Chương 561: Không chia tay, em sẽ hối hận! đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 561: Không chia tay, em sẽ hối hận!.

Nói xong, cô lao thẳng vào màn đêm, để lại phía sau hương hoa thoang thoảng.

Thẩm Yến nhìn theo bóng lưng cô, cất giọng lạnh lùng:
“Nếu không chia tay, em sẽ hối hận.”

Nghe thấy câu nói vọng lại phía sau, tim Phó Tường Vy đập thình thịch.

Cô không hiểu vì sao Thẩm Yến lại nói như vậy, nhưng cô biết rõ, đây tuyệt đối không phải là một người đàn ông bình thường. Trong đôi mắt ấy là dã tâm không che giấu, như thể thứ gì anh ta đã nhắm tới thì không đời nào thoát khỏi lòng bàn tay anh ta.

Dù thế nào đi nữa, cô cũng sẽ không vì lời đe dọa đó mà từ bỏ người đàn ông mình yêu.

Cho đến khi trở lại đại sảnh ồn ào, bị người nhà vây quanh hỏi han, tâm trạng Phó Tường Vy mới dần ổn định lại.

“Vy Vy, sao sắc mặt con kém thế? Vừa rồi ra ngoài có chuyện gì xảy ra à?” Tiêu Hi Hi tinh ý liếc mắt là nhận ra ngay.

“Không có gì đâu ạ.” Phó Tường Vy lắc đầu.

Bên cạnh, Lục Tình Thâm cũng nhận ra sự bất thường của cô, rất muốn tiến lên hỏi han, nhưng ở nơi đông người, anh thậm chí còn không có thân phận để an ủi cô, đành phải nhịn xuống.

Những ngày sau đó, dù từ phía gia đình hay qua các bản tin, Phó Tường Vy đều liên tục nghe được tin tức về việc Lục Tình Thâm vướng vào kiện tụng.

Thậm chí còn có truyền thông chụp được cảnh vị danh y năm xưa say rượu ngoài phố, gương mặt đầy chán chường.

Thế nhưng, mỗi lần Lục Tình Thâm nhắn tin trò chuyện với Phó Tường Vy, anh vẫn tỏ ra như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Phó Tường Vy tuy còn trẻ, nhưng cũng hiểu rõ, anh không muốn cô lo lắng nên chỉ báo tin vui mà giấu đi nỗi khổ. Đặt mình vào hoàn cảnh của anh, đối diện với tình cảnh hiện tại, e rằng ai cũng sắp phát điên rồi.

Cuối cùng, vào một ngày nọ, Phó Tường Vy lấy cớ ra ngoài ăn cơm với Thẩm Hiểu Hinh, một mình chạy tới nhà Lục Tình Thâm, lúc đó mới biết cửa nhà anh đã bị niêm phong.

Trong hoảng loạn, cô gọi điện cho Lục Tình Thâm.

“Vy Vy, đừng lo cho anh, hiện tại anh đang ở nhà Bác Ngôn.” Lục Tình Thâm nói xong lại hỏi ngược lại: “Em đang ở nhà anh à?”

Ở đầu dây bên kia, mũi Phó Tường Vy đỏ lên, dù cố kìm thế nào, nước mắt vẫn rơi xuống.

“Anh… anh có phải là ngay cả nhà cũng không còn nữa rồi không?”

“Sẽ không đâu, thật sự sẽ không. Anh vẫn đang nghĩ cách đối phó với bọn họ.”

Giọng điệu của Lục Tình Thâm vẫn rất bình tĩnh, hoàn toàn khác với dáng vẻ say xỉn, sa sút mà cô thấy trên tin tức.

Nhưng anh càng tỏ ra như vậy, Phó Tường Vy càng hiểu rõ, tất cả chỉ là anh đang cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt cô mà thôi.

“Anh Tình Thâm, em là bạn gái của anh, không phải trẻ con nữa. Em nghĩ, nếu anh có phiền não thì nên nói với em, chứ không phải xảy ra chuyện lớn như vậy mà vẫn giả vờ như không có gì, giả vờ kiên cường. Em muốn được cùng anh đối mặt.” Giọng cô run run, nghẹn ngào nói.

Khoảnh khắc đó, Lục Tình Thâm thật sự rất muốn ôm cô vào lòng.

Anh đã sa sút đến mức này, đi tới đâu cũng bị người quen cũ mỉa mai, cũng chỉ còn Tống Bác Ngôn và Phó Tường Vy là không ghét bỏ anh.

“Vy Vy, anh chưa bao giờ xem em là trẻ con. Chỉ là với tư cách một người đàn ông, anh càng muốn trở thành bầu trời của em, dù xảy ra chuyện gì cũng có thể chống đỡ. Cho nên, em không cần lo cho anh, chỉ cần tin rằng anh có thể vượt qua cửa ải này là được.”

“Vượt qua bằng cách nào?” Phó Tường Vy vẫn không giấu được lo lắng.

“Cần thời gian và cơ hội. Anh đang chờ.”

Phó Tường Vy nghe mà mơ hồ.

Cô chỉ biết, nhà anh bị niêm phong, thẻ ngân hàng bị đóng băng, hiện tại anh trắng tay, phải ở nhờ nhà người khác, bị thiên hạ coi thường.

“Em muốn nói với ba rằng chúng ta đang ở bên nhau, em muốn ba giúp anh, được không?” Phó Tường Vy đề xuất.

“Ngàn vạn lần đừng. Ba em cũng không mong con gái mình ở bên một người đàn ông không có năng lực ứng phó với khủng hoảng. Cho dù vì em mà miễn cưỡng giúp anh, trong lòng ông ấy cũng sẽ coi thường anh. Cho nên anh muốn, đợi sau khi vượt qua nguy cơ, sẽ đường đường chính chính đứng trước mặt ông ấy.”

Phải nói rằng, lời này của Lục Tình Thâm rất có lý.

Phó Tường Vy ép bản thân bình tĩnh lại, nói:
“Anh Tình Thâm, vậy anh hứa với em, nhất định phải cố gắng chống đỡ. Có khó khăn gì, anh phải nói cho em biết.”

“Ừ, anh hứa, ngoan nào.”

Bên cạnh, Tống Bác Ngôn bắt chước giọng anh:
“Ừ, anh hứa, ngoan nào.”

Sau đó còn làm vẻ buồn nôn muốn ói.

Lục Tình Thâm giả bộ muốn đánh anh ta, Tống Bác Ngôn vội vàng tránh xa, còn chua chát nói:
“Chậc chậc chậc! Tôi cũng chẳng biết ngày xưa khuyên cậu đi tìm chân ái là đúng hay sai nữa. Bác sĩ Lục cao cao tại thượng ngày nào, giờ rơi vào cảnh tay trắng, còn ngày nào cũng sến súa đến chết, hầy!”

Lục Tình Thâm liếc anh ta thêm một cái, Tống Bác Ngôn lập tức làm động tác kéo khóa miệng, ngoan ngoãn im lặng.

Nếu không phải vì Tống Bác Ngôn ốm yếu nhiều năm, bản thân không có bao nhiêu tích lũy, gia tộc cũng không giao quyền kinh doanh cho anh ta, thì anh ta đã sớm ra tay giúp Lục Tình Thâm rồi.

Hiện tại, thứ duy nhất anh ta có thể làm, chính là cho Lục Tình Thâm một chỗ ở.

Tối hôm đó về nhà, vì quá để tâm đến chuyện của Lục Tình Thâm, Phó Tường Vy lướt mạng thì thấy một đoạn video: mẹ của Lục Tình Thâm vì nợ cờ bạc bị người ta đánh, đám đòi nợ chuyên nghiệp thậm chí còn tìm tới nhà anh.

Nhìn đến đây, tim Phó Tường Vy thắt lại.

Dù Lục Tình Thâm luôn nói với cô rằng anh có thể giải quyết ổn thỏa, nhưng đặt mình vào hoàn cảnh của anh, dù là ai cũng sớm sụp đổ rồi.

Cô biết, từ đầu đến cuối, Lục Tình Thâm có lẽ chỉ đang an ủi cô mà thôi.

Ngay lúc tâm trạng rối bời, điện thoại rung lên.

Phó Tường Vy cứ nghĩ là tin nhắn của Lục Tình Thâm, không ngờ lại là Thẩm Yến.

Sau bữa tiệc lần trước do Phó Thành Dạ tổ chức, sau khi thêm WeChat của Thẩm Yến, hai người chưa từng liên lạc, cô gần như đã quên mất người này.

Không ngờ, tin nhắn anh ta gửi tới lại khiến cô giật mình thon thót.

Bức ảnh cô và Lục Tình Thâm hôn nhau trong góc vườn nhà hôm đó, Thẩm Yến chụp lại và gửi thẳng vào điện thoại cô.

“Nếu không chia tay với ông chú tốt của em, tôi sẽ gửi bức ảnh này cho ba em. Tôi biết dạo này chú nhỏ của em đang rất khó khăn, nếu ba em cũng gia nhập phe chèn ép anh ta, em nghĩ anh ta sẽ có kết cục thế nào?”

Giọng điệu của Thẩm Yến vẫn mang đầy tính đe dọa như trước.

Phó Tường Vy đương nhiên biết rõ hiện tại Lục Tình Thâm đang phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn. Nếu lúc này Phó Thành Dạ còn đạp thêm một cước, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Dù sao, cho tới bây giờ, người nhà vẫn xem Lục Tình Thâm là trưởng bối của cô. Nếu Thẩm Yến đột ngột gửi ảnh hai người hôn nhau cho gia đình cô, cha mẹ nhất định sẽ không thể chấp nhận được.

Đặc biệt là Phó Thành Dạ, với tính cách của ông, e rằng đến ý nghĩ giết Lục Tình Thâm cũng có.

Dù vậy, Phó Tường Vy vẫn cố giữ bình tĩnh, trả lời tin nhắn:

“Tôi tin ba tôi sẽ không làm vậy. Ông ấy sẽ ủng hộ mọi lựa chọn của tôi.”

“Hừ… vậy nếu kèm thêm đoạn video này gửi cho ông ấy thì sao?”

Ngay giây tiếp theo, Thẩm Yến lại gửi tới một đoạn video.

Video rõ ràng là quay lén, ghi lại cảnh Lục Tình Thâm đang nói chuyện với mẹ mình, Lục Mộng Thu.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message