Chương 64: Đăng ký kết hôn, tiến triển quá nhanh đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 64: Đăng ký kết hôn, tiến triển quá nhanh.

“Ừm?”

Anh nâng cằm cô lên, chăm chú nhìn vào đôi mắt cô.

Tiêu Hi Hi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm như biển của anh, ánh mắt lấp lóe, một lúc lâu sau mới hỏi:
“Vậy… cô Điền kia thế nào rồi?”

Trước đó vì cắt cổ tay phải nhập viện, cô không biết Phó Thành Dạ đã xử lý dứt điểm mối quan hệ với người ta hay chưa.

“Chuyện của cô ta đã giải quyết xong, sau này sẽ không còn đến quấy rầy anh nữa, có thể bỏ qua.” Phó Thành Dạ đáp.

Tiêu Hi Hi nghe mà mơ mơ hồ hồ, rõ ràng vẫn còn băn khoăn. Lúc này Phó Thành Dạ mới kiên nhẫn kể rõ mọi chuyện giữa anh và Điền Nhã Viện.

Anh không muốn trong lòng Tiêu Hi Hi còn bất kỳ khúc mắc nào.

“Hồi nhỏ anh vì nghĩa khí, đã đổi Điền Nhã Viện từ tay bọn bắt cóc ra, bản thân vì thế mà bị thương, sau đó bị chẩn đoán nhầm là phương diện kia có vấn đề. Điền Nhã Viện từ đó tự tin một cách khó hiểu, cho rằng anh có ý với cô ta, còn nghĩ anh vì tự ti nên không dám yêu cô ta. Đến hôm nay mới rõ, hóa ra lúc nhỏ Cố Tinh Phàm từng viết thư tình cho cô ta nhưng không dám thừa nhận, lại đổ hết lên đầu anh, khiến Điền Nhã Viện hiểu lầm anh bấy lâu… Ngoài ra, đứa bé trong bụng cô ta là do bị quy tắc ngầm để leo lên vị trí cao, không hề liên quan gì đến anh.”

Nghe anh giải thích xong, Tiêu Hi Hi hồi lâu không nói được lời nào.

Trong khoảnh khắc đó, cô cũng không biết nên đồng cảm với Điền Nhã Viện hay với Phó Thành Dạ nữa.

Dù thế nào đi nữa, việc anh sẵn sàng kể tỉ mỉ như vậy cũng khiến cô cảm thấy vô cùng an tâm.

Tảng đá lớn đè nặng trong lòng suốt mấy ngày nay, cuối cùng cũng biến mất.

“Nhưng… phương diện đó của anh rõ ràng không có vấn đề mà? Có phải chẩn đoán nhầm không?” Tiêu Hi Hi tò mò hỏi.

“Em thấy không có vấn đề?” Ánh mắt anh mang theo vẻ vui mừng lẫn ý vị sâu xa rơi trên mặt cô.

Giống hệt một đứa trẻ khao khát được người lớn khen ngợi.

“Đương nhiên là không có vấn đề rồi, cái đó dùng được, còn khiến em mang thai song sinh nữa, vậy là không ổn chỗ nào?” Tiêu Hi Hi thẳng thắn nói.

“Chỉ là… dùng được thôi à?” Anh nhíu mày.

Lúc này Tiêu Hi Hi mới ý thức được mình vừa nói ra toàn lời hổ lang.

Thật ra cô rất muốn nói, đâu chỉ là dùng được… nhưng thực sự không nói ra nổi.

Cô đỏ mặt, xấu hổ cúi đầu.

“Nếu dùng được, em gả cho anh cũng không thiệt chứ?” Phó Thành Dạ cười hỏi.

“Anh nói gì vậy…” Mặt cô đỏ bừng đến tận vành tai.

“Em đâu phải sợ cái đó không dùng được.” Cô căn bản không dám nhìn vào mắt Phó Thành Dạ.

“Nếu không sợ không dùng được, anh cũng không nuôi nổi con cái, vậy em còn băn khoăn điều gì?” Phó Thành Dạ cong môi cười nhìn cô hỏi.

“Em… chưa chuẩn bị sẵn sàng.” Giọng Tiêu Hi Hi rất nhỏ.

Lúc này Phó Thành Dạ mới ý thức được, Tiêu Hi Hi còn trẻ, lại mang thai ngoài ý muốn, trong lòng khó tránh khỏi sợ hãi.

Thế là anh ôm chặt lấy cô, dịu giọng nói:
“Chậm rãi chuẩn bị, anh cũng là lần đầu làm bố, chúng ta cùng nhau thích nghi.”

Bốn mắt nhìn nhau, cô thấy trong đôi mắt sâu thẳm của anh tràn đầy chân thành.

Đột nhiên có một cảm giác, rằng mình không còn đơn độc nữa.

Phó Thành Dạ nhìn giờ rồi nói:
“Cục dân chính vẫn chưa tan làm, chúng ta đi đăng ký kết hôn trước.”

“Nhanh vậy sao?”

“Còn nhanh hơn lần vừa gặp đã làm chuyện đó không?”

Mặt Tiêu Hi Hi lại đỏ lên.

Không cho cô cơ hội từ chối, Phó Thành Dạ trực tiếp bế cô lên, Tiêu Hi Hi rơi gọn vào vòng tay anh, hai tay vòng qua cổ anh.

Cô vô cùng bất an, hoàn toàn không biết mình đang làm gì, vậy mà đã bị Phó Thành Dạ đưa thẳng đến cục dân chính.

Bây giờ chỉ cần chứng minh thư là có thể đăng ký kết hôn, khỏi phải về quê, rất tiện.

Khi hai người cầm cuốn sổ đỏ bước ra khỏi cục dân chính, Tiêu Hi Hi vẫn có cảm giác như đang mơ.

Vốn dĩ Phó Thành Dạ nói sẽ về quê gặp bà nội cô, rồi bàn chuyện hôn lễ, nhưng Tiêu Hi Hi kiên quyết không đồng ý, sợ chú thím biết được sẽ tìm Phó Thành Dạ đòi tiền.

Cô tự biết đứa bé đến bằng cách nào, Phó Thành Dạ sẵn lòng cho cô danh phận, chịu trách nhiệm với con, như vậy đã rất tốt rồi. Cô không muốn chú thím gây phiền phức cho anh.

Còn chuyện hôn lễ, cô hy vọng đợi đến khi giữa cô và Phó Thành Dạ có tình cảm rồi mới tính. Ai biết vì con cái mà kết hợp, liệu có phải là quyết định đúng đắn không?

Phó Thành Dạ nhìn ra được Tiêu Hi Hi vẫn chưa thích ứng với sự thay đổi trong mối quan hệ của hai người. Để tránh khiến tâm trạng của phụ nữ mang thai dao động quá lớn, anh không tiếp tục nhắc đến chuyện hôn lễ nữa.

Trên đường về, Phó Thành Dạ và Tiêu Hi Hi cùng ngồi hàng ghế sau, “người tàng hình” Nhậm Siêu vẫn đảm nhiệm vai trò lái xe.

Đúng lúc này, Tiêu Hi Hi nhận được cuộc gọi từ chủ quản bộ phận vệ sinh.

Từ khi bị Điền Nhã Viện đuổi khỏi Ngự Cảnh, cô đã hai ngày không đến Phó thị làm việc.

Vừa nghe máy, giọng giận dữ của chủ quản Triệu đã truyền tới:

“Tiêu Hi Hi, cô còn đi làm hay không? Ba ngày hai bữa xin nghỉ, hai ngày nay còn giỏi hơn, trực tiếp bỏ việc! Không muốn làm thì cút ngay!”

Chủ quản Triệu vẫn luôn nghi ngờ Tiêu Hi Hi có quen biết cấp cao trong công ty, giờ đã tức đến mức chẳng cần quan tâm phía sau cô là ai nữa.

Chỉ cần không phải Phó Thành Dạ, thì người khác mà dám phớt lờ quy định công ty như vậy, ông ta cũng không để vào mắt.

Tiêu Hi Hi vội vàng xin lỗi:
“Chủ quản Triệu, xin lỗi anh, em vì trong nhà có việc nên quên xin nghỉ.”

“Cô tưởng công ty là nhà cô mở à?”

Tiêu Hi Hi còn định nói gì đó thì Phó Thành Dạ đã cầm lấy điện thoại của cô.

“Công ty đúng là nhà cô ấy mở.” Phó Thành Dạ thản nhiên trả lời chủ quản Triệu.

Chủ quản Triệu sững người, thấy giọng nói bên kia hơi quen tai nhưng không nhớ ra đã nghe ở đâu, tưởng là bạn trai của Tiêu Hi Hi nên tiếp tục mắng:
“Thằng nào thế hả? Phó thị mà là nhà mày mở, tao là bố mày!”

“Chủ quản Triệu, người không muốn làm nữa e là anh thì đúng hơn.” Phó Thành Dạ vừa mới đăng ký kết hôn xong, tâm trạng rất tốt, nếu không thì giọng nói đã không bình thản đến vậy.

Lúc này chủ quản Triệu mới ý thức được, giọng nói bên kia sao lại giống… Tổng giám đốc Phó đến thế?

Giọng của Phó Thành Dạ rất đặc biệt, hay và trầm, chỉ cần nghe qua là khó quên. Chỉ là chủ quản Triệu chưa từng nghĩ Phó Thành Dạ lại ở bên cạnh một nhân viên vệ sinh như Tiêu Hi Hi, còn trực tiếp nghe điện thoại của cô, nên mới không dám nghĩ theo hướng đó.

Giờ khi liên tưởng đến Phó Thành Dạ, ông ta sợ đến mức mồ hôi lạnh túa ra.

“Phó… Phó tổng? Xin lỗi, tôi không biết chỗ dựa lớn của Tiêu Hi Hi lại là ngài. Xin lỗi, ngài đại nhân đại lượng, tha cho tôi lần này đi.”

Chủ quản Triệu vừa nãy còn hung hăng, chớp mắt đã mềm nhũn như bún.

“Hôm nay Hi Hi sẽ không quay lại công ty nữa, đừng gọi cho cô ấy.” Phó Thành Dạ trầm giọng dặn dò.

“Vâng vâng… vậy tiền lương vẫn phát cho cô ấy chứ?”

“Câu hỏi thừa. Một ngày cũng không được thiếu.”

Dù Phó Thành Dạ đã đăng ký kết hôn với Tiêu Hi Hi, tiền của anh cũng là tiền của cô, nhưng tiền mà Tiêu Hi Hi tự mình vất vả kiếm được ở công ty, nhất định phải trả đủ cho cô, hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

“Được được, tôi lập tức đi làm.”

Sau khi bên kia liên tục xin lỗi rồi cúp máy, chủ quản Triệu vẫn một lúc lâu không dám tin, Phó Thành Dạ lại thật sự ở bên cạnh Tiêu Hi Hi?

Cũng có nghĩa là… chỗ dựa phía sau Tiêu Hi Hi chính là Phó tổng?

Đến khi hoàn hồn lại, ông ta mới phát hiện tay mình đã ướt đẫm mồ hôi.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message