Nhớ lại khi trước, vì muốn ở bên Văn Bân, Thẩm Hiểu Hinh đã bất chấp sự phản đối của gia đình, tự mình ra ngoài đi làm, không màng tất cả dọn ra ở chung với anh ta. Cô vốn là tiểu thư nhà giàu, gia cảnh sung túc, vậy mà chẳng hề chê bai Văn Bân chỉ là người bày quầy bán hàng rong. Phó Tường Vy vẫn luôn cho rằng Thẩm Hiểu Hinh rất dũng cảm, lại nghĩ Văn Bân đúng như cái tên của mình, nho nhã lịch sự, nhất định sẽ đối xử tử tế với cô.
Nào ngờ, chỉ vì một trăm vạn mà anh ta sẵn sàng buông bỏ tình yêu của họ, thậm chí còn nhanh chóng quen ngay một cô bạn gái hot girl đi theo con đường nhan sắc.
Giờ nghĩ lại, đối với Phó Tường Vy và Thẩm Hiểu Hinh, một trăm vạn có lẽ chẳng phải số tiền lớn. Nhưng với một chàng trai xuất thân nghèo khó như Văn Bân, thì đó lại là khoản tiền cả đời cũng chưa chắc đã tích góp nổi.
Có lẽ với người từng nghèo đến sợ nghèo như anh ta, tiền bạc quan trọng hơn phụ nữ rất nhiều.
Huống hồ, Văn Bân lại có gương mặt điển trai. Có tiền trong tay rồi, sự lựa chọn tự nhiên cũng nhiều hơn. Cầm một trăm vạn từ gia đình Thẩm Hiểu Hinh, cuộc sống tương lai của anh ta chắc chắn sẽ không quá tệ.
Câu nói cuối cùng anh ta để lại cho Thẩm Hiểu Hinh chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
“Mỗi người một ngả.”
Nhìn Thẩm Hiểu Hinh khóc nức nở, nước mắt giàn giụa, Phó Tường Vy đứng bên cạnh mà nửa ngày cũng không biết phải nói gì.
Cuối cùng, Thẩm Hiểu Hinh nắm chặt tay Phó Tường Vy, nghẹn ngào nói:
“Vy Vy, trước đây tớ rất xem trọng tình yêu giữa cậu và chú nhỏ của cậu. Nhưng bây giờ, tớ muốn nói một câu: phụ nữ tốt nhất là đừng hạ mình gả thấp. Điều kiện của anh ấy chênh lệch với gia đình cậu quá nhiều, chỉ sợ…”
“Haiz, thôi đừng nhắc nữa.” Phó Tường Vy thở dài. “Bố tớ đưa ra cho anh ấy hai lựa chọn rất vô lý. Bây giờ tớ cũng không biết anh Tình Thâm sẽ chọn thế nào. Một là số tiền mà người bình thường mấy kiếp cũng không với tới, hai là một lựa chọn cực kỳ nhục nhã.”
“Gì cơ? Bao nhiêu tiền?” Thẩm Hiểu Hinh mặt mũi đầy nước mắt mà vẫn không quên quan tâm tới Phó Tường Vy.
“Mười tỷ.”
“Hả? Mười tỷ?! Văn Bân chỉ vì một trăm vạn mà bỏ rơi tớ, bố cậu lại cho chú nhỏ của cậu mười tỷ? Vậy chẳng phải là…”
Thẩm Hiểu Hinh nói đến đây thì ngập ngừng, trong lòng âm thầm lo lắng thay cho Phó Tường Vy.
Nhìn vẻ mặt khoa trương của Thẩm Hiểu Hinh, tâm trạng Phó Tường Vy càng thêm nặng nề.
“Vậy hiện tại… anh ấy vẫn chưa liên lạc với cậu sao?” Thẩm Hiểu Hinh hỏi.
“Ừ, tớ nhắn tin mà anh ấy cũng không trả lời.”
“Anh ấy chẳng lẽ…”
“Chẳng lẽ cái gì?” Phó Tường Vy vội hỏi.
“Chẳng lẽ… đã cầm tiền rồi bỏ trốn mất rồi?”
Trên đường về nhà, trong lòng Phó Tường Vy còn khó chịu hơn cả Thẩm Hiểu Hinh.
Thẩm Hiểu Hinh và Văn Bân đã sống chung với nhau lâu như vậy, còn cô và Lục Tình Thâm thì ngay cả mức độ thân mật ấy cũng chưa đạt tới. Đối mặt với sự cám dỗ của mười tỷ, thật sự rất khó nói liệu nhân tính có đứng vững được hay không.
Phó Tường Vy chỉ có thể không ngừng tự trấn an bản thân: nếu Lục Tình Thâm thật sự là loại người đó, thì anh cũng không xứng đáng để cô yêu.
Về đến nhà, thời gian từng phút từng giây trôi qua, Phó Tường Vy càng lúc càng cảm thấy có lẽ Lục Tình Thâm thật sự đã chọn mười tỷ. Dù sao thì điều kiện mà bố cô đưa ra, đối với đàn ông bình thường mà nói, căn bản là không thể chấp nhận nổi. Ai lại bỏ tiền mà chọn một mối tình không lợi ích, lại còn mang tính sỉ nhục chứ?
Chỉ có tiền, mới là thứ tất cả mọi người đều yêu.
Trời dần tối, lòng Phó Tường Vy tràn ngập tuyệt vọng.
Đặc biệt là khi nghĩ tới chuyện của Thẩm Hiểu Hinh, cô càng cảm thấy Lục Tình Thâm có lẽ sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
Liệu có phải anh đã cầm tiền, đang trên đường ra nước ngoài rồi không?
Đúng lúc Phó Tường Vy đang buồn bã khó chịu, thì có tiếng gõ cửa vang lên.
Cô vội vàng chạy ra mở cửa, không ngờ người đứng ngoài lại là Phó Tuấn Nam.
“Vy Vy, anh Tình Thâm của em tới rồi, đang nói chuyện với bố mẹ ở phòng khách phụ. Em có muốn sang nghe thử không?” Phó Tuấn Nam nói.
“Anh ấy tới rồi sao?” Phó Tường Vy kinh ngạc mở to mắt, trong lòng tràn ngập vui mừng.
Cô vốn tưởng rằng Lục Tình Thâm sẽ không xuất hiện nữa, dù sao thì trước mặt anh là sự cám dỗ của mười tỷ cơ mà!
“Ừ, ở dưới lầu.” Phó Tuấn Nam đáp.
Phó Tường Vy vội vàng xuống lầu. Đến ngoài phòng khách phụ, cô lại không có dũng khí gõ cửa bước vào, sợ rằng mình sẽ nghe thấy một đáp án mà bản thân không muốn.
Thế là cô đứng ngay ngoài cửa, lén nghe cuộc đối thoại bên trong.
“Nói đi, cậu định chọn thế nào?” Phó Thành Dạ lên tiếng. “Tôi Phó Thành Dạ trước nay nói lời giữ lời. Nếu cậu chọn tiền, mười tỷ có thể lập tức chuyển vào tài khoản.”
Trong mắt ông, nếu ngay cả cửa ải này cũng không vượt qua được, thì Lục Tình Thâm cũng không xứng đáng ở bên con gái ông.
Đối với Phó Thành Dạ, mười tỷ chỉ là con số nhỏ, con gái mới là vô giá.
Nếu có thể dùng mười tỷ để đuổi đi kẻ không thật lòng với con gái mình, để con gái hoàn toàn cam tâm, ông cảm thấy rất đáng.
Không ai ngờ rằng, Lục Tình Thâm lại đáp:
“Thưa Phó tổng, lựa chọn này tôi đã loại bỏ từ đầu. Thứ tôi muốn là Vy Vy, không phải tiền.”
Phó Thành Dạ khựng lại, liếc nhìn Tiêu Hy Hy đang ngồi bên cạnh.
Thực ra, ngay cả Tiêu Hy Hy cũng từng lo lắng Lục Tình Thâm sẽ chọn cầm số tiền khổng lồ đó, rồi rút lui khỏi giang hồ, từ nay không cần làm bác sĩ nữa, sống cuộc đời phú hào.
Nhưng anh ta lại không cần tiền?
Ngoài cửa, Phó Tường Vy vui mừng cong môi cười. Bên cạnh cô, Phó Tuấn Nam cũng đang lén nghe, nghe vậy liền vỗ nhẹ lên vai em gái, như muốn nói: người đàn ông cô chọn quả thật không tệ.
Phó Thành Dạ trầm giọng nói tiếp:
“Vậy ý của cậu là, cậu chọn ở rể? Loại không được đăng ký kết hôn?”
Tức là vĩnh viễn không được xem là con rể thực sự của nhà họ Phó. Không đăng ký kết hôn thì cũng không thể nhận được một xu tài sản của Phó gia, ra ngoài còn mang danh rể ở nhà vợ.
Phó Tường Vy khẽ cau mày, cô không hề muốn gia đình sỉ nhục người mình yêu như vậy.
“Thưa Phó tiên sinh,” Lục Tình Thâm nói với vẻ chân thành,
“Nếu ngài lo tôi dòm ngó tài sản của nhà họ Phó, tôi có thể ký thỏa thuận công chứng tài sản trước hôn nhân với Vy Vy. Nhưng tôi nhất định phải đăng ký kết hôn, bởi vì tôi muốn cô ấy trở thành người vợ hợp pháp, danh chính ngôn thuận của tôi. Còn chuyện ở rể… từ nhỏ tôi đã bị mẹ bán đi, cũng chẳng có gia đình của riêng mình. Nếu ngài không muốn con gái xuất giá, tôi không có ý kiến gì.”
Điều anh muốn bày tỏ, chẳng qua chỉ là:
Anh chỉ cần Phó Tường Vy, muốn đường đường chính chính, hợp pháp, được gia đình chúc phúc mà ở bên cô.
Những điều kiện kèm theo khác, chỉ cần Phó Thành Dạ muốn thêm vào, anh đều không có bất kỳ ý kiến nào.
Lời nói ấy, ngay cả Phó Thành Dạ cũng không thể phản bác.
Lúc này, Phó Tường Vy cuối cùng cũng không kìm được nữa, chạy thẳng vào phòng khách phụ.
Khi Lục Tình Thâm nhìn thấy cô, trên gương mặt lập tức nở nụ cười. Nhưng đôi mắt Phó Tường Vy lại đỏ hoe.
Dù sao thì, bạn trai của Thẩm Hiểu Hinh chỉ vì một trăm vạn đã bỏ rơi cô ấy, còn Lục Tình Thâm trước sự cám dỗ của mười tỷ lại vẫn đứng vững.
Hơn nữa, anh còn nói sẵn sàng ở rể, sẵn sàng ký công chứng tài sản trước hôn nhân, mọi thứ đều nghĩ cho Phó Tường Vy, chỉ là không hề nghĩ đến việc tương lai bản thân có thể bị người đời cười chê.
“Bố, bố có thể đừng làm khó anh Tình Thâm nữa được không? Cứ để bọn con ở bên nhau như những cặp đôi bình thường, không được sao?”
Phó Tường Vy tiến lên, nhẹ nhàng lay tay Phó Thành Dạ.
Phó Thành Dạ tuy vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng trước lời nài nỉ của con gái, trong lòng ông thực sự đã mềm đi vài phần. Chỉ là ngoài mặt vẫn tỏ ra lạnh lùng:
“Nếu cậu ta đã đồng ý với những điều kiện tôi đưa ra, thì tôi đương nhiên cho phép hai đứa ở bên nhau. Chỉ có điều, giấy đăng ký kết hôn có thể làm, nhưng công chứng tài sản trước hôn nhân thì vẫn phải ký.”