Thấy anh đối với bạn gái mình chuyên tình như vậy, Phó Thành Dạ không khỏi liên tưởng đến cách bản thân đối xử với Tiêu Hi Hi, vì thế trong lòng lại càng thêm mấy phần thưởng thức Lục Tình Thâm.
“Được, có dịp.” Lục Tình Thâm mỉm cười đáp, rồi lại liếc nhìn Phó Tường Vy một cái.
Phó Tường Vy đỏ mặt, vội quay đầu đi chỗ khác.
Sau khi trò chuyện thêm vài câu với người nhà họ Phó, Lục Tình Thâm xoay người trở về bên cạnh Tống Bác Ngôn.
Anh vừa quay đi, ánh mắt Phó Tường Vy cũng không tự chủ mà dõi theo bóng lưng anh.
Đúng lúc này, mấy người đàn ông sau khi chào hỏi xong vị phú nhị đại Tống Bác Ngôn, liền đem ánh mắt không mấy thiện ý đặt lên mặt Lục Tình Thâm.
“Ơ! Đây chẳng phải là vị bác sĩ từng chữa bệnh cho cậu sao? Bố tôi vừa hay quen thân với nhà họ Ngô, nghe nói anh ta vì một người phụ nữ mà bị nhà họ Ngô đuổi ra ngoài, giờ không những trắng tay, còn bị họ Ngô đòi tiền bồi thường. Đợi tòa án thi hành xong thì sẽ trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi, nợ nần chồng chất. Thật không hiểu nổi, sao nhà họ Phó còn mời loại người này tới dự tiệc?” Người lên tiếng là một phú nhị đại.
Chưa đợi Tống Bác Ngôn trả lời, một người khác đã hùa theo:
“Đúng là nhìn không ra, lớn từng này tuổi rồi mà còn yêu đương mù quáng. Rốt cuộc là vì loại phụ nữ thế nào mà đáng để anh ta từ bỏ tất cả?”
“Cái đó không quan trọng! Quan trọng là, loại người như vậy có xứng đứng chung một sảnh với chúng ta không?”
Mấy người rõ ràng coi thường Lục Tình Thâm, cho rằng anh đã mất chỗ dựa là nhà họ Ngô thì ai cũng có thể bắt nạt.
Bầu không khí vốn còn khá hòa nhã của buổi tiệc lập tức trở nên ồn ào, không ít người vây lại xem náo nhiệt.
Vốn dĩ sự chú ý của Phó Tường Vy luôn đặt trên người Lục Tình Thâm, đương nhiên cũng nhìn thấy cảnh anh bị mấy người kia mỉa mai, trong lòng cô lập tức đau nhói.
Dù từ đầu đến cuối Lục Tình Thâm chưa từng vì những chướng ngại nhà họ Ngô đặt ra mà bi quan, còn luôn an ủi cô rằng anh có thể tự mình giải quyết, nhưng tận mắt thấy anh bị người khác bắt nạt như vậy, Phó Tường Vy thực sự rất khó chịu.
Lục Tình Thâm của trước kia, thế nhưng là danh y C quốc, không biết bao nhiêu nhân vật lớn cầu xin anh chữa bệnh. Kết quả chỉ vì cô, anh lại rơi vào hoàn cảnh thế này.
Lúc này, trong lòng cô dâng lên một thôi thúc muốn bước lên giải vây cho anh, muốn nói cho cả thế giới biết, cô chính là người bạn gái mà Lục Tình Thâm vì đó từ bỏ tất cả.
“Phó tiểu thư, tôi có thể gọi cô là Vy Vy không?” Thẩm Yến lắc nhẹ ly rượu vang trong tay, đầy hứng thú nhìn Phó Tường Vy.
Nhưng trong mắt Phó Tường Vy lúc này chỉ có Tình Thâm ca ca của mình, hoàn toàn không có tâm trạng để ý đến anh ta, cô đáp qua loa:
“Gọi sao cũng được! Anh muốn xưng hô thế nào là chuyện của anh.”
“Không hổ là con gái Phó tổng, rất có cá tính.” Thẩm Yến nhấp một ngụm rượu vang.
Thái độ hờ hững của Phó Tường Vy lại càng khiến anh ta hứng thú hơn vài phần.
Lúc này, Phó Thành Dạ cùng con trai bước tới bên cạnh Lục Tình Thâm, nói với mấy kẻ vừa mỉa mai anh:
“Mấy cậu đừng nói về bác sĩ Lục như vậy. Bất kể hoàn cảnh hiện tại của cậu ấy ra sao, hôm nay cậu ấy là khách của nhà họ Phó tôi, tôi không cho phép bất kỳ ai nói xấu cậu ấy nửa câu.”
Thấy Phó Thành Dạ đứng ra bênh vực Lục Tình Thâm, mấy hậu bối kia mới chịu ngậm miệng.
Đối mặt với sự châm chọc, từ đầu đến cuối Lục Tình Thâm vẫn không kiêu không nịnh, anh bình tĩnh nói:
“Hiện tại tôi quả thực đang gặp chút rắc rối, nhưng dù có chuyện gì, cũng chưa đến lượt mấy kẻ chỉ biết dựa vào cha mẹ như các anh chỉ trỏ.”
Những phú nhị đại có mặt ở đây, dù Lục Tình Thâm không quen hết, nhưng ít nhiều cũng nhận ra vài người. Trải đời nhiều, chỉ cần liếc mắt là anh có thể nhìn ra đối phương có thực lực hay không.
Huống chi, đàn ông thực sự có bản lĩnh, căn bản khinh thường buôn chuyện.
Quả nhiên, lời này vừa dứt, sắc mặt mấy người kia lập tức khó coi hẳn.
Hôm nay mọi người tới dự tiệc đều là vì Phó Tường Vy, không ai muốn để lại ấn tượng xấu trong mắt Phó Thành Dạ, nên đành thu mình lại, không dám làm lớn chuyện.
“Phó tổng, tuy tôi không biết vì sao anh tổ chức buổi tiệc này, nhưng vẫn mong lần sau nếu có mở tiệc, việc chọn lọc khách mời có thể chặt chẽ hơn một chút. Tôi không hy vọng Vy Vy kết giao với những người không ra gì.” Lục Tình Thâm trầm giọng nói.
“Đúng vậy! Cậu nói rất phải! Sau này nhất định sẽ nghiêm ngặt hơn.” Phó Thành Dạ cũng thừa nhận lời Lục Tình Thâm có lý.
Chủ yếu là, ông muốn Phó Tường Vy hiểu rằng, người bạn trai cô chọn, đến mấy phú nhị đại chỉ biết ăn bám kia cũng không bằng.
Ông nghĩ, cho dù hôm nay có lẫn vào vài người phẩm hạnh không tốt, thì cũng coi như cho Phó Tường Vy một bài học: không phải ai cũng xứng đáng qua lại với cô.
Thấy Lục Tình Thâm tự mình hóa giải tình thế, khiến mấy phú nhị đại mỉa mai anh phải cụp đuôi đi vào góc khuất, Phó Tường Vy cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Phó tiểu thư rất quan tâm đến vị tiểu thúc của mình sao?” Thẩm Yến nhướng mày hỏi.
“Xin lỗi, tôi muốn đi nhà vệ sinh một chút.”
Phó Tường Vy hoàn toàn không còn tâm trạng trả lời Thẩm Yến, cô xách váy, xoay người rời khỏi đại sảnh.
Ánh mắt Thẩm Yến liên tục dõi theo cô, cho tới khi bóng dáng cô biến mất ở lối ra đại sảnh.
Đương nhiên, ngoài Thẩm Yến ra, người nhà họ Phó cũng đều để ý tới Phó Tường Vy.
“Vy Vy trông có vẻ không hứng thú lắm với buổi tiệc này.” Tiêu Hi Hi nhỏ giọng nói.
“Có lẽ thấy nhiều quý ông vừa đẹp trai vừa ưu tú như vậy, bắt đầu nghi ngờ ánh mắt chọn người của mình rồi.” Phó Thành Dạ đáp.
Dù trong buổi tiệc có lẫn vào vài người không ra gì, nhưng nhìn chung chất lượng khách mời vẫn rất cao.
Ông tin rằng, nếu con gái ông có mắt nhìn, thì sẽ không tiếp tục qua lại với người bạn trai trước kia nữa.
“Cũng có thể! Để con bé yên tĩnh một lát cũng tốt.” Tiêu Hi Hi nói.
Hai vợ chồng tiếp tục ở lại tiếp đãi khách, không đi quấy rầy Phó Tường Vy.
Mà họ đâu biết rằng, ngoài họ ra, ánh mắt của người bạn trai Lục Tình Thâm cũng chưa từng rời khỏi Phó Tường Vy.
Anh rất quen thuộc với khu nhà họ Phó, biết rõ Phó Tường Vy là ra vườn hoa.
Vì thế anh cũng lặng lẽ rời khỏi đám đông, men theo phòng bên rời khỏi hội trường.
Trong một góc kín đáo của khu vườn, Phó Tường Vy vừa nghĩ tới cảnh Lục Tình Thâm bị mấy người kia châm chọc, trong lòng liền đau khổ không thôi.
Dù Lục Tình Thâm đã cảnh cáo cô không được nhắc lại chuyện chia tay, nhưng nhìn cảnh người khác bắt nạt anh, cô lại một lần nữa chùn bước. Cô ước gì Lục Tình Thâm có thể giữ được dáng vẻ như trước kia, quay về thời điểm được tất cả mọi người kính trọng, chứ không phải như bây giờ, để đến cả hạng a miêu a cẩu cũng có thể mỉa mai anh vài câu.
Cô ngồi một mình trên ghế, nghĩ tới những chuyện đó, hốc mắt đỏ hoe.
Đúng lúc ấy, có tiếng bước chân truyền tới.
Phó Tường Vy tưởng là bố mẹ.
Không ngờ khi ngẩng đầu lên, người xuất hiện trước mắt lại là Lục Tình Thâm.
Thấy anh bước ra từ giữa bụi hoa, Phó Tường Vy vừa khẩn trương vừa kích động.
“Tình Thâm ca ca, sao anh lại tới đây? Nhỡ bị người ta nhìn thấy thì làm sao?” Phó Tường Vy lo lắng nói.
“Thấy em mắt đỏ hoe rồi quay người bỏ đi, anh lo cho em nên theo ra.” Lục Tình Thâm đáp. “Sao thế? Lại nghĩ ngợi lung tung rồi à?”
Sau khi đi tới, anh ngồi xổm xuống trước mặt cô, rất tự nhiên nắm lấy hai tay cô, để cô vòng tay ôm lấy eo mình.
Phó Tường Vy cuối cùng cũng không kìm được nữa, vùi khuôn mặt nhỏ vào lòng anh, cố nén cảm xúc mà nói:
“Đều tại em không biết trời cao đất dày, mới hại anh ra nông nỗi này.”