Chương 535: Tình Thâm ca ca, đừng đánh nữa! đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 535: Tình Thâm ca ca, đừng đánh nữa!.

“Rầm” một tiếng, chiếc cốc rơi xuống đất vỡ tan, không ít khách xung quanh đều ngoái nhìn sang.

Nhân viên đứng phía quầy cũng phát hiện ra sự khác thường của Phó Tường Vi.

La Gia lập tức chạy tới giúp đỡ.

Phó Tường Vi ép mình không nghĩ thêm nữa, cúi đầu nhặt những mảnh cốc vỡ, kết quả là tay bị cứa một đường.

“Vi Vi, em không sao chứ? Để anh, để anh làm cho… Trong phòng nghỉ có băng cá nhân, em mau vào xử lý vết thương đi.”

La Gia vừa nói vừa giúp thu dọn những mảnh thủy tinh trên sàn.

Phó Tường Vi biết trạng thái của mình không ổn, cũng không muốn ảnh hưởng đến việc buôn bán của cửa tiệm, nên mới lùi về phía phòng nghỉ. Chỉ là lúc đi, cô vẫn không nhịn được liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đáng tiếc, Lục Tình Thâm đã cùng người phụ nữ kia bước vào nhà hàng, không còn nhìn thấy họ nữa.

Sau khi vào phòng nghỉ, cô hoàn toàn không có tâm trí tìm băng cá nhân, trong đầu cứ không ngừng hiện lên hình ảnh Lục Tình Thâm ở bên người phụ nữ kia, khiến tay chân cô lạnh ngắt.

“Vi Vi, tay em chảy máu rồi, băng cá nhân ở ngay đây, em không thấy sao?”

La Gia bước vào phòng nghỉ, thấy đầu ngón tay Phó Tường Vi đang nhỏ máu, liền vội vàng lấy băng cá nhân, luống cuống xé lớp dán rồi quấn cho cô.

Lúc này Phó Tường Vi mới hoàn hồn, nói:
“Cảm ơn tiểu ông chủ.”

“Hôm nay em làm sao vậy? Cứ như mất hồn thế. Hay là thế này, trạng thái em kém quá, cứ ngồi nghỉ trong phòng một lát đi, đợi khá hơn rồi hãy ra làm, không sao đâu.” La Gia ân cần nói.

“Vâng, thật sự cảm ơn anh, tiểu ông chủ.”

Phó Tường Vi cũng lo với trạng thái này, lỡ làm phật ý khách thì không hay, nên dứt khoát ở lại phòng nghỉ.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh Lục Tình Thâm cùng một người phụ nữ bước vào nhà hàng, trong lòng cô lại như có một ngọn lửa bùng lên, hoàn toàn không ngồi yên được, nóng đến mức lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi.

Ngồi không yên, cô ở phòng nghỉ một lúc rồi lại mở cửa bước ra ngoài.

Phía quầy, Mễ Dung Dung cùng Hoan Hoan, Lạc Lạc ba người vừa làm việc vừa tán gẫu.

“Nói này, chị xinh đẹp kia rốt cuộc là ai của bác sĩ Lục vậy? Thấy họ ăn cơm cùng nhau cũng thường xuyên lắm, chẳng lẽ là đối tượng hẹn hò của anh ấy?” Hoan Hoan mê chuyện bát quái nói.

“Sao có thể? Cả con phố này ai chẳng biết bác sĩ Lục không có bạn gái.” Mễ Dung Dung phủ nhận.

Phải biết rằng, Lục Tình Thâm là danh y của nước C, ở khu này lại càng nổi tiếng. Cả con phố, ai mà không biết anh? Đương nhiên, mọi người cũng hay bàn tán về đời tư của anh, ai cũng biết anh đang độc thân.

“Hay là chị ấy chính là người mà bác sĩ Lục yêu mà không với tới được, cho nên anh ấy mới độc thân lâu như vậy?” Lạc Lạc đoán.

Lần này, đến Mễ Dung Dung cũng không nói gì nữa.

Phó Tường Vi đứng trước cửa phòng nghỉ, tim càng treo lơ lửng lên cổ họng.

Hóa ra, Lục Tình Thâm thường xuyên ăn cơm cùng người phụ nữ xinh đẹp kia.

Thật ra, cô cũng luôn tò mò, Lục Tình Thâm ưu tú như vậy, vì sao đến tuổi này vẫn còn độc thân. Nếu trong lòng anh có một ánh trăng sáng yêu mà không thể có được, thì mọi chuyện đều có thể giải thích.

Nhưng vì sao vừa nghĩ đến việc Lục Tình Thâm có thể thích người khác, tim cô lại đau đến nghẹt thở như vậy?

Cả ngày hôm đó, Phó Tường Vi đều trong trạng thái thất thần.

Tối hôm ấy, sau khi tan làm, Phó Tường Vi không trực tiếp bắt xe về nhà.

Từ sau lần bị Mễ Dung Dung nhìn thấy cô được xe sang đưa đón, cô không cho tài xế trong nhà đến đón nữa, mà tự bắt taxi về.

Dù sao Phó Tường Vi chưa từng được công khai, nên Phó Thành Dạ và vợ cũng cho phép cô sống cuộc sống bình thường. Yêu cầu duy nhất của gia đình với cô là phải về nhà đúng giờ.

Cô sợ trạng thái hôm nay không tốt, bị người nhà nhìn ra, nên một mình đi dạo trên phố, muốn xua tan sự uất ức trong lòng.

Đi mãi đi mãi, chính cô cũng không biết mình đã đi đến đâu.

Lúc này, đối diện có mấy thanh niên đi tới. Dưới ánh đèn đường, mấy chàng trai ấy chăm chăm nhìn Phó Tường Vy xinh đẹp.

Ánh mắt trần trụi ấy khiến cô lạnh sống lưng. Trong đó có một thanh niên ngậm điếu thuốc, trực tiếp tiến lại gần, rõ ràng là đã uống rượu, lúc tới gần, mùi rượu phả thẳng vào mặt cô.

Phó Tường Vi hoảng sợ, theo phản xạ lùi lại.

Kết quả, vừa lùi được mấy bước thì có người từ phía sau đặt tay lên vai cô.

“Vy Vy, sao em lại đi đến đây? Chẳng phải anh bảo em rẽ trái sao?” La Gia nháy mắt với Phó Tường Vi.

Lúc này cô mới nhận ra, La Gia đang giả làm bạn trai của cô, để đám côn đồ biết khó mà lui.

“Anh là ai hả? Con bé này Đông Đông ca bọn tôi để mắt tới, anh cũng dám chạm vào à?”
Một tên đứng sau gã thanh niên ngậm thuốc đẩy La Gia một cái.

La Gia không những không sợ mà còn siết chặt vai Phó Tường Vi hơn, nói:
“Đây là bạn gái tôi, xin lỗi xin lỗi, cô ấy đi nhầm đường.”

“Tiểu mỹ nhân, thật à? Đây là đàn ông của cô sao?” gã thanh niên được gọi là Đông Đông ca hỏi Phó Tường Vi.

Ở đầu kia con phố, tâm trạng của Lục Tình Thâm hôm nay cũng vô cùng tệ. Anh cũng không lái xe về nhà, mà một mình đi bộ trên con đường vắng này, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng bên kia đường.

Vốn dĩ khi thấy Phó Tường Vi bị một đám lưu manh vây quanh, phản ứng đầu tiên của anh là muốn chạy qua. Không ngờ La Gia lại nhanh hơn anh một bước, đến bên cạnh cô, còn tự xưng là bạn trai của cô.

“Đúng! Anh ấy là bạn trai tôi.” Phó Tường Vi run rẩy trả lời.

Trong tình huống này, cô chỉ có thể nói dối để tự bảo vệ mình.

Nghe Phó Tường Vi nói La Gia là bạn trai, lại nhìn thấy hai người khoác vai nhau, Lục Tình Thâm cũng không hiểu vì sao tim mình thắt lại. Đây là lần đầu tiên anh cảm nhận rõ rệt đến sự ghen tuông trong lòng.

Những ngày này, Phó Tường Vi làm việc ở quán cà phê, anh hầu như ngày nào cũng ghé, tự nhiên nhìn ra được La Gia rất thân với cô.

La Gia luôn vây quanh Phó Tường Vi, tận tình dạy cô những việc trong công việc, mà Phó Tường Vi dường như cũng không hề bài xích anh ta.

Chẳng lẽ lúc trước cô bé không nói bừa, việc cô đến đây làm thật sự không phải vì anh?

Mà là vì La Gia này?

Hay nói cách khác, ban đầu là vì anh, nhưng bây giờ đã ở bên La Gia rồi sao?

Ngay lúc đó, Lục Tình Thâm chỉ cảm thấy cơn giận bốc lên ngùn ngụt.

“Có bạn trai càng tốt! Ha ha ha! Đông Đông tôi thích nhất là cướp đồ của người khác!” Đông Đông hít mạnh một hơi thuốc, rồi ném đầu thuốc xuống đất.

Đúng lúc này, Lục Tình Thâm sải bước xông lên, một cước đá văng Đông Đông ca.

Sau đó, anh như phát điên, từng quyền từng quyền nện thẳng vào mặt gã Đông Đông trêu ghẹo Phó Tường Vi.

Mấy tên đàn em phía sau thấy dáng vẻ như muốn giết người của Lục Tình Thâm thì sợ đến ngây người.

“Tình Thâm ca ca, đừng đánh nữa, đánh nữa sẽ xảy ra án mạng đó!” Phó Tường Vi vội vàng chạy lên, nắm chặt cánh tay Lục Tình Thâm.

Cô thật sự không ngờ, Lục Tình Thâm lại một lần nữa xuất hiện đúng lúc cô gặp nguy hiểm.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message