Hơn nữa, lại còn là giai đoạn mập mờ đến mức khiến hội độc thân phải ghen tị, hâm mộ lẫn căm ghét.
Có thể mập mờ với Lục Tình Thâm như vậy, quả thực là chuyện nằm mơ Mễ Dung Dung cũng không dám nghĩ tới.
Cô ta nhìn Phó Tường Vy xuống xe, vừa khe khẽ ngân nga giai điệu, vừa bước những bước nhẹ nhàng vui vẻ vào quán cà phê; lại nhìn Lục Tình Thâm đứng trong xe, dõi theo bóng lưng Phó Tường Vy mãi cho đến khi cô bước hẳn vào trong quán, lúc này anh mới quay đầu xe sang bên kia đường để làm việc. Mễ Dung Dung tức đến nghiến răng ken két.
Mễ Dung Dung thầm yêu Lục Tình Thâm đã rất lâu, cũng biết không ít chuyện liên quan đến anh. Cô ta càng rõ chuyện nhà họ Ngô ký hợp đồng với đệ tử, và càng biết Ngô Thủy Dung được mọi người mặc định là vị hôn thê của Lục Tình Thâm.
Nếu Lục Tình Thâm dám yêu đương với người khác, sự nghiệp của anh coi như chấm hết.
Đã không có được người đàn ông này, Mễ Dung Dung cũng tuyệt đối không để Phó Tường Vy dễ dàng có được.
Theo như cô ta biết, Ngô Thủy Dung rất thích Lục Tình Thâm, lại là người thù dai, có thù tất báo. Nếu biết có kẻ dám nhòm ngó vị hôn phu của mình, nhất định sẽ khiến Phó Tường Vy sống không yên.
Chỉ cần đuổi được Phó Tường Vy khỏi quán cà phê này, cô ta vẫn còn khối cơ hội tiếp cận Lục Tình Thâm.
Nghĩ vậy, Mễ Dung Dung liền lấy số điện thoại Ngô Thủy Dung đã lưu từ lâu ra, nhắn cho cô ta một tin:
“Cô Ngô, cô có nghe nói vị hôn phu của cô có bạn gái nhỏ chưa? Hai người họ đang yêu nhau nồng nhiệt lắm đó! Cô bạn gái nhỏ của anh ta làm việc ở quán cà phê đối diện y quán của anh ấy, tên là Phó Tường Vy.”
Mễ Dung Dung không biết thân phận thật sự của Phó Tường Vy, nhưng Ngô Thủy Dung thì biết rõ mồn một.
Cô ta không ngờ Phó Tường Vy lại trơ trẽn đến vậy, bỏ thân phận thiên kim nhà giàu nhất nước, chạy tới nơi Lục Tình Thâm làm việc để làm nhân viên quầy.
Nhận được tin nhắn, Ngô Thủy Dung tức đến mức suýt ném vỡ điện thoại.
Mấy ngày nay tâm trạng Phó Tường Vy đặc biệt tốt, nên học việc rất nhanh, làm gì cũng gọn gàng lanh lẹ. Ông chủ nhỏ La Gia nhìn trạng thái của cô mà trông như vừa thất tình, còn ông chủ lớn La Tín thì lại vô cùng hài lòng với tinh thần làm việc tích cực ấy. Chỉ trong buổi sáng, ông đã khen Phó Tường Vy không biết bao nhiêu lần.
“Vy Vy, ở nhà chắc em cũng hay làm việc nhà lắm nhỉ? Em đúng là nhân viên chăm chỉ nhất, tiếp thu nhanh nhất mà tôi từng gặp. Cảm ơn em đã tận tâm với quán cà phê của chúng tôi, quay đầu tôi sẽ thưởng thêm cho em.”
“Cảm ơn ông chủ.” Phó Tường Vy cười ngọt ngào đáp.
“Ông chủ không biết đâu, người ta gọi đây là động lực của tình yêu đó.” Hoan Hoan cười phụ họa.
“Nếu yêu đương mà có động lực lớn thế này, tôi mong cả cửa hàng chúng ta đều thoát ế, vậy thì doanh thu chắc phải tăng gấp mấy lần!” La Tín cười nói.
Chỉ có Mễ Dung Dung im lặng lau cốc, liếc Phó Tường Vy bằng khóe mắt, trong lòng nghĩ: với tính cách của Ngô Thủy Dung, chắc chắn chẳng bao lâu nữa sẽ tìm tới cửa hàng này tính sổ với Phó Tường Vy. Đến lúc đó, cô ta nhất định sẽ không chịu nổi.
Thế là vừa lau cốc, Mễ Dung Dung vừa buông lời:
“Yêu đương gì chứ? Theo tôi thấy là làm tiểu tam thì có.”
Nụ cười của Phó Tường Vy cứng lại, sắc mặt đầy khó chịu, phản hỏi:
“Mễ Dung Dung, cô đang đá đểu ai vậy?”
“Tôi không đá đểu, tôi gọi thẳng tên cô đấy, Phó Tường Vy!”
“Đừng tưởng tôi là quả hồng mềm, dễ bị bắt nạt, tưởng tôi không dám kiện cô!”
“Hừ… tôi khuyên cô nên chuẩn bị tâm lý đi. Lát nữa chính thất tìm tới, cô nghĩ xem nên giải thích với người ta thế nào. Biết đâu quỳ xuống xin tha, người ta còn rộng lượng bỏ qua cho.”
“Cô rốt cuộc đang nói cái gì vậy?” Phó Tường Vy hoàn toàn mờ mịt.
Hoan Hoan và Lạc Lạc liếc nhìn nhau, thì thầm bàn tán:
“Chị Dung nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ bác sĩ Lục đã có vợ rồi?”
“Có nghe nói đâu!”
Chính vì những lời này của Mễ Dung Dung mà suốt buổi sáng hôm đó, tâm trạng Phó Tường Vy đều không tốt.
Cho đến gần trưa, quả nhiên đúng như Mễ Dung Dung dự đoán, Ngô Thủy Dung đẩy cửa bước vào quán.
Vừa bước vào, ánh mắt đầy hận ý của cô ta đã khóa chặt gương mặt Phó Tường Vy. Thấy Ngô Thủy Dung thật sự xuất hiện, vẻ mặt đắc ý của Mễ Dung Dung khỏi phải nói.
Cô ta khoanh tay trước ngực, bộ dạng chờ xem kịch hay, còn huých khuỷu tay vào Hoan Hoan bên cạnh:
“Cô chẳng phải thích hóng chuyện nhất sao? Nè! Chính thất tới rồi, Phó Tường Vy chết chắc.”
Hoan Hoan và Lạc Lạc nhìn dáng vẻ khí thế của Ngô Thủy Dung, đều sợ đến tròn mắt, âm thầm toát mồ hôi thay cho Phó Tường Vy.
Khi Phó Tường Vy nhìn thấy Ngô Thủy Dung bước vào quán, sắc mặt cô trầm xuống.
Cô luôn biết Ngô Thủy Dung có ý với Lục Tình Thâm, hơn nữa trưởng bối nhà họ Ngô cũng có ý định gả cô ta cho anh. Người phụ nữ này thậm chí còn tự xưng là vị hôn thê.
Nhưng cô không ngờ, Ngô Thủy Dung lại tìm tới tận quán cà phê nơi cô làm việc.
Chỉ thấy Ngô Thủy Dung đi thẳng tới trước quầy. Mễ Dung Dung giả vờ bước lên hỏi:
“Thưa cô, cô muốn uống gì ạ?”
“Tôi không đến uống cà phê, tôi đến tìm cô ta nói vài câu.” Ngô Thủy Dung nhìn Phó Tường Vy nói.
“Có chuyện gì thì nói thẳng đi.” Phó Tường Vy đáp.
Mễ Dung Dung nén cười, chờ Ngô Thủy Dung tát cho Phó Tường Vy một bạt tai.
Không ngờ rằng, sau khi tới nơi, Ngô Thủy Dung lại cố gắng kìm nén cơn giận, mỉa mai nói:
“Cô Phó, cô đường đường là thiên kim nhà giàu nhất nước, vậy mà lại đến làm việc ở một quán cà phê nhỏ thế này sao? Vì muốn tranh giành Tình Thâm ca với tôi, cô đúng là đã phí không ít tâm tư.”
Lời này vừa dứt, không chỉ Phó Tường Vy mà tất cả mọi người đều sững sờ.
Điều Phó Tường Vy không ngờ tới là, từ ngày cô tới làm việc ở quán này, cha mẹ và Lục Tình Thâm đều từng đến thăm, nhưng không ai vạch trần thân phận của cô. Vậy mà hôm nay, Ngô Thủy Dung lại một câu nói toạc ra sự thật mà cô đã khổ tâm che giấu bấy lâu.
Trong chốc lát, mọi ánh nhìn đầy dị dạng đều dồn hết lên gương mặt Phó Tường Vy.
“Cô Ngô, cô đang nói cái gì vậy? Cô ấy là thiên kim nhà giàu nhất gì chứ? Chỉ là một cô nhân viên bình thường trong quán chúng tôi thôi mà!” Mễ Dung Dung lại là người không thể chấp nhận sự thật này nhất.
“Không phải chứ? Các người đều không biết thân phận của cô ta sao? Xem ra cô Phó đúng là một kẻ nói dối rồi! Nói ra cũng chẳng sợ các người cười, cô ta là con gái của Phó Thành Dạ, tới đây làm việc chỉ là để tán tỉnh vị hôn phu của tôi thôi!” Ngô Thủy Dung phẫn nộ nói.
“Con gái của Phó Thành Dạ?” Mễ Dung Dung lẩm bẩm.
Nghĩ lại chuyện thời gian trước Phó Thành Dạ đột nhiên dẫn trợ lý tới tiêu dùng, không lâu sau Phó phu nhân cũng dẫn bạn thân tới, cả hai vợ chồng họ đều đối xử với Phó Tường Vy dịu dàng khác thường. Tập đoàn Phó thị lại còn vì thế mà hợp tác nhỏ với cửa hàng. Thêm vào đó, cô ta tận mắt thấy Phó Tường Vy ngồi xe sang, đeo đồ trang sức xa xỉ, lại còn họ Phó… Tất cả dấu hiệu đều cho thấy cô có mối quan hệ cực kỳ mật thiết với nhà họ Phó.
Chỉ là Mễ Dung Dung không muốn nghĩ theo hướng đó, nên mới luôn xem thường Phó Tường Vy.
“Sao có thể chứ? Nếu cô ta là thiên kim nhà giàu nhất, cần gì phải đến quán cà phê chúng ta làm việc?” Mễ Dung Dung tức tối nói.
“Cô nghĩ tôi còn nhận nhầm người sao?” Ngô Thủy Dung trợn mắt.
Phó Tường Vy lười để ý ánh mắt của mọi người, nhìn thẳng Ngô Thủy Dung nói:
“Tình Thâm ca chưa từng thừa nhận cô là vị hôn thê của anh ấy.”
Cô không phủ nhận chuyện Ngô Thủy Dung nói cô là thiên kim nhà giàu nhất, coi như đã ngầm thừa nhận.