Cả cửa hàng đều đổ dồn ánh mắt nhìn sang.
Phó Thành Dạ bước tới, vung tay tát thẳng vào mặt bà nhân viên kia, sau đó hung hăng đẩy bà ta ra.
Bà ta lảo đảo mấy bước rồi ngã phịch xuống đất, đau đến mức nhăn nhó, mặt mày co rúm lại.
Ngã xuống rồi mà bà ta vẫn còn chửi bới không ngừng:
“Đàn ông con trai mà lại đánh phụ nữ? Không có tiền mua thì đừng có vào! Kéo cả đống quần áo xuống, kết quả một cái cũng không mua nổi. Tôi bảo cô ta ra ngoài đừng ảnh hưởng việc làm ăn của chúng tôi thì sai chỗ nào?”
Phó Thành Dạ tức đến mức lửa giận bốc lên tận óc, mặt tối sầm lại, lạnh giọng quát: