“Vâng, hai vị phu nhân, tổng cộng hai ly là bốn mươi sáu tệ, cảm ơn ạ.” Phó Tường Vi cố nén cười nói.
Gọi đồ xong, Tiêu Hi Hi và Nhan Tân Nhi quay người tìm chỗ ngồi.
Khi hai người ngồi xuống, vừa trò chuyện vừa mỉm cười nhìn về phía quầy, hoàn toàn không hề xuất hiện cảnh “quý phu nhân bắt tiểu tam” như Mễ Dung Dung mong đợi, khiến cô ta thất vọng đến cực điểm.
“Chị Dung, sao em càng lúc càng cảm thấy thân phận của Vy Vy hình như không đơn giản nhỉ? Em làm ở đây lâu như vậy, chưa từng thấy nhân vật lớn nào tới quán, từ sau khi Vy Vy đến, thì Phó tổng đã tới, giờ ngay cả Phó phu nhân cũng dẫn bạn thân đến. Toàn là những người chỉ thấy trên báo chí thôi đó! Thật sự quá khó tin.” Hoan Hoan – người mê bát quái – đúng là được mở mang tầm mắt.
Có thể nhìn thấy nhân vật trên tin tức ở cự ly gần, đối với người thích hóng chuyện mà nói, quả thực là hạnh phúc nhất trần đời.
“Thật ra chị Dung nói cũng không sai, Vy Vy nếu có thân phận đặc biệt gì, thì cũng chẳng cần tới quán mình làm việc. Cho nên theo em thấy, Vy Vy chính là phúc tinh của quán chúng ta. Gần đây làm ăn tốt hẳn lên, còn hợp tác được với tập đoàn Phó thị, em với anh trai cũng không còn lo quán sập nữa.” La Gia cười nói.
Ngay cả La Tín cũng phụ họa:
“Chị Dung à, từ giờ trở đi chị nhất định đừng nhắm vào tiểu phúc tinh của quán mình nữa nhé!”
Ông chủ lớn nhỏ đều đã lên tiếng, nếu Mễ Dung Dung còn nói tiếp thì lại càng lộ ra lòng dạ hẹp hòi.
Cô ta chỉ có thể âm thầm thề trong lòng, sớm muộn gì cũng tìm được nhược điểm của Phó Tường Vi, để cả thế giới biết cô giả tạo đến mức nào.
Chỉ cần có cơ hội, nhất định phải khiến Phó Tường Vi mất mặt.
Không lâu sau, cà phê đã pha xong.
Vốn Hoan Hoan muốn mang cà phê ra để tiện bát quái ở cự ly gần, nhưng ông chủ lớn La Tín nói:
“Hoan Hoan, để tiểu phúc tinh Vy Vy của chúng ta đi đi.”
“Cũng đúng! Cảm giác Phó phu nhân hình như rất thích Vy Vy, vừa vào quán đã cười với cậu ấy. Em không đi tự chuốc phiền nữa đâu. Vy Vy, cậu mang ra nhé!” Hoan Hoan rất có tự giác, giao luôn việc mang cà phê cho Phó Tường Vi.
Thế là Phó Tường Vi bưng cà phê, đi về phía Tiêu Hi Hi và Nhan Tân Nhi.
Cho dù Tiêu Hi Hi chỉ là tới thăm con gái, vẫn luôn cố gắng kiềm chế tình yêu thương dành cho con, nhưng ánh mắt trìu mến thì không sao giấu nổi.
Người tinh ý liếc mắt một cái là nhìn ra, Tiêu Hi Hi rất yêu mến Phó Tường Vi.
Nhìn ánh mắt dịu dàng thân thiết mà Tiêu Hi Hi dành cho Phó Tường Vi, khiến Mễ Dung Dung trăm nghĩ cũng không ra.
Cô ta thầm nghĩ, chẳng lẽ ông già mà Phó Tường Vi bám vào không phải là Phó Thành Dạ, mà là một nhân vật quyền cao chức trọng khác? Cho nên vợ chồng Phó Thành Dạ mới kính trọng cô ta như vậy?
Tóm lại, cho dù Phó Tường Vi có họ Phó, cô ta cũng không tin Phó Tường Vi là tiểu công chúa nhà họ Phó.
Khi Phó Tường Vi đi tới trước mặt Tiêu Hi Hi, cô nhỏ giọng nói:
“Mẹ, dì, sao hai người lại tới đây?”
“Hai dì cháu hôm nay không có việc gì, đi dạo phố một lát, mẹ cháu nói cháu làm việc gần đây, nên tiện đường ghé qua xem cháu.” Nhan Tân Nhi cũng phối hợp nhỏ giọng nói.
Mặt Phó Tường Vi đỏ bừng.
“Ra vậy à? Thế hai người cứ uống trước đi, con phải quay lại làm việc tiếp.”
“Biết rồi biết rồi! Chúng ta sẽ không để đồng nghiệp của con phát hiện ra sự thật đâu.” Nhan Tân Nhi cười nói.
Sau khi Phó Tường Vi đi xa, Nhan Tân Nhi nói với Tiêu Hi Hi:
“Càng nhìn Vy Vy, càng giống cậu hồi trước. Đứa trẻ này nghĩ thế nào mà lại chạy tới đây làm việc vậy?”
“Không biết nữa! Chỉ cần con bé vui là được rồi. Cậu nhìn xem, nó vui vẻ như vậy, cứ để nó làm theo ý mình đi.” Tiêu Hi Hi đáp lại với vẻ mặt đầy cưng chiều.
“Cũng phải, con còn nhỏ, có suy nghĩ của riêng mình, làm cha mẹ thì ủng hộ là được.”
“Ừ, dù mình hận không thể đặt con bé ở nhà mà nâng niu, nhưng vẫn phải tôn trọng con thôi.” Tiêu Hi Hi cảm khái nói.
Tìm con gái bao nhiêu năm trời, thật vất vả mới tìm lại được, đối với cô mà nói, mỗi ngày được gặp Phó Tường Vy đã là vô cùng hạnh phúc rồi, làm sao nỡ kiểm soát suy nghĩ của con?
Tuy Tiêu Hi Hi và Nhan Tân Nhi ngồi trong quán trò chuyện không ảnh hưởng tới công việc của Phó Tường Vi, nhưng vì mẹ và bạn của mẹ ở trong quán, Phó Tường Vi vẫn cảm thấy rất ngại.
Khi cô rửa ly, rõ ràng cảm nhận được ánh mắt đau lòng mà Tiêu Hi Hi nhìn về phía mình.
Phó Tường Vi thầm nghĩ, quay về phải nói với mẹ một tiếng, tốt nhất là đừng tới quán nữa.
Dù sao cô là đi làm, chứ đâu phải tới hưởng phúc, chắc chắn phải làm việc rồi!
Trước khi rời đi, Tiêu Hi Hi và Nhan Tân Nhi còn đặc biệt đi tới quầy, nói:
“Cà phê quán các cháu khá ngon đấy, có làm thẻ hội viên không? Tôi muốn nạp một thẻ, sau này có thể thường xuyên tới uống.”
Vừa nghe Tiêu Hi Hi nói muốn thường xuyên tới, Phó Tường Vy suýt thì sợ đến tè ra quần, vội vàng nói:
“Quán chúng cháu hiện tại chưa làm thẻ hội viên ạ.”
“Chị à, đề nghị của chị rất hay, lần sau chúng tôi sẽ cân nhắc làm chế độ hội viên.” La Gia vội vàng bước tới nói.
Dù sao lời của Phó Tường Vi nghe cũng có vẻ như muốn “đuổi khách”.
“Được được… quán này thật sự rất tốt, cô bé này cũng rất lễ phép.” Tiêu Hi Hi khen ngợi.
Hình như mỗi nhân vật lớn tới đây, đều khen Phó Tường Vi một lượt, mọi người cũng đã quen rồi.
Có thể tưởng tượng được, sau khi Tiêu Hi Hi rời đi, mọi người lại vây quanh Phó Tường Vi mà ghen tị.
“Trước đó chị Dung còn nói Phó phu nhân tới bắt tiểu tam, rõ ràng người ta đối xử với Vy Vy tốt vô cùng mà.” Lạc Lạc cười nói.
“Chỉ có thể nói, Vy Vy đúng là có gương mặt rất dễ được yêu mến.”
Mễ Dung Dung nghe vậy, tức đến mức một chữ cũng không nói ra được.
Từ sau khi Tiêu Hi Hi cũng đã tới, trong quán ngoại trừ Mễ Dung Dung, không còn ai không nói chuyện với Phó Tường Vi nữa. Tin đồn do Mễ Dung Dung bịa ra về mối quan hệ mờ ám giữa cô và Phó Thành Dạ cũng tự sụp đổ, thế là khi đi làm, tâm trạng của cô lại trở nên vui vẻ như thường.
Nghĩ tới chuyện này, Phó Tường Vi thật lòng cảm ơn mẹ đã tới thăm ca.
Ngày hôm đó, khi cô vẫn bận rộn trong quán như mọi khi, vô tình nhìn qua cửa kính sát đất, thấy một bóng dáng quen thuộc ở phía bên kia đường.
Chỉ thấy Lục Tình Thâm sau khi rời khỏi phòng khám, sóng vai cùng một người phụ nữ khí chất xuất chúng bước vào một nhà hàng bên cạnh.
Đây là lần đầu tiên, kể từ khi quen Lục Tình Thâm tới nay, Phó Tường Vi nhìn thấy anh đi cùng một người phụ nữ.
Dù chỉ nhìn tuổi cũng biết người phụ nữ đó lớn hơn anh, nhưng đối phương được bảo dưỡng rất rất tốt, dáng vẻ uyển chuyển yêu kiều. Bây giờ chuyện yêu chị – em đang rất thịnh hành, việc cô ấy lớn tuổi hơn Lục Tình Thâm cũng chẳng nói lên điều gì.
Ngược lại, nhìn anh đi bên cạnh một người phụ nữ vừa có khí chất vừa xinh đẹp, tim Phó Tường Vi bỗng hụt mất một nhịp.
“Vy Vy… Vy Vy…” La Gia gọi liền hai tiếng, Phó Tường Vi mới hoàn hồn.
“Hả?” Phó Tường Vi hoàn toàn mất tập trung.
“Bàn đó khách đi rồi, mau đi dọn dẹp đi.”
“Vâng… vâng ạ.”
Ánh mắt Phó Tường Vi vẫn không rời khỏi cảnh tượng bên kia đường ngoài cửa kính, cả người như mất hồn, ngay cả tâm trạng thu dọn cũng chẳng còn.
Cô đang nghĩ, rốt cuộc là người phụ nữ thế nào, mới có thể đứng gần Lục Tình Thâm đến vậy?