Tiêu Hi Hi mặt đỏ bừng, ánh mắt lấp lửng đáp:
“Em có trộm nhìn đâu chứ?”
“Không trộm nhìn mà em đang nhìn anh đấy thôi, còn nói không trộm nhìn?” Phó Thành Dạ không chịu buông tha, tiếp tục trêu cô.
“Anh không nhìn em, sao biết em nhìn anh?” Tiêu Hi Hi lấy hết can đảm phản bác xong, lại ngước mắt nhìn về phía Phó Thành Dạ.
Bốn mắt chạm nhau, như thể có dòng điện chạy qua, cả hai đều đỏ mặt.
Ngay sau đó, ánh mắt cùng lúc né tránh, quay đi chỗ khác.
Hai người im lặng cúi đầu ăn sáng. Lúc này, Tiêu Hi Hi lấy hết dũng khí phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
“À… em thấy Điền Nhã Viện hình như bị phong sát rồi, cư dân mạng đều đoán là anh làm, có thật không?”
Thực ra Tiêu Hi Hi còn muốn hỏi, có phải vì chuyện tối qua không? Nhưng nghĩ lại, cô dù sao cũng chỉ là nhân viên của anh, vẫn nên giữ một chút ranh giới.
Hơn nữa, nói ra những lời đó, không khỏi quá tự cho mình là đúng. Phó Thành Dạ sao có thể vì cô mà ra tay tàn nhẫn với một người bạn cũ như vậy được?
Bất cứ fan nào hiểu Điền Nhã Viện đều biết, cô ta là người vô cùng coi trọng sự nghiệp, vì sự nghiệp có thể bất chấp tất cả. Phó Thành Dạ phong sát cô ta, không cho cô ta lộ diện trước công chúng, chẳng khác nào chặt đứt tay chân của cô ta.
“Đúng.” Phó Thành Dạ không phủ nhận, trả lời thẳng thừng.
Tiêu Hi Hi vừa kịp uống một ngụm nước trái cây để che giấu sự căng thẳng trong lòng, nghe vậy liền bị sặc, ho liên tục.
Đợi Tiêu Hi Hi ổn định lại, Phó Thành Dạ mới nói tiếp:
“Anh đã nói với em rồi, anh và Điền Nhã Viện chỉ là bạn học, ngoài ra không có bất kỳ quan hệ nào khác.”
Phó Thành Dạ lại một lần nữa giải thích về mối quan hệ giữa mình và Điền Nhã Viện.
Vì Điền Nhã Viện nhiều lần dây dưa không rõ ràng, Tiêu Hi Hi suýt nữa đã quên mất chuyện anh từng giải thích trước đó. Nghe xong, tâm trạng cô bỗng trở nên nhẹ nhõm hẳn.
Đúng lúc này, điện thoại của Phó Thành Dạ vang lên.
Anh nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình thì khẽ nhíu mày, sau đó đặt điện thoại xuống bàn, không nghe máy, rồi nói với Tiêu Hi Hi:
“Ăn đi.”
Tiêu Hi Hi cũng không xen vào chuyện riêng của Phó Thành Dạ, càng không hỏi ai gọi tới. Nhưng đối phương cứ gọi mãi không chịu buông tha. Dù Phó Thành Dạ đã chuyển điện thoại sang chế độ rung, cuộc gọi vẫn tiếp tục.
Cuối cùng, Phó Thành Dạ mới nhấc máy.
Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng khóc nức nở gần như sụp đổ của Điền Nhã Viện.
“Phó Thành Dạ, em biết anh yêu em, nhưng tại sao anh lại dùng cách hủy hoại em để buộc em từ bỏ anh? Lần này anh thật sự đi quá giới hạn rồi, anh biết không?”
Giọng Điền Nhã Viện lớn đến mức dường như muốn chui ra khỏi ống nghe, ngay cả Tiêu Hi Hi cũng nghe rõ từng chữ.
Cô sợ đến mức tốc độ gắp thức ăn cũng chậm lại.
Thật không hiểu nổi, Phó Thành Dạ đã làm đến mức này rồi, vì sao Điền Nhã Viện vẫn cho rằng anh yêu cô ta?
“Điền Nhã Viện, cô bị lừa đá vào đầu à? Tôi đâu có bệnh… Nếu tôi thật sự có ý với cô, tôi còn làm như thế này sao?” Phó Thành Dạ tức đến mức không biết nói gì.
“Chẳng phải anh vì có bệnh nên tự ti sao? Vì anh tuyệt tự, không muốn làm lỡ dở cuộc đời em, nên mới dùng cách này ép em từ bỏ anh. Nhưng lần này anh thật sự quá đáng rồi, lập tức, ngay bây giờ, anh phải gỡ phong sát cho em!” Ở đầu dây bên kia, Điền Nhã Viện gào thét.
Tiêu Hi Hi đã nghe rõ lời đối phương nói.
Trong những ngày làm việc ở tập đoàn Phó thị, điều cô nghe nhiều nhất chính là tin đồn Phó Thành Dạ “không được”. Hôm nay nghe Điền Nhã Viện nói anh tuyệt tự, cô cuối cùng cũng hiểu nguồn gốc của những lời đồn đó từ đâu ra.
Phó Thành Dạ hẳn cũng biết Tiêu Hi Hi đã nghe thấy, liền ngẩng mắt nhìn cô. Hai người chạm mắt nhau.
Ánh mắt Tiêu Hi Hi vô cùng phức tạp.
Còn Phó Thành Dạ thì như muốn nói lại thôi, muốn giải thích gì đó, nhưng lại có một cảm giác bất lực không sao giải thích được.
Tiêu Hi Hi không muốn hiểu, nhưng từ ánh mắt của Phó Thành Dạ, cô đã hiểu ra nguồn cơn của lời đồn anh “không được”.
Hóa ra cái “không được” của Phó Thành Dạ là kiểu này, chứ không phải kiểu kia.
Tiêu Hi Hi đột nhiên nhớ đến đêm đó cô và Phó Thành Dạ làm tới bảy lần, sau đó cũng không có biện pháp nào. Ban đầu cô còn lo lắng sẽ mang thai, nhưng sau khi biết Phó Thành Dạ tuyệt tự, cô liền thở phào nhẹ nhõm.
Cô còn nhỏ tuổi, lại không hiểu nhiều về kiến thức tránh thai. Sau đó vì quá nhiều chuyện phiền lòng, căn bản không có tâm trạng suy nghĩ kỹ về đêm hôm đó, dẫn đến việc bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để uống thuốc tránh thai.
Xem ra, cô sẽ không mang thai rồi.
Chỉ là cô không cần lo, còn Phó Thành Dạ thì đáng thương thật.
Gia nghiệp lớn như vậy, lại là con trai độc nhất, thế mà tuyệt tự.
Chuyện này khác gì ăn mì gói không có gói gia vị, có súng mà không có đạn chứ?
Đối mặt với tiếng gào thét như bão tố của Điền Nhã Viện, Phó Thành Dạ trực tiếp cúp máy.
Sau đó, khi anh nhìn lại Tiêu Hi Hi, phát hiện ánh mắt cô bé này nhìn anh đã bắt đầu tràn đầy sự cảm thông.
Anh rất muốn nói gì đó, nhưng chuyện anh tuyệt tự là sự thật, thật sự không biết giải thích thế nào.
Thực ra Tiêu Hi Hi cũng rất hy vọng lần này anh có thể giải thích thêm, nhưng tiếc là anh không nói gì cả, chẳng khác nào mặc nhiên thừa nhận lời của Điền Nhã Viện.
Chẳng lẽ sự thật đúng như lời Điền Nhã Viện nói, Phó Thành Dạ vì tự ti nên mới nghĩ đủ mọi cách làm cô ta đau lòng?
Nghĩ đi nghĩ lại, nếu không phải vì lý do này, thật sự không còn lý do nào khác để Phó Thành Dạ nhằm vào Điền Nhã Viện như vậy. Dù sao, cô cũng sẽ không nghĩ anh làm thế là để bênh vực mình.
Cô biết thân phận mình thế nào, căn bản không dám mơ tưởng gì xa xôi.
Ở một nơi khác, Tiêu Na và mấy cô bạn thân đang ở trong căn phòng trọ, cùng nhau nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, vẻ mặt đầy không thể tin nổi.
Chuyện Điền Nhã Viện đột nhiên bị phong sát, đêm qua bọn họ chính là những người “ăn dưa” tuyến đầu. Trong phần bình luận đều nói, Điền Nhã Viện là vì đắc tội Phó Thành Dạ trong bữa tiệc rượu nên mới bị phong sát.
Nói cách khác, Điền Nhã Viện bị phong sát là vì bắt nạt Tiêu Hi Hi?
Không phải chứ? Phó Thành Dạ vì bênh vực Tiêu Hi Hi mà phong sát người bạn quen biết từ nhỏ?
“Sao có thể chứ?” Tiêu Na tức đến mức nổi đóa.
“Na Na, cơ hội đổi đời của cậu tới rồi đó. Sau này ôm chặt đùi Tiêu Hi Hi, mấy chị em chúng ta có vượt giai tầng được hay không là trông vào cậu đấy.”
“Hôm qua các cậu chẳng đều có mặt sao? Tiêu Hi Hi đâu phải bạn gái chính thức của anh ta, không thể nào vì Tiêu Hi Hi mà phong sát Điền Nhã Viện được.” Trong lòng Tiêu Na rối bời.
Vốn dĩ chị họ từ chim sẻ hóa phượng hoàng, cô nên vui mới đúng, dù sao cô cũng có thể được hưởng ké chút ánh sáng.
Nhưng vừa nghĩ đến người từ nhỏ đến lớn luôn bị mình giẫm dưới chân, đột nhiên trở thành tồn tại mà mình không với tới nổi, trong lòng cô lại dâng lên cảm giác chua chát khó chịu.
Cô đen mặt, không còn tâm trạng tiếp tục bàn luận chuyện này với mấy cô bạn, quay người ra ban công châm một điếu thuốc, lòng đầy sầu muộn.
Chỉ là đến tối, Tiêu Na vẫn không nhịn được mà gọi điện cho Tiêu Hi Hi.
Lúc này, Tiêu Hi Hi đang nửa nằm nửa ngồi trên giường xem phim, điện thoại bỗng reo lên, lại còn là cuộc gọi hiếm hoi từ Tiêu Na.
Cô đầu tiên là bất ngờ, nhưng nghĩ đến chuyện tối qua Tiêu Na tận mắt nhìn thấy Phó Thành Dạ bế cô rời khỏi buổi tiệc rượu, liền cảm thấy cô ta gọi tới cũng là chuyện bình thường.
Vì Phó Thành Dạ cũng đang ở trong phòng ngủ, cô do dự một chút.
Phó Thành Dạ lại đột nhiên đặt cây bút trong tay xuống, ngước mắt nhìn cô, hỏi:
“Điện thoại gì mà sợ anh nghe?”
Tiêu Hi Hi lắc đầu, nghĩ bụng mình cũng đâu có làm chuyện gì trái lương tâm, sao lại không dám nghe điện thoại của Tiêu Na?
Cuộc gọi vừa được kết nối, giọng Tiêu Na liền truyền tới:
“Tiêu Hi Hi, giỏi thật đấy, leo được lên người Phó Thành Dạ rồi đúng không?” Giọng cô ta chua chát thấy rõ.
Tiêu Hi Hi ngước mắt nhìn Phó Thành Dạ ngồi đối diện, mặt đỏ đến tận mang tai.