẳng mấy hứng thú., tiếng vỗ tay cũng lác đác. Hôm nay quả thực là một cú nổ lớn. Huyền Thiên Môn như hắc mã từ trên trời rơi xuống, từ hạng chót bỗng chốc vọt lên hạng nhất, điều này khiến rất nhiều người khó lòng chấp nhận.
Triệu Kỳ tức giận phất tay áo bỏ đi, nhưng Dương Ngôn Hi đã chặn hắn lại, cười tủm tỉm nói:
“Triệu tiên sinh, ước định năm xưa, ông còn nhớ chứ? Có phải nên để đệ tử của ông xin lỗi rồi không?”
Được rồi, nàng thừa nhận thắng có phần không quang minh chính đại, về nhà nàng sẽ tự ngồi xó hối lỗi. Nhưng thứ thuộc về nàng, nàng tuyệt đối không nhường.
Triệu Kỳ hằn học liếc nàng một cái, không cam tâm ra lệnh cho các đệ tử đã đánh người trước đó cúi đầu xin lỗi.