Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn Đới Tường Vy đều như đang nói với cô rằng: cô quá không biết lượng sức mình.
Lúc này Đới Tường Vy mới ý thức được, so với tiểu công chúa mà nhà họ Phó vất vả lắm mới tìm về, địa vị của cô quả thực quá nhỏ bé.
Nhưng cô chỉ muốn nói cho ra lẽ mà thôi. Cô tin người nhà họ Phó không phải là kiểu người ngang ngược vô lý.
Nếu Phó Tuấn Nam cũng giống mọi người, không màng đúng sai, chỉ biết bênh vực em gái mình, vậy thì cô cũng chẳng còn gì để nói nữa.
“Anh không gọi Phó thiếu gia tới, sao biết anh ấy nhất định sẽ không đứng về phía sự thật?” Đới Tường Vy nói.
“Gọi anh tôi thì gọi anh tôi, cô nghĩ tôi sợ cô chắc? Có lẽ cô không biết ba mẹ tôi và anh tôi cưng tôi tới mức nào đâu?” Phó Niệm Niệm đầy vẻ khinh thường.
Hai ngày nay, cô ta thỉnh thoảng còn làm nũng trước mặt vợ chồng Phó Thành Dạ, nhưng vì nhà họ Phó đã tìm kiếm tiểu công chúa hơn mười năm, khó khăn lắm mới đón cô ta về nhà, nên cô ta nói một thì nhà họ Phó tuyệt đối không nói hai.
Bọn họ đâu biết Đới Tường Vy mới là thiên kim thật, cô ta nghĩ Đới Tường Vy thì là cái thá gì?
Vừa hay, gọi Phó Tuấn Nam tới xong, Đới Tường Vy sẽ biết mình có bao nhiêu cân lượng. Đến lúc Phó Tuấn Nam trở mặt với cô, cô nhất định sẽ thất vọng đến tột cùng, đúng ý chủ nhân Đới Tự của cô ta.
Vừa dứt lời, Phó Niệm Niệm đã lấy điện thoại ra, tự tay gọi cho Phó Tuấn Nam.
“Anh ơi, anh đang ở đâu vậy? Em tủi thân quá… con nhỏ đó đụng ngã em, còn làm vỡ cả chiếc vòng ngọc gia truyền mẹ tặng cho em nữa. Nó không xin lỗi thì thôi, còn lớn tiếng đòi anh tới phân xử, nói em chỉ là con bé nhà quê lớn lên ở nông thôn, không biết quy củ… hu hu hu, anh mau tới đi.”
Phó Niệm Niệm vừa khóc vừa thêm mắm dặm muối nói với Phó Tuấn Nam ở đầu dây bên kia.
Rõ ràng biết những lời cô ta nói không có câu nào là thật, nhưng người thân thường hay bênh vực lẫn nhau, huống hồ Phó Niệm Niệm lại là đứa con mà nhà họ Phó khó khăn lắm mới tìm về, ai lại đi nghi ngờ lời cô ta nói chứ?
Liên Y Đan và những người vốn luôn ghen tị với Đới Tường Vy, nghe Phó Niệm Niệm khóc lóc trong điện thoại, sắc mặt ai nấy đều vô cùng đặc sắc.
Mọi người đều chuẩn bị tinh thần xem trò hay.
Nghĩ đến cảnh lát nữa Phó Tuấn Nam tới, sẽ “vả mặt” Đới Tường Vy thế nào, ai nấy đều thấy vô cùng hưng phấn.
Khoảng thời gian này, nhờ có Phó Tuấn Nam che chở, Đới Tường Vy quả thực được hưởng không ít đặc quyền trong công ty. Ví dụ như còn chưa chuyển chính thức, cô đã có phòng ký túc xá để nghỉ trưa, ai nhìn mà chẳng ghen tị?
Phó Tuấn Nam nghe xong lời Phó Niệm Niệm, cau mày nói:
“Em đứng yên đó đợi anh, anh xuống ngay.”
Cúp điện thoại xong, Phó Niệm Niệm đắc ý nhìn Đới Tường Vy:
“Như ý cô rồi đó, anh tôi sắp xuống.”
Đới Tường Vy âm thầm hít sâu một hơi. Tuy cô tin nhân phẩm của Phó Tuấn Nam không có vấn đề, nhưng đứng giữa em gái ruột và cô, trong lòng cô vẫn không tránh khỏi lo lắng anh sẽ bênh người thân hơn là bênh lẽ phải.
Không lâu sau, Phó Tuấn Nam xuất hiện.
“Có chuyện gì vậy?”
Khi thấy tay Phó Niệm Niệm đang chảy máu, còn chiếc vòng tay mà mẹ anh cất giữ bao năm lại vỡ tan trên đất, Phó Tuấn Nam lập tức cau chặt mày.
“Anh à, chính là Đới Tường Vy đó. Cô ta chắc là ghen tị với em. Lúc nãy em đi nhà vệ sinh, cô ta đột nhiên lao tới cố ý đụng ngã em. Anh nhìn đi, em còn bị thương thế này.” Phó Niệm Niệm vừa nói vừa rơi hai giọt nước mắt.
Đới Tường Vy thật sự cạn lời. Thiên kim nhà họ Phó sao lại có thể đê tiện đến mức này?
Ban đầu, nhà họ Phó tìm lại được con gái, cô còn thay họ vui mừng. Nhưng sau khi thấy rõ nhân phẩm của Phó Niệm Niệm, cô đột nhiên cảm thấy, tìm về một đứa con như vậy chưa chắc đã là chuyện tốt.
“Vy Vy?” Phó Tuấn Nam không thể tin nổi nhìn về phía Đới Tường Vy.
Trong điện thoại, anh chỉ biết Phó Niệm Niệm nói mình chịu uất ức không nhỏ, nhưng không ngờ người khiến cô ta uất ức lại là Đới Tường Vy.
Tất cả mọi người có mặt đều lộ ra vẻ mặt đắc ý.
Vị quản lý mới sợ bị liên lụy, vội vàng nói:
“Phó thiếu gia, tiểu thư nói chỉ cần đuổi việc Đới Tường Vy là được, không truy cứu tổn thất chiếc vòng.”
Cô nghĩ, làm vậy cũng là tốt cho Đới Tường Vy. Dù sao vòng ngọc gia truyền nhà họ Phó chắc chắn vô cùng đắt giá, nếu Đới Tường Vy không biết điều mà tiếp tục dây dưa, lỡ đâu Phó Niệm Niệm nổi giận, bắt cô bồi thường thì càng rắc rối hơn.
“Khoan đã… tôi không tin Vy Vy là loại người như em nói.” Phó Tuấn Nam lên tiếng ngay sau đó.
Gương mặt nhỏ nhắn vốn tái nhợt của Đới Tường Vy thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi ngay sau đó là niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt.
Cô thầm nghĩ, quả nhiên là Phó Tuấn Nam. Cô biết mình không nhìn nhầm người.
“Anh tin cô ta mà không tin em sao? Anh nhìn xem em thành ra thế này rồi! Hơn nữa, em cần gì phải chấp nhặt với một lễ tân quèn chứ?” Phó Niệm Niệm càng cảm thấy tủi thân.
Cô ta thật sự không ngờ, bình thường ở nhà Phó Tuấn Nam đối xử với cô ta rất tốt, vậy mà trước mặt Đới Tường Vy, anh lại bắt đầu thiên về phía Đới Tường Vy.
Chẳng lẽ giữa song sinh còn có thể có cảm ứng sao?
“Vy Vy, em nói anh nghe, rốt cuộc chuyện này là thế nào?” Phó Tuấn Nam hỏi.
Lúc này Đới Tường Vy mới lên tiếng:
“Phó thiếu gia, là thế này. Khi tôi vừa từ nhà vệ sinh đi ra, cô Phó đột nhiên chạy tới đụng vào tôi, rồi tự mình cố ý ngã xuống đất, làm vỡ vòng tay. Sau đó còn quay lại bảo quản lý đuổi việc tôi. Đây rõ ràng là ác nhân cáo trạng trước.”
“Đới Tường Vy, cô đừng có vu khống! Hơn nữa đây là anh tôi, cô đứng trước mặt anh tôi mà mách tội tôi, cô không thấy buồn cười sao?” Phó Niệm Niệm nhếch môi cười lạnh.
“Niệm Niệm, đừng đánh tráo đúng sai. Bây giờ anh có phải anh em hay không không quan trọng, quan trọng là sự thật rốt cuộc là gì. Nếu em thật sự vu oan cho Vy Vy, em nhất định phải xin lỗi. Nhà họ Phó chúng ta luôn lấy nhân phẩm làm đầu, đó là điều ba mẹ đã dạy anh từ nhỏ.” Phó Tuấn Nam trầm giọng nói.
Sắc mặt Phó Niệm Niệm lúc xanh lúc trắng:
“Anh… trước mặt nhiều người như vậy mà anh nói thế, chẳng khác nào không cho em chút thể diện nào. Anh không sợ tối về ba mẹ mắng anh sao?”
“Nếu em thật sự cố ý vu oan cho người khác, anh tin ba mẹ cũng sẽ đứng về phía Vy Vy.”
Phó Tuấn Nam hoàn toàn không có ý bênh vực mù quáng, anh quay sang nói:
“Gọi phòng bảo vệ điều camera lên, xem là biết đầu đuôi câu chuyện ngay.”
Những lời này của Phó Tuấn Nam khiến Đới Tường Vy cảm thấy vừa bất ngờ vừa xúc động, trong lòng vô cùng biết ơn anh, điểm đánh giá của anh trong lòng cô lại tăng lên không ít.
Liên Y Đan và đám người hóng chuyện khác thì sau khi hết kinh ngạc, chỉ cảm thấy vô cùng mất hứng. Bọn họ còn tưởng hôm nay sẽ được thấy cảnh Đới Tường Vy bị đuổi đi trong thảm hại.
Không ngờ Phó Tuấn Nam lại bênh vực cô đến vậy?
Nếu đổi thành người khác đắc tội với Phó Niệm Niệm, e rằng đã không được đối xử tốt như thế này.
“Thôi thôi… em không chấp nhặt với cô ta nữa. Anh à, em thật sự quá thất vọng về anh.” Phó Niệm Niệm giả vờ rộng lượng nói.
Dù sao nếu thật sự điều camera lên, hình tượng của cô ta chắc chắn sẽ sụp đổ.