“Cô dám ra ngoài nói chuyện với tôi không?” Ngô Thủy Dung vẫn giữ dáng vẻ mình là chính cung.
Từ trước đến nay, thật vất vả mới sắp có được kết quả với Lục Tình Thâm, Phó Tường Vy tuyệt đối không muốn lùi bước vào lúc này.
Cô do dự một chút, cuối cùng vẫn cởi tạp dề, bước ra khỏi quầy.
Hai người tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống.
Theo ánh mắt ra hiệu của La Tín, Hoan Hoan mang tới cho hai người hai ly cà phê miễn phí.
Nhưng rõ ràng cả hai đều chẳng có tâm trạng uống cà phê.
“Cô muốn nói gì với tôi? Nói thẳng đi.” Phó Tường Vy mở lời trước.
“Nghe nói, cô đã ở bên anh ấy rồi?” Ngô Thủy Dung nhìn chằm chằm vào mắt Phó Tường Vy, dường như cảm thấy chuyện này vô cùng nực cười.
“Đúng vậy.” Phó Tường Vy không phủ nhận.
Dù cô vẫn chưa chính thức đồng ý làm bạn gái Lục Tình Thâm, nhưng cô biết, khi anh đã thích cô như vậy, thì cô không thể nào không chấp nhận. Vì thế, nói họ đã ở bên nhau cũng không sai.
“Không ngờ, Tình Thâm lại mất tỉnh táo đến vậy? Vì một con nhóc như cô mà ngay cả sự nghiệp của mình cũng không cần nữa.”
“Có gì nói thẳng đi.” Sắc mặt Phó Tường Vy trầm xuống.
“Cô cũng biết Tình Thâm là đệ tử của ông nội tôi, đúng không? Tất cả đệ tử ngoại tộc, trước khi trở thành học trò chính thức, đều phải ký hợp đồng với nhà họ Ngô. Suốt đời không được nảy sinh tình cảm với phụ nữ ngoài nhà họ Ngô, nếu không thì cả đời không được làm công việc liên quan đến y học. Một khi vi phạm hợp đồng, tiền bồi thường lớn đến mức anh trai cô có kiếm mấy đời cũng không trả nổi. Cô cũng biết anh ấy yêu nghề này đến mức nào, nếu sau này không được hành nghề y, chẳng khác nào bị chặt tay chặt chân. Cô thật sự nhẫn tâm để Tình Thâm ca của cô sống cả đời trong đau khổ sao? Rồi bị một tiểu công chúa như cô nuôi nhốt?”
Sắc mặt Phó Tường Vy hơi tái đi.
Trước đây cô có nghe loáng thoáng chuyện đệ tử nhà họ Ngô phải ký hợp đồng, nhưng cô không hề biết nội dung cụ thể lại nghiêm khắc đến vậy.
Nếu ở bên cô mà Lục Tình Thâm không thể tiếp tục làm bác sĩ, vậy thì cô nghĩ, anh cả đời này cũng sẽ không hạnh phúc.
Cô không muốn Lục Tình Thâm phải từ bỏ điều mình yêu thích nhất.
“Thật hay giả vậy? Nếu là thật thì nhà họ Ngô các người ép người ta ký loại hợp đồng này, chẳng phải quá bá đạo sao?”
“Họ hoàn toàn có thể không ký. Đây vốn là khế ước bán thân, đã được gia đình anh ta đồng ý, bản thân anh ta cũng đồng ý.” Ngô Thủy Dung đầy vẻ đắc ý.
Gương mặt Phó Tường Vy càng thêm tái nhợt. Cô chợt nhớ tới dáng vẻ thất thần của Lục Tình Thâm sau lần gặp mẹ mình trước đó, không khỏi tự hỏi: rốt cuộc là gia đình thế nào, mới nỡ lòng để con trai ký vào một bản ‘khế ước bán thân’ như vậy?
“Phó Tường Vy, dù cha cô giàu có sánh ngang quốc gia, nhưng cô dám chắc ông ấy sẽ đồng ý cho cô ở bên một người đàn ông hai bàn tay trắng sao? Tình Thâm ca của cô chỉ cần cưới tôi, tương lai sẽ rực rỡ vô cùng! Anh ấy có thể tiếp tục hành nghề y, còn có thể kế thừa toàn bộ nhà họ Ngô. Dù sao ông nội tôi vẫn luôn coi trọng anh ấy, sau này anh ấy nhất định sẽ trở thành bậc thầy y học.”
Trên gương mặt Ngô Thủy Dung luôn nở nụ cười tự tin đến mức khiến người ta muốn đánh.
“Còn cô, chỉ khiến anh ấy trắng tay mà thôi.” Cô ta nhấn mạnh từng chữ một.
Phó Tường Vy chỉ cảm thấy những lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng, không lên không xuống, vô cùng khó chịu.
Cô yêu Lục Tình Thâm, và càng mong anh hạnh phúc.
Nếu những gì Ngô Thủy Dung nói đều là thật, vậy cô phải làm sao đây?
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía trên đầu.
“Đây là chuyện giữa tôi và Vy Vy, không cần cô đến tìm cô ấy để ‘nhắc nhở’.” Không biết từ lúc nào, Lục Tình Thâm đã xuất hiện trong quán cà phê.
Có lẽ đúng lúc tan làm, anh tới đón Phó Tường Vy đi ăn.
“Tình Thâm ca…” Phó Tường Vy bối rối ngẩng đầu nhìn anh.
Ngô Thủy Dung cũng không ngờ anh lại xuất hiện đột ngột như vậy.
“Chẳng lẽ tôi nói sai một chữ nào sao? Anh mà ở bên cô ta, anh sẽ mất tất cả. Nếu hai người đã ở bên nhau rồi thì lập tức chia tay đi, tôi đảm bảo sẽ không nói nửa lời với ông nội. Nhưng nếu các người vẫn cố chấp tiếp tục, tôi nhất định sẽ nói cho ông nội biết.”
Ngô Thủy Dung gần như nghiến răng đe dọa.
Phó Tường Vy ngồi yên không nhúc nhích.
Dù cô có nhà họ Phó làm chỗ dựa, nhưng tình cảm của cô và Lục Tình Thâm còn chưa được gia đình công nhận, sao có thể vào lúc này đem cha mình ra?
Cô chỉ biết, nếu cô bất chấp tất cả mà tiếp tục bám lấy Lục Tình Thâm, thật sự sẽ hại anh.
Không ngờ, đối mặt với lời uy hiếp của Ngô Thủy Dung, Lục Tình Thâm không do dự chút nào. Anh nắm chặt tay Phó Tường Vy, kéo cô nhanh chóng đi về phía cửa quán cà phê.
“Lục Tình Thâm! Anh dám bước thêm một bước nữa thì nhất định sẽ hối hận!” Ngô Thủy Dung gào lên.
Tất cả mọi người trong quán đều quay sang nhìn họ.
Mễ Dung Dung càng siết chặt hai tay thành nắm đấm.
Cô ta nghĩ, Lục Tình Thâm không phải kiểu đàn ông vì tình yêu mà bất chấp tất cả.
Nhưng đáng tiếc, Lục Tình Thâm vẫn không quay đầu lại, kéo Phó Tường Vy rời khỏi quán cà phê.
Anh đưa cô lên xe, một mạch lái tới bờ biển quen thuộc của mình.
Sóng biển cuồn cuộn, đây cũng là lần thứ hai Phó Tường Vy cùng Lục Tình Thâm tới bãi biển này.
Nơi này giống như bí mật riêng của anh, xung quanh không có một bóng người, chỉ có bầu trời xanh, mặt biển xanh thẳm, và bãi cát mềm dưới chân.
Hai người ngồi trên mỏm đá.
Từ lúc rời khỏi quán cà phê tới giờ, Phó Tường Vy vẫn luôn cau mày, trông như sắp khóc đến nơi.
Lục Tình Thâm nhìn thấy biểu cảm ấy trên gương mặt cô, tim anh đau nhói.
Vốn dĩ, với thân phận con gái Phó Thành Dạ, cô lẽ ra cả đời này không cần phải lo lắng hay buồn phiền vì bất cứ chuyện gì. Thế nhưng vì anh, cô lại phải đi làm thêm, lại còn bị người khác cảnh cáo.
“Đừng nghe người khác nói linh tinh, chỉ cần nghe anh là đủ rồi.” Lục Tình Thâm nhìn thẳng vào mắt cô, nhẹ nhàng gạt mấy sợi tóc rơi trên mặt cô.
“Những gì cô ta nói về hợp đồng… là thật sao? Nếu anh ở bên em, anh sẽ trắng tay, cả đời không được làm bác sĩ sao?” Giọng Phó Tường Vy nghẹn ngào hỏi.
“Hợp đồng là thật.” Hơi thở Lục Tình Thâm cũng trở nên nặng nề.
Trước khi gặp Phó Tường Vy, anh chưa từng nghĩ bản hợp đồng này là khế ước bán thân, bởi anh đã chuẩn bị tâm lý cả đời không kết hôn.
Cho tới khi phát hiện mình yêu Phó Tường Vy, anh mới nhận ra, đây là một bản hợp đồng đáng sợ đến nhường nào.
“Vậy phải làm sao? Em không thể liên lụy anh.” Phó Tường Vy lắc đầu.
Rõ ràng chuyện thích anh, cô đã từng kiên định đến vậy.
Nhưng bây giờ, cô lại do dự.
“Vy Vy, hôm đó anh tỏ tình với em không phải là hành động bốc đồng, mà là sau khi đã suy nghĩ rất kỹ. Đối với anh, em quan trọng hơn tất cả.” Anh dùng một tay nâng gương mặt mềm mại của cô.
Đôi mắt Phó Tường Vy khẽ rung lên, lúc này cô mới biết, hóa ra trong lòng Lục Tình Thâm, cô lại có vị trí quan trọng đến như vậy.
“Nhưng anh không thể hành nghề y nữa thì sao? Chẳng phải chẳng khác nào bị cắt đứt tay chân sao?” Trái tim Phó Tường Vy đau nhói từng cơn.